, cô ta không cần phải tỏ ra khiếm nhã như thế chứ !
Cô gái kia giọng cười châm chọc :
– Không ngờ anh Hoàng lại có sở thích này ?
Thư kí Hoàng gật gật đầu :
– Đương nhiên ! Tôi thích sự mới lạ ! – mắt thư kí Hoàng dời về…khoảng ngực của cô gái, đẩy cặp kính – Còn cái kiểu mà giỏi khoe khoang thì quên đi. Phải không em yêu ?
“ ………”
Lại nữa rồi…
Tôi cảm tưởng như chỉ cần ngồi cạnh thư kí Hoàng thêm một giây phút nào nữa thôi thì thể diện của tôi sẽ bị mất sạch !
Cô ấy khoe hay không liên quan gì đến anh ta, chẳng phải anh ta cũng không dứt mắt được khỏi nơi đó hay sao !
Cứ làm như mình trong sạch lắm không bằng !
Thư kí Hoàng đột nhiên ghé tai tôi thì thầm :
– Bạn Vy Anh xem mà cẩn thận vào nhé, cô ta có 3 vòng đúng chuẩn của Duy Phong đấy , không sai lấy một milimét nào đâu !
Biết mà…đã mất hết mặt mũi luôn rồi…
Qua lời tố cáo của thư kí Hoàng, tôi không thể ngăn mình đưa mắt nhìn cô ta thật kĩ…rồi lại đưa mắt tự nhìn xuống mình…bây giờ tôi mới định nghĩa chính xác được thế nào là khác-biệt-hoàn-toàn !
Tôi bặm môi, vẻ mặt phút chốc đã trở nên thật khó coi .
Hoàng Duy Phong đúng là đồ sở khanh ! Mê gái !
Thì ra tiêu chuẩn của anh ta lại …sexy như thế ! Đồ đen tối !
Đã bực sẵn lại thêm dáng vẻ coi khinh mà cô ta dành cho mình, tôi hít một hơi sâu sau đó chớp mắt :
– Phải rồi anh yêu ! Có gì đâu mà khoe !
Cho cô ta hết vênh váo đi , hứ !
Cô gái kia vuốt vuốt tóc, đôi mắt ngập sự chế giễu nhìn vào nơi nào đó của hai đứa tôi, cười :
– Chứ không phải là không có à ?
– …
***
Tiếng nhạc ầm ỹ thoáng tiêu tan khiến không gian yên tĩnh trở lại.
Hừ, để xem máu nghệ thuật hoang dã của cô ta có còn bộc phát được nữa không ?
Cơn tức giận của Bùi Quang nguôi dần đi, anh nhìn Minh Thư còn đang mất hứng thì giọng bớt khô hơn :
– Giờ thì tiêu nổi rồi !
Nhạc với nhẽo, biến hết cả đi rồi cô ta lo mà ăn đi thôi !
Dám đem những món này so với ốc luộc, bún riêu vỉa hè ?
Cô ta đúng là đồ đầu đất !
Minh Thư ngẩn người nhìn Bùi Quang từ trước đến nay vẫn luôn cư xử thật hống hách và tùy ý.
Anh ta là ai nào ?
Vứt cho co cái hẹn vào đúng thời gian thi cử, làm cô bận tối mặt cũng phải sắp xếp thời gian dành cho anh ta.
Như thế chưa đủ…
Nhà hàng này thuộc dạng xa xỉ, làm cô không chuẩn bị trước mà ăn mặc nguyên bộ áo thun quần lửng đến đây để người ta nhìn cô như quái vật.
Đã thế anh ta còn thật nhỏ mọn.
Rõ ràng là cô rất rất xúc đông trước gian phòng được trang hoàng thật long lanh kia nhưng mà chả lẽ, Minh Thư như cô mà phải đi khen hay tỏ ra kinh ngạc như mấy cô nàng tầm thường khác ư ?
Còn lâu !
Lại còn trước mặt tên chết bầm này ư ?
Còn lâu !
Thế là cô phải bất đắc dĩ mà thốt ra câu chê bai đó, cô thừa nhận một phần gây đến chuyện này cũng vì bản chất …không mắng người không chịu được của mình !
Dù sao đi nữa thì cô cũng mắng anh ta nhiều rồi, anh ta cũng nên …thích nghi đi chứ ,sao cứ phải chấp nhặt, kéo cô ra khỏi bầu không gian thơ mộng đó và đẩy vào nơi …kinh dị này.
Được thôi, lần này cô yên phận, ngồi im và tập trung vàn giàn nhạc ầm ầm kia.
Mặc dù đã rất dị ứng với mấy thể loại nhạc quái gở này nhưng do cô không muốn mình bị ném sang nơi nào khác nữa hay thậm chí là ra ven đường nên giả vờ như thích lắm.
Cũng may, anh chàng DJ kia đẹp trai nếu không…chút ánh sáng còn sót lại của cuộc hẹn bi thương này vụt tắt mất.
Mọi chuyện tưởng như là đã ổn, cô cũng đã chịu đựng đến cùng rồi vậy mà hắn lại dám…đuổi anh chàng kia đi, dám dập tắt thứ ánh sáng kia đi !
Đã vậy, cô sẽ lôi hắn vào bóng tối…
Minh Thư sa sầm mặt, lớn tiếng mắng :
– Ăn vào cái gì mà ăn vào. Nhìn thấy mặt anh là tôi hết muốn ăn rồi, cái gì cũng không tiêu được đâu. Hừ, đồ chết bầm.
Đã quen với cái thói mắng te tua của người to miệng này nhưng Bùi Quang vẫn như muốn phát điên, anh là muốn cô ta ăn, ăn và ăn cơ mà. Sao cô ta cứ phải la hét ầm ỹ thế kia.
Bùi Quang kìm lửa giận, nói một cách chậm rãi :
– Tôi không muốn cãi cọ trong buổi hẹn hò đầu tiên !
– ….
Quá đáng lắm !
Cô ta…cô ta dám nói thẳng thừng như thế !
– Ai bảo là không có chứ ?
Trúc Vũ đột nhiên biện hộ với chất giọng tức tối.
Ồ…Chẳng phải lần trước anh từng bảo rằng tiêu chuẩn của Mạnh Vũ cũng không phải là Trúc Vũ đấy ư ?
Cô ta nói như vậy khác nào là đang động chạm tới vết thương sâu kín của Vũ chứ…
Hừm…Cô nàng kia sao cứ đem sự tự tin yếu ớt của hai đứa tôi ra mà khiêu khích thế kia !
Thư kí Hoàng không ngờ chúng tôi lại phản ứng mạnh mẽ như thế, sững người một lúc rồi lấy lại ngay phong thái cợt nhả :
– Em yêu à, không có cái này thì có cái khác. Không phải hai em có bề ngoài rất dễ thương đấy sao ?
Phì !
Thư kí Hoàng vừa dứt lời thì một loạt tràng cười đồng thanh vang lên !
Phía đối diện, mỹ nữ kia không màng đến hình tượng mà cười ha ha, tay lại còn đập đập lên bàn !
Những nhân viên phục vụ đang bưng món đến cũng nín cười, liếc trộm hai đứa tôi rồi nhanh chóng rời đi.
Không gian thoáng chốc được bao phủ bởi bản tình ca kinh dị hỗn độn do nhóm nhạc công…run tay !
Tất cả mọi người khi ghe xong phát ngôn của thư kí Hoàng thì đề