Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328874

Bình chọn: 7.00/10/887 lượt.

đó Vy Anh 23 tuổi, Vy Anh khi ấy mới chịu kết hôn .

Nhóc con ấy từng tuyên bố với ông rằng sẽ không bao giờ lấy chồng, sẽ cứ mãi ở vậy bên bố Nhật và mẹ Diệp.

“ Con gái, như vậy thì không ổn đâu ! ”

“ Bố Nhật, con không thấy có gì là không ổn cả, con cứ thế đấy ! ”

“ Haha, sao mà được. Để bố tìm cho con một người vĩ đại hơn bố, người ấy sẽ luôn bên con nhé ? Chịu không ? ”

“ Hứ, con ứ thèm ! Con đang chờ một người mà chắc phải lâu lắm, mà cho dù chờ được thì con cũng kệ người ấy ! Nói chung là con không thích kết hôn gì hết, con cũng không cần ai ngoài bố mẹ cả. Bố mà còn phá đi lập trường của con thì con sẽ giận bố !!! ”

“ Ôi ! Con gái à, thế thì bố không nói nữa nhưng mà con không sợ người ta chê con ế à. Vy Anh của bố bây giờ mới chỉ 15 tuổi, nhưng sau này lớn rồi thì sao ? ”

“ À ừ nhỉ ! Vậy lúc con 23 tuổi con sẽ lấy tạm người con chờ cũng được ! ”

“ tại sao lại 23 thế con gái ? ”

“ Con làm sao biết được ? Con nói theo Trúc Vũ ấy mà ! ”

“ …. ”

Theo với lời tuyên bố mạnh mẽ đó thì phải 6 năm nữa, nhóc con mới…lấy tạm anh Duy phong !

Ông thấy như vậy cũng ổn. Vy Anh lúc đó có thể sẽ chín chắn hơn một chút.

Nhưng mà…con gái à, quyền quyết định không còn nằm ở con nữa rồi…

Người định đoạt là cháu trai ta cơ !

Không gian thoáng chốc yên tĩnh trở lại…

Phía đối diện, vẻ mặt cao ngạo của anh dần dần trầm lắng, nét cười ẩn hiện nơi khóe miệng nhạt dần :

– Cháu không đợi được nữa !

Ánh mắt anh có những điểm sáng vờn nhẹ , tia cảm xúc phức tạp được giấu kín sau làn sương mờ mịt nơi đáy mắt, giọng nói trầm lạnh pha vị âm u :

– Chú không nên giấu cháu !

Đây chính là điểm mấu chốt khiến anh không thể tìm ra Bé con !

Sau khi biết Hoài Vân giả mạo, anh đã lục tung khắp nơi để tìm kiếm dấu vết của bé con nhưng không thấy…

Cũng như người chú Hoàng Duy Thức , bé con bốc hơi một cách kì lạ…

Phải rất lâu sau…Black Company mới báo tin về Bé con là Kathy Hoàng đang định cư tại Pháp.

Kathy Hoàng theo học một trường phổ thông, cuộc sống ổn định và …không biết đến anh !

“ Nếu em vẫn còn là bé con thì anh sẽ luôn bên em . ”

Anh đã không còn kéo quá khứ đè nặng lên hiện tại nữa…

Anh bên Vy Anh, mặc dù đã có rất nhiều nghi vấn nảy ra nhưng anh lập tức xóa bỏ !

Black Company…những điệp viên thám tử siêu phàm tụ hội ở đây không thể nào lại để tồn tại sai sót lớn như vậy được !

Từ khi thành lập cho đến nay vẫn luôn là thế !

Chỉ có điều…anh quên mất một việc…

Nếu thông tin sai lệch này là do chính B.C cố tình tạo dựng ra thì sao ?

Hoàng Duy Thức…

Từ khi nào chú ấy lại có thể lọt vào B.C để làm đảo lộn mọi thứ như thế !

***

Trong chuỗi những ngày hè bức bối thì hôm này có lẽ là ngày nóng nhất !

Bầu trời cao thăm thẳm trong veo…

Ngày khuất gió…

Từng vạt nắng bỏng rát thi nhau trút xuống khiến mặt đường như bị thiêu đốt, hắt lên thứ không khí ngột ngạt, bỏng rát.

Tiếng động cơ, còi xe, phanh xe làm náo loạn một dãy phố sầm uất.

Vừa bước xuống xe, tôi choáng váng đến nỗi muốn ngã, cũng may mà bám kịp vào tay ai đó.

Trúc Vũ thì thở hắt, nhìn chằm chằm vào tòa nhà trước mặt.

Thư kí Hoàng đỡ tôi, vẻ mặt đầy hào hứng, giọng điệu đầy đắc ý :

– Bạn Vy Anh, bạn Trúc Vũ. Hai bạn đã chuẩn bị tinh thần cả rồi chứ ?

– …

Tôi với Vũ ngay lập tức dùng ánh mắt giết người hằm hằm nhìn người kia vẫn đang mang vẻ nhơn nhơn.

Bỗng nhiên từ đâu nhảy ra lôi tuột tôi và Vũ ra khỏi lớp làm hai đứa quên cả balô , đồ đạc ở lớp.

Lúc ngồi trên xe , hai đứa hỏi gì cũng không hé lấy nửa lời, cứ vừa lái xe vừa cười một mình…như lên cơn !

Thử hỏi xem, chỗ này tôi còn không biết là nơi quái quỉ nào thì đâu ra mà tinh thần với chả tâm thần !!!

Thư kí Hoàng lảng tránh bộ dạng tức giận như muốn nổ tung của hai đứa tôi, lại kéo thẳng hai đứa vào tòa nhà ấy…

Có đợt gió ùa vào đem chiếc rèm cửa màu trắng đơn nhã khẽ tung bay.

Làn không khí mát dịu dần lạnh lẽo…nặng nề…

– Ta là sợ con bé không chịu nổi ! Ta cũng như cháu, cũng yêu Vy Anh hơn cả chính mình. Nếu biết mọi chuyện rồi sẽ thế này, ta đã trả Vy Anh về với cháu ngay từ hôm ấy !

Âm điệu trong những từ cuối câu của ông nhẹ bẫng, tắc nghẹn.

Hơi thở như bị ghim chặt bởi một nỗi ám ảnh đáng sợ.

Hôm ấy…

Là cái hôm để ông cho một Hoàng Anh Nhật tồn tại…

Ông còn nhớ đó là một ngày đông lạnh rét căm.

Bầu trời mang sắc xanh xám tẻ nhạt.

Căn biệt thự trắng tráng lệ đầy nổi bật trong là không khí mờ mịt nhưng không che dấu được sự đơn độc.

Khoảng vườn ba lá cỏ xanh mướt bị nhấn chìm bởi khối âm u đầy gió rét mướt.

Ông thẫn thờ đứng đấy rất lâu…

Không gian vắng lặng khiến tim ông một thêm lạnh ngắt, cái lạnh đến tê dại…

Nơi này từng là nơi ông cùng gia đình anh trai bên nhau…

Mặc dù thời gian của mỗi người đều rất hạn hẹp nhưng không hề ai cảm thất lạc lõng cả.

Những năm ông bà Hoàng đi đánh chiệm thị trường châu Âu , ông đã cùng Duy Phong ở đây.

Ông lao vào những bản thiết kế đồ sộ và được vinh danh là kỹ sự bậc nhất.

Duy Phong lao vào con đường thương trường ganh đua khốc liệt và đã trở thành Duy Phong bất bại.

Ông đi khắp đây đó để hoàn thiện những công trìn


Duck hunt