ng nếu để Nguyễn Phương, Bùi Quang và Minh Thư hợp lại cũng chẳng bao giờ buông được câu vừa biến thái vừa tự sướng lại vừa thâm độc như người kia !
Thư kí Hoàng xứng danh là người có đẳng cấp cao nhất trong lĩnh vực gàn dở.
Chẳng thế mà vì không muốn kết hôn sớm , muốn còn được chơi bời, đàn đúm nên mới từ chối cuộc hôn nhân được hai bên gia đình định sẵn.
Mà người kia đường đường là đại tiểu thư danh giá của một gia đình quan chức lớn.
Một mỹ nữ xinh đẹp ngời ngời, dáng người chuẩn và thêm nữa là trình độ học vấn uyên bác !
Tất nhiên những điều này tôi chỉ nghe lại được từ lời thư kí Hoàng , mà người phóng đại này nói thì tôi sẽ chỉ hình dung ra người con gái xuất sắc kia là…Thị Nở không hơn không kém !
Đừng trách tôi mang trong mình suy nghĩ ác hiểm !
Chứ làm gì có lí do nào để người mê gái như thư kí hoàng đây lại có thái độ tuyệt tình với mỹ nữ kia.
Tuy Trúc Vũ không nói ra nhưng nhìn thấy cái liếc xéo sắc lẻm và cái bĩu môi xem thường mà Vũ dành cho thư kí Hoàng thì tôi đã hiểu rõ suy nghĩ của Vũ như thế nào rồi.
Ừ thì chả khác tôi là bao nhưng có điều…thay vì Thị Nở thì Vũ đang hình dung đến …cô Cám bị chết bỏng.
Không kém phần thâm độc nhỉ…
Thư kí Hoàng lảng tờ đi thái độ khinh khỉnh của hai đứa, nghiêm túc chỉ tay vào Vũ hỏi :
– Bạn Trúc Vũ là ai ?
Trúc Vũ đờ người một lúc, nét mặt sa sầm đầy khó coi , gằn từng chữ :
– Em yêu của anh !!! Đã được chưa hả !!!
Tôi có cảm tưởng như dứt lời thì Vũ sẽ nhào luôn vào người đang gật gù ra chiều hài lòng kia mà đánh một trận tơi bời.
Thư kí Hoàng đẩy cặp kính rồi bắt đầu chĩa sang phía tôi :
– Bạn Vy Anh là ai ?
Cơn giận dữ tức thời bùng lên khiến hơi thở của tôi trở nên dồn dập, giọng nói đứt quãng bởi những âm nén đầy sự tức tối và cả ghê sợ :
– Em yêu của anh !
Chưa bao giờ tôi thấy những lời mình nói ra lại khó nghe đến vậy !
Em yêu ư ? Em yêu của ác ma kia ư ?
Nghĩ đi nghĩ lại tôi vẫn không thể nào hiểu nổi làm sao trên đời này lại tồn tại một người quái dị như oan hồn kia cơ chứ !
Tôi không cần quan tâm anh ta tại sao lại đi từ chối mỹ nữ xinh đẹp kia nữa, cứ cho là anh ta có những lý lẽ riêng đậm chất biến thái của mình đi !
Ừ thì từ hôn, vậy đáng lẽ ra người mà anh ta kéo đi cùng là bố mẹ anh ta chứ đâu phải hai đứa nhóc tì không có chút kinh nghiêm này !
Chưa hết, lại còn lên kế hoạch rạch ròi hẳn hoi, bất chấp sự phản đối kịch liệt mà sắm cho hai đứa tôi cái vai em yêu của anh ta, theo lời dặn dò của anh ta thì từ cái liếc mắt cho đến những cử chỉ nhỏ nhặt khác cũng phải tỏ ra thật thân mật và âu yếm để cho người khác thấy được rằng hai đứa tôi vô cùng si mê anh ta , có thể vì anh ta mà bất chấp tất cả !
Một em chưa đủ, phải hai em để chứng minh sức quyến rũ của anh ta !
Buồn cười không ? Hai đứa tôi đâu phải diễn viên ? Làm thế nào mà thể hiện được tình cảm thiêng liêng đó trong khi chỉ cần nhìn thấy vẻ mặt kênh kiệu của anh ta lấy một giây thì đã muốn xé xác anh ta ra thảnh tram mảnh đây !
Đã muốn từ chối người ta lại còn muốn phô trương thêm cả phong độ của mình !
Coi như chiều theo tính biến thái của anh ta đi, thế sao anh ta khôg mướn những siêu mẫu hay những em chân dài khác thì có phải anh ta lại càng có giá hơn không ?
Tôi với Vũ hướng thư kí Hoàng mà hét ra cái nghi vấn kì dị vẫn đeo đẳng trong đầu :
– Tại sao nhất thiết cứ phải hai đứa tụi em !!!
Thư kí Hoàng đột nhiên đưa tay sang quàng vai hai đứa tôi đầy thân mật, vẻ mặt kiêu căng pha lẫn nét cưng nựng , giọng nói cũng trở nên thật ngọt ngào :
– Vì hai em đã theo anh bao nhiêu năm nay, anh có mặt nơi nào thì hai em cũng sẵn sàng có mặt ở đó để ở bên anh. Hôm nay, xem như anh bỏ cho hai em chút cơ hội được gần anh. Hai em rất lấy làm vui vì điều này phải không ?
Một đợt rùng mình bỗng chốc nảy lên khiến tôi lạnh sống lưng, nhất thời bị những lời nói huênh hoang phi thực tế của thư kí Hoàng làm cho ghê sợ.
Hai đứa hất mạnh tay thư kí Hoàng ra chợt thấy mắt anh ta đột nhiên nháy liên tục như phát ra ám hiệu.
Đồng thời ngau liền say đó là một giọng nói nhẹ nhàng nhưng đậm chất tự tin thanh thoát vang lên :
– Ồ, anh đi đâu cũng có người đẹp vây quanh nhỉ ?
***
Tiếng nhạc dance đầy sôi động choán lấy bầu không khí náo nhiệt.
Chiếc bàn ăn dài chất đầy những món ăn khác nhau và hầu như chưa hề vơi đi.
Có tiếng thở dài khe khẽ phát ra…
Bùi Quang chán chường nhìn anh chàng DJ còn đang say sưa điều khiển giàn âm thanh.
Chưa bao giờ anh thấy ghét thứ nhạc này đến vậy.
Buồn cười thật, nhà hàng cao cấp gì chứ ? Cũng thật tầm thường, đặt lợi nhuận lên trên hết mà thôi.
Dù sao thì có như vậy mới giúp anh bảo toàn được cái tính sĩ diện cao ngất ngưởng, tuy sau đó lại đẩy anh vào tình huống dở khóc dở cười này !
Anh lại thở dài, đưa mắt nhìn cô nàng to miệng kia đang si mê ngắm chàng DJ và…giật giật theo điệu nhạc, xem sự hiện diện của anh như không !
Biết thế này thì anh đã dắt cô ta vào quán vỉa hè cho nhanh !
Tiện !
Chẳng phải tốn công mất sức đặt chỗ từ tuần trước, lại còn vắt óc suy nghĩ và tìm hiểu ngày đêm để vẽ ra một khung cảnh lãng mạn khiến b