Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329120

Bình chọn: 7.00/10/912 lượt.

ạo đầy ngang tàn.

Với giọng điệu thờ ơ, anh chậm rãi nhả từng chữ một cách bình thản:

– Tôi lấy đi của các người cả đời !

Thoáng chốc, thân người cao lớn của anh đã biến mất sau cánh cửa màu tro tàn.

Hương cà phê vẫn còn đọng lại thoang thoảng…

Mùi vị lạnh lẽo của anh vẫn còn ngự trị nơi không gian yên tĩnh…

Người áo đen miệng lại nhai cao su, khẽ huýt sáo.

Còn người phụ nữ vẫn ngồi bất động, đôi mắt trống rỗng như đã bị lấy đi mất sinh mạng.

Người áo đen hướng bà ta , cười lạnh :

– Bà nên cảm thấy may mắn ! Tôi vẫn chưa để thủ lĩnh biết một điều !

Người áo đen quay lưng về phía bà, anh đưa mắt nhìn xuống phía dưới.

Chiếc xe thể thao màu đen rất nhanh đã chỉ còn là một điểm chấm nơi cuối đường…

Vẻ mặt anh đanh lại, đôi mắt tinh ranh ngập tràn sự phẫn nộ , tay chạm vào chiếc khuy hiệu bạc bí ẩn :

– Hoài Mai, bà chính là kẻ đứng sau vụ bắt cóc tại Nhật năm đó !

Lớp học ngày hè nóng bức đầy ngột ngạt…

Hai dãy bàn ghế xiêu vẹo xếp chồng chéo nhau đầy lộn xộn.

Phòng học bây giờ chất đầy những thể xác uể oải và cả những tinh thần rệu rã đang không ngừng quằn quại.

Người thì nằm ườn trên bàn, vẻ mặt chán đời nhìn quanh quất, đến sách giáo khoa cũng không buồn mở.

Người thì chân gác lên ghế, tai nghe nhạc xập xình, tay ấn PSP lia lịa.

Người thì lười biếng chép được vài chữ rồi lại thả bút xuống, một lúc sau thì gục mặt ngủ.

……

Ngay đến lớp phó Trúc Vũ kế bên tôi cũng vừa ăn bim bim vừa say sưa đọc báo.

Tôi thở dài nhìn quanh cái lớp bê bối này.

Phải gần hai tháng nữa mới nghỉ hè mà chưa gì họ đã ném phăng việc học vào một xó xỉnh nào rồi.

Tôi lắc đầy ngán ngẩm rồi ngồi thẳng người, khoanh tay lên bàn, mắt nhìn lên bảng đầy ngoan ngoãn.

Đấy ! lớp phó học tập Vy Anh ngoan ngoãn, gương mẫu là thế đây !

Tại sao tấm gương sáng to đùng nằm ngay đây mà không ai chịu học hỏi là thế nào !

À mà không biết sáng nay anh đưa tôi đến trường rồi đi tham dự hội nghị ở tận thành phố Y sao rồi nhỉ ?

Tâm trí tôi phút chốc cũng đã theo nắng mà vi vu…

Đứng trên bục giảng, thầy phù thủy ghi bài lên bảng, không thèm đoái hoài đến đám học sinh lơ mơ phía dưới này…

Thầy là đang sống-chết-mặc-bay đây mà !

Ai biết điều thì chăm chỉ chép bài, ôn tập thêm để kiếm thành tích khá.

Còn lại thích thì cứ ngủ này, nghe nhạc này, chơi game này, ăn quà vặt này…Sao cũng được , thoải mái hết ! Rồi sau đó thì ôm sổ điểm mà khóc…

Quả là thâm hiểm !

Đáng lẽ ra thầy phải đưa tay nâng đỡ chúng tôi ra khỏi thời kỳ buồn-chán-chết-đi-được này chứ !

Cứ ác thế này không trách gì mà đến giờ vẫn ế …

Rầm !

Một bạn nam đang nằm trên ghế ngủ thật ngon lành thì bỗng nhiên ngã lăn xuống sàn…

Phì !

Tất cả những ai nhìn thấy cảnh tượng này đều cười ồ lên.

Viên phấn trong tay thầy chợt dừng lại…

Thầy quay phắt người, vẻ mặt đầy bực tức nhìn chúng tôi như muốn đem từng đứa ném ra khỏi lớp.

Mọi người đều im bặt, hết trằn trườn hay quằn quại, nghiêm túc lấy vở ra ghi chép như bay .

Thật ra là chúng tôi chẳng sợ gì thấy ấy cả đâu mà cái chính là sợ chiếc ghế hiệu trưởng của thầy ấy mà thôi !

Sợ đúng ngày sắp tốt nghiệp, thầy ấy hiện nguyên hình phù thủy ra để hòa phép trừng trị chúng tôi thì thứ nhận được sẽ không phải là tấm bằng mà sẽ là cái chết…

Ông trời dù sao cũng khá là công bằng, cho thầy phù thủy ác độc kia đến giờ mà chưa có lấy một mảnh tình vắt vai !

Trong lúc tôi còn đang ra sức dìm thầy ấy bằng ý nghĩ thì cảm nhận được một ánh mắt sắc bén đang chiếu thẳng lên người mình…

Tim tôi đập sai một nhịp nhưng ngay sau đó liền lấy lại vẻ trấn tĩnh.

Thật quá ngốc mà Vy Anh ơi !

Tại sao lại quên bẵng đi việc phù thủy có thể đọc được suy nghĩ người khác kia chứ !

Bây giờ thì có phải là tiêu rồi không…

Thầy hướng tôi ra lệnh :

– Vy Anh, em lên bảng giải bài này cho tôi !

Trúc Vũ đưa mắt nhìn tôi ra chiều thông cảm .

Nguyên số lớp còn lại thì không thèm liếc nhìn lấy nửa cái vì đây đã là chuyện thường tình trong mỗi tiết toán rồi…

Tôi ôm theo một mớ ấm ức đi lên bảng nhìn cái đề thâm độc thầy ra mà tức nghẹn !

Chuyện là…

Sau cái ngày mà tôi dám mạnh miệng chỉ trích thầy và thầy cũng chịu ghi nhận thì ngay ngày hôm sau, tôi lại tiếp tục bị gọi lên bảng …

Nhưng đề toàn là dành cho giáo viên chuyên ngành !

Tôi không kìm được mà thở dài, vẻ mặt ỉu xìu còn hơn cả thê thảm.

Trong cuộc chiến giữa phù thủy và thiên thần thì chỉ có thiên thần nhỏ bé là chịu thiệt mà thôi…

Nhưng …nếu có thêm sự xuất hiện của oan hồn ?

Tôi giật mình vì cánh tay bị ai đó đột ngột nắm lấy, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau kèm theo cả sự phấn khích :

– Bạn Vy Anh !

***

Giữa cái lớp học bệ rạc đầy những gương mặt chán chường, thư kí Hoàng từ đâu đột nhiên xông tới kéo tôi xuống khỏi bục giảng.

Không khí xung quanh trở nên có chút sức sống.

Mọi người đều bắt đầu trút bỏ dáng vẻ bê bối vừa nãy,nhất loạt hướng ánh mắt hiếu kì về phía chúng tôi.

Tiếng xì xầm bàn tán cũng đồng thời vang lên :

– Ôi ôi, đây không phải là thư kí đắc lực của anh Duy Phong đấy sao ?

– Ừ đúng đấy, ngài thư kí tài giỏi đẹp trai đây mà !

– Anh ấy tìm