Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329724

Bình chọn: 9.00/10/972 lượt.

uanh không gian là thứ ánh sáng xanh dịu phát ra từ chiếc đèn ngủ có hình thù rất đáng yêu.

Một chàng trai ngồi dựa vào tường, đôi chân dài duỗi thẳng, vẻ mặt lạnh lùng , nơi đáy mắt thấp thoáng một nỗi đau thâm trầm.

Bên cạnh cửa sổ, bóng người cao lớn của anh được kéo dài.

Anh cúi đầu, mắt dõi theo người đang nằm gọn trong lòng mình.

Một cô bé có mái tóc đen mềm mại, ngắn cũn, người co lại nép vào anh một cách sợ sệt.

Bàn tay nhỏ nhắn bám lấy áo anh thật chặt .

Hơi thở nặng nề, hàng mi cau lại đầy căng thẳng.

Đôi khi, toàn thân không ngừng run rẩy, từng tràng nấc dại lại vang lên.

Môi đã muốn cắn lại thật chặt.

Anh nhẹ nhàng áp đôi môi lạnh lẽo của mình vào làn môi ấy, có vị tanh của máu…

Anh cảm nhận được cả người Vy Anh bỗng trở nên cứng ngắc.

Hơi thở đột ngột ngưng lại, hàng mi giãn ra, tay cũng rời khỏi áo anh.

Đến lúc ngủ mà vẫn bị anh làm cho bất động thế này.

Ánh mắt anh hiện lên tia cười phức tạp.

Lần đầu tiên, anh hôn Vy Anh cũng là vì thế…

Trong chiếc xe có điều hòa ấm áp…

Ngồi trên chiếc ghế phụ, Vy Anh đã tự cắn môi mình…không có dấu hiệu ngưng lại.

Anh cũng chẳng còn cách nào khác nên mới làm như thế…

Căn phòng lại trở nên thật yên ắng.

Dần về đêm, trời càng lạnh.

Anh kéo chiếc chăn mỏng lên đắp cho cả hai, ánh mắt vẫn không hề rời khỏi người Vy Anh lấy một giây.

Vẻ mặt anh tĩnh lặng,có chút suy tư.

Vy Anh cựa mình, vùi đầu vào người anh.

Tay anh ôm Vy Anh chặt hơn, hơi thở lạnh lẽo.

Cánh cửa màu trắng được mở ra một cách nhẹ nhàng.

Có người bước tới gần, thì thầm với anh :

– Duy Phong, đã khuya lắm rồi con ngủ một lát đi. Vy Anh không sao nữa đâu !

Bà đã để Vy Anh uống thuốc an thần rồi, sẽ ngủ ngoan thôi.

Từ lúc Vy Anh bị ngất đi đến bây giờ, Duy Phong chẳng rời lấy nửa bước.

Anh cũng chỉ mới tỉnh lại sau vụ tai nạn kia, như thế này thì không ổn mất.

Anh lắc đầu, ánh mắt sâu thẳm tựa đáy hồ.

Bà Diệp thở dài…

Bây giờ, không chỉ Vy Anh mà Duy Phong cũng phải chịu sự đau đớn rồi, thậm chí phải chịu gấp bội.

– Em ấy nhớ lại thì sẽ thế nào ? – Giọng anh trầm lạnh nhẹ vang lên.

Vẻ mặt bà Diệp thoáng biến sắc .

Vy Anh chưa gì mà đã như thế này…nếu nhớ lại thì…

– Có thể con bé sẽ bị sốc nặng, rối loạn tâm thần – bà đè nặng những âm run run – sẽ không được như người bình thường.

Hơi thở của anh như bị bóp nghẹn , cố kìm cơn ho dữ dội lại.

Bà Diệp nở nụ cười yếu ớt :

– Có anh Duy Phong, con bé sẽ không sao đâu.

Sẽ không sao đâu…

Anh đưa tay chạm nhẹ vào má Vy Anh, thứ ánh sáng trong mắt anh dập dờn như sóng nước.

