nhìn anh với vẻ đáng thương :
– Anh Duy Phong, em muốn về nhà.
Anh ngồi xuống cạnh bên , nhìn tôi :
– Đây là nhà mình.
Năn nỉ không được tôi chuyển sang đe dọa :
– Anh bắt người bất hợp pháp . Em sẽ kiện anh !
Thấy anh ngồi im không nói gì, vẻ mặt thờ ơ , tôi trừng mắt, ra vẻ giảng giải :
– Anh không hiểu chứ gì. Bất hợp pháp là không hợp pháp ấy ! là làm trái với lại luật pháp mà nhà nước qui định. Em thuộc quyền sở hữu của bố , của mẹ. Mà anh lại bắt em tới đây, có nghĩa là anh đang sai luật đây ! anh mau thả em đi !
Nói xong tôi đắc ý nhìn anh.
Anh à một tiếng, đưa chân kéo ngăn tủ bên cạnh ra :
– Vy Anh, lấy tờ giấy kia ra đi.
Đồ lười !
Tôi cúi người, giúp anh cầm tờ giấy kia lên hai tay đưa cho anh vô cùng lễ phép.
Anh hướng tôi , cười :
– Đọc xem. Hợp pháp.
Một cảm giác đầy bất an ập đến, tôi chầm chậm đưa mắt nhìn tờ giấy kia …
Sắc mặt phút chốc trở nên thật khó coi, đầu bị một lực mạnh giáng vào, choáng váng.
Cái gì đây ?
Mấy chữ trên kia đập vào mắt làm tôi run rẩy.
Giấy chứng nhận kết hôn !!!
Tôi cứng người :
– Kết hôn ?
Anh gật đầu .
Tôi nhìn lại một lần nữa, mặt trắng bệch.
Họ tên hai người trong kia là tôi và anh.
Gì đây…
Tôi vô thức lặp lại :
– Đã kết hôn ?
Ánh mắt anh mang theo nét cười mờ ám :
– Ừ. Cho nên, em ở cùng anh là điều đương nhiên.
Điều đương nhiên ?
Tôi nhìn anh tỏ vẻ không sợ, hứ một tiếng :
– Anh đừng ngây thơ quá. Em chưa đủ 18 tuổi thì làm sao có thể kết hôn cùng anh !
Hứ hứ !
Cũng may là tôi thông minh, tìm ra sơ hở của anh không thì bị dọa rồi !
Anh cười gật đầu, giọng nói pha lẫn sự khiêu khích :
– Đã nhìn kĩ chưa ?
Nhìn thì nhìn. Tôi sợ chắc !!!
Nhưng mà vừa đưa mắt nhìn, mặt tôi liền biến sắc.
Ở góc phải tờ giấy, là con dấu và chữ kí chiễm chệ của những người có thẩm quyền.
Còn có…
Quan hệ hôn nhân được công nhận kể từ ngày…
Là ngày hôm qua !!!
Tôi không thể không liên tưởng đến cuộc gọi mà anh nói vỏn vẹn chỉ ba chữ “ tiến hành đi ” !
Nụ cười mà mãnh của anh…
“ Vy Anh của anh đáng yêu thật. về sau đừng khóc nhé ”
Bây giờ…khóc thật rồi !
Người này…sao có thể như thế chứ !
Tôi nhìn anh như sắp khóc :
– Anh Duy Phong, anh làm giả giấy tờ !!!
Anh cười thuần khiết, gật đầu một cách thản nhiên.
Biết ngay mà ! Nhưng mà ngốc đến đâu cũng biết là không thể làm gì được anh rồi !
Tôi bặm môi, xé nát tờ giấy kia ra.
Anh cầm một mẩu giấy vụn lên nhìn thích thú :
– Vy Anh có vẻ rất thích xé giấy ? – Anh gập lòng bàn tay lại , lúc mở ra, mẩu giấy kia đã biến mất , giọng anh trầm ấm xen lẫn nét cười – bản gốc nằm bên phòng anh !
Tôi trừng mắt :
– Anh có tin là em sẽ mách bố mẹ không ?
Anh như nhớ ra điều gì đó, đứng dậy nhìn tôi :
– Ở ngoan trong phòng em đi nhé.
Lúc anh sải bước về phía cửa,tay chạm tay nắm cửa chợt ngưng lại, không quay đầu lại, ho nhẹ một tiếng :
– Lần sau, nhắm mắt lại !
Tôi bặm môi cầm con gấu ném mạnh về phía cửa, hét lên :
– Anh đi luôn đi !
Con gấu bị ném vào cánh cửa vừa khép lại, rơi xuống một cách tội nghiệp !
***
Ngày nắng trong veo.
Hương thơm của cỏ dại hòa lẫn bay theo gió, nhẹ len lõi vào một căn phòng lớn tĩnh lặng.
Cửa kính phản quang, ánh sáng chiếu vào rực rỡ, bao quanh thân hình cao lớn của chàng trai đang đứng cạnh bên.
Ánh mắt anh sâu thẳm, mang theo làn sương phủ mờ mịt nhìn người phụ nữ phía đối diện.
Bà có gương mặt rất phúc hậu, mỉm cười nhưng vẻ mặt lại vô cùng hoang mang và hoảng hốt.
Người phụ nữ này, anh đã xem như là một người mẹ của mình !
Bà luôn rất dịu dàng.
Bà nhìn anh, khẽ thở dài :
– Duy Phong, con biết mọi chuyện rồi đúng không ?
Anh gật đầu.
Bà Diệp nở nụ cười len lỏi những tia chua xót.
Bà biết là thế nào cũng có ngày này mà.
Nỗi sợ Vy Anh nhớ ra mọi chuyện của bà không lớn bằng một nửa nỗi sợ Duy Phong tìm ra dấu vết.
Duy Phong biết Vy Anh là ai, vậy thì…
Giọng bà nhẹ nhàng nhưng không kém phần khổ sở :
– Con có thể rời xa Vy Anh được không ?
Đáy mắt anh có thứ ánh sáng mạnh liệt, giọng anh lạnh lẽo , kiên quyết :
– Không thể !
Bà Diệp mỉm cười nhàn nhạt, bà đã biết câu trả lời là thế rồi !
– Kể cả khi Vy Anh sẽ vì con mà nhớ lại ký ức kia, rồi con bé sẽ bị những thứ đó hành hạ ?
Không gian xung quanh trở nên thật yên tĩnh.
Mùi thơm của cỏ phảng phất, thoang thoảng.
Dưới ánh nắng, cả người anh phát ra mùi vị lạnh lẽo, đôi mắt sâu thẳm tựa đáy hồ mang nỗi đau thâm trầm :
– Hãy tin con !
Nỗi chua xót dậy lên, bà Diệp khó nhọc nói :
– Mẹ luôn tin con ! Nhưng …khi mà con bé biết mọi chuyện nó sẽ thế nào đây ? Con vì Vy Anh được không ?
Những ngón tay của anh từ từ siết lại, thứ ánh sáng trong mắt anh vụt tắt :
– Mười năm trước, mẹ cũng không cho phép con phá cánh cửa đó ra !
10 năm trước…
Lúc anh định đạp cánh cửa gỗ kia ra thì bà Diệp vô cùng hoảng hốt, van xin anh không được làm thế.
Năm ấy, anh là cậu bé mười tuổi, chỉ đơn giản là muốn gặp Bé con nhưng khi thấy bà như vậy thì từ bỏ ý định.
Bà Diệp nhìn anh, đau xót.
Bà không muốn thế, chính bà cũng muốn gặp bé con nhưng làm sao có thể ?
Bà không thể để Duy Phong vào tr