Cho đến rất lâu sau, khi bà rời khỏi phòng vẫn thấy anh giữ nguyên vẻ mặt sâu lắng đó.

Cửa phòng màu trắng vừa được khép lại…

Có tiếng động nhẹ phát ra gần phía cửa sổ ngoài kia…

Một giọng nói không cảm xúc vang lên :

– Thủ lĩnh . Ngày mai , bọn chúng sẽ tụ tập đua xe ở đoạn đường gần bìa rừng.

Duy Phong không nhìn người áo đen, âm điệu trong giọng của anh sắc bén, mang mùi vị nguy hiểm :

– Tôi săn !

Ánh mắt người áo đen lóe lên tia kì lạ …

Chỉ trong tích tắc sau, căn phòng lại trở nên yên tĩnh…

Mùi sương sớm bay vào phòng mang theo hơi lành lạnh.

Tôi đưa đưa tay mò mẫm tìm chiếc chăn, mắt vẫn díp lại không thể mở ra nổi.

Trời !!! Cái chăn phản chủ này , nằm ở đâu kia !!!

Tôi vừa cựa người để tìm cho dễ thì…

Rầm !

Cả người tôi nằm gọn dưới sàn nhà.

Hừm…

Lại rớt khỏi giường rồi.

Tôi lồm cồm bò dậy, tay vò vò đầu còn đau điếng, mắt vẫn còn bị cơn ngái ngủ làm cho lờ mờ, nhưng vẫn có thể thấy được ngoài kia, ngày mới đã buông.

Tối hôm qua ngủ lúc nào cũng chẳng nhớ nổi.

Đầu óc cứ mông lung, chứa toàn mớ lộn xộn xếp chồng chéo lên nhau.

Hình như hôm qua…tôi ăn tối…ăn nhiều quá…mệt nên ngất thì phải…

Tôi còn nhớ ánh mắt mọi người vô cùng hoảng hốt.

Vật vờ…vật vờ mãi, cuối cùng tôi cũng chuẩn bị xong mọi thứ để tới trường.

Cũng may là hôm trước định ra đi trong im lặng nên vẫn chưa làm thủ tục thôi học gì không thì trong trường lại rộ lên tin đồn tôi bị ấm đầu mất.

Bây giờ vẫn đang còn khá sớm, nhưng tôi đi như thế để mò tìm bus !

Tôi lại không nén được mà thở dài vài tiếng, chuyển về đây làm cái gì cơ chứ !

Mở tủ, tôi vơ một loạt bánh Bebe vào balô, còn một cái cầm tay để ăn ngay bây giờ.

Thò đầu ra khỏi cửa, ngó nghiêng không thấy động tĩnh gì thì bước ra khỏi phòng, tôi vừa đi vừa nhìn quanh một cách lén lút.

Tầng này…chỉ có tôi và anh !

Nguy hiểm, quá nguy hiểm !

Sau bao nhiêu chuyện vừa qua, tôi nghiệm ra một điều – không nên tiếp xúc với người kia , rất rất không nên !

Lúc gần tới phòng anh, tôi dừng lại, nín thở, nhón từng bước từng bước thật nhẹ trên hành lang dài…

Một chút nữa thôi…chỉ một chút nữa thôi…oa, sắp qua rồi…

Khi tôi còn đang hỉ hả trong lòng vì sắp thoát được thì đột nhiên chiếc cửa màu xám được mở ra !

Tôi suýt nữa thì đứng tim …chân khựng lại, mở to mắt nhìn anh chằm chặp.

Anh đứng dựa người vào cửa, mái tóc đen ngắn hơi ướt, nơi ngực chiếc áo khoác đen sang trọng bên ngoài có chiếc khuy hiệu màu vàng huyền bí.

Khóe miệng anh từ từ nâng lên, nhìn dáng vẻ ngây ngô của tôi thì buông một câu chà


Polly po-cket