từ một gia đình gia giáo, bố mẹ cô ta đều thuộc quan chức cấp cao của nhà nước.
So với Hoài Vân thì cô ta hơn hẳn, chỉ có điều nghệ sĩ trong ngành giải trí vẫn được chăm chút hơn là những tài nhân trẻ, huống hồ bây giờ, thế hệ trẻ có học thức vô cùng sâu rộng, số nhân tài như Ngọc Mỹ cũng đầy nhan nhản nên cô ta vẫn ít được biết tới hơn !
Người ta hay ví cô ta là bộ mặt thật của Hoài Vân.
Thay vì giấu diếm tính cách khó chịu, tự kiêu hay ngạo mạn sau lớp vỏ con gái nhà lành hiền thục như Hoài Vân thì Ngọc Mỹ phô ra hết thảy những thứ đó.
Tôi nên khen cô ta chính trực hay vô duyên và nông cạn đây ?
So với lúc chưa biết đến Ngọc Mỹ thì bây giờ, quan điểm của tôi về cô ta vẫn không hề thay đổi.
Mỹ nữ có cái đầu rỗng tuếch.
Học vấn uyên bác ư ? Thật đáng ngưỡng mộ vì điều này nhưng xét mặt cư xử thì cô ta quá tầm thường.
Ngay từ đầu, cô ta đã dùng ánh mắt đầy xem thường và giọng điệu thô lỗ để giành cho tôi và Vũ.
Kể từ đó, chiếc mặt quỉ xấu xí đã được tôi gán vào gương mặt xinh đẹp của cô ta .
Và thiên thần làm sao có thể đối mặt với ác quỉ được chứ !
Tôi cố gắng giữ cho giọng mình được bình tĩnh nhưng vẫn không thể che hết được vẻ khác thường :
– Thư kí Hoàng, mình về thôi. Em sợ anh trốn việc thế này thì CEO của anh sẽ nổi giận đấy !
Hết chịu được nữa rồi…
Kệ anh ta, từ hôn từ chối gì tự đi mà làm, giúp tới đây là tôi đã kiên nhẫn đủ lắm rồi , ép nữa thì tôi sẽ …mách người ấy !
Bởi cứ như thế này thì không bị thái độ trêu ngươi của mỹ nữ kia làm cho bực mình cũng bị những lời nói quái dị của thư kí Hoàng gây choáng váng mất !
Ngọc Mỹ đáng ghét mười thì anh ta phải tới một trăm rồi !
Phô trương đến thế là cùng !
Từ chối mỹ nữ nhưng cũng phải để cho mỹ nữ thấy anh ta hào hoa, tài giỏi, người đẹp bám theo nhan nhản , không cần để mắt tới một người đẹp xuất sắc thế kia !
Để mỹ nữ thương tiếc, đau khổ , luôn mang nặng trong mình những ý nghĩ mâu thuẫn rằng tại sao anh ta có thể bỏ qua người như mình, tại sao anh ta không thèm ngó ngàng tới mình…
Hừ, anh ta là muốn phái đẹp phải dằn vặt, vật vã và điên đảo vì anh ta đấy thôi !
Rõ là biến thái !
Tôi thấy anh Huy đã lông bông, lăng nhăng đến phát ghê rồi thì thư kí Hoàng còn hơn thế, thậm chí là có thêm vài phần gàn dở .
Nhận ra ý tứ trong lời nói của tôi, thư kí Hoàng đẩy cặp kính nghiêm túc nhìn Ngọc Mỹ :
– Gia đình hai phía xếp cho tôi và cô cuộc gặp mặt này. Ngọc Mỹ, tôi muốn nói thẳng là tô chẳng ưa gì cô. Vì thế, không có lần gặp thứ hai đâu !
Nụ cười kiêu ngạo trên môi thư kí Hoàng khiến mỹ nữ thoáng ngơ ngác nhưng rất nhanh đã lại trưng ra vẻ mặt khinh khỉnh , gật đầu cười :
– Ồ ! Anh Hoàng thằng thắn thật, vậy tôi nói luôn nhé, tôi cũng đâu thích gì anh !
Sắc mặt thư kí Hoàng trở nên cứng ngắc rồi ném về phía Ngọc Mỹ cái nhìn đầy xem thường, giọng nói cũng thật khô khan :
– Phải không ? Thế sao lúc tôi từ chối không gặp thì cô lại gọi điện, nhắn tin, làm phiền để xin tôi cho bằng được cái hẹn này thế ? Ngọc Mỹ à, cứ nói thật là cô si mê tôi, biết đâu, một ngày nào đó, thần kinh tôi bất ổn mà lại cho thêm cô cái hẹn tiếp theo ?
“ ……….. ”
Thâm hiểm …
Thư kí Hoàng nói vậy khác nào muốn bảo với mỹ nữ kia rằng anh ta bị thần kinh mới gặp cô ta !
Nếu là Ngọc Mỹ, dù tôi có mê thư kí Hoàng tới đâu cũng sẽ đứng phắt dậy mà bỏ đi ngay từ lúc nhìn thấy anh ta đi cùng …hai em nào đó.
Cô ta danh giá là vậy, sao lại phải nhún nhường thế này chứ !
Ngọc Mỹ chẳng để lộ biểu hiện gì là tức giận cả, cô ta cất hộp phấn trang điểm vào túi xách rồi nhìn thư kí Hoàng bằng ánh mắt chế nhạo :
– Tôi tưởng người thông minh như anh Hoàng đây phải biết mục đích tôi hẹn anh tới đây là vì gì chứ nhỉ ? – Cô ta nhìn thẳng vào mắt thư kí Hoàng – Anh là người thân cận nhất với anh Duy Phong. Tôi là muốn anh giúp tôi với anh ấy có cơ hội được tiếp xúc với nhau thường xuyên !
Ngọc Mỹ vừa dứt lời, không gian thoáng chốc đã trở nên thật kì dị chỉ trong nháy mắt.
***
Mặt nghệt ra, chân tay cứng đờ, Minh Thư kinh ngạc nhìn Bùi Quang !
Lần-đầu-hẹn-hò ?
Bốn từ này tựa như bốn quả bóng bị ai đó ném thằng vào đầu khiến cô không khỏi choáng váng !
Hẹn hò ư ?
Ừm thì…thật ra cô cũng mang sẵn suy nghĩ kiểu này rồi, chỉ là nghe Bùi Quang nói ra thì có đôi chút xấu hổ.
Từ những lần đấu đá giữa cô và Bùi Quang thì có cái gì đó đã âm thầm nảy nở…
Đỉnh điểm là mấy hôm trước, vào lúc sân trường nắng gắt…
Nhắc đến , cô lại thấy tức thêm !
Hắn dám ngang nhiên…làm chuyện đó.
Cô hơi cúi đầu ngượng nghịu, mặt hơi ửng đỏ rồi…
Nếu không có Bùi Quang, chắc cô đã quên mất là mình còn có khả năng xấu hổ .
Trong lòng, những suy nghĩ mềm yếu là thế nhưng đến khi thoát ra khỏi miệng cô lại trở nên thật mạnh mẽ :
– Hẹn hò á ? Còn lâu nhé ! Tôi mà thèm hẹn hò với những người như anh à ? Trai theo tôi chất đống, cả gian phòng này chất cũng không vừa ! Thế mà tôi lại có thể hẹn với anh ư đồ chết bầm ? Tôi khuyên anh, dẹp trí tưởng bở sang một bên đi, sống thực tế vào !
Hừ, cô ta có mà…ma thèm theo !
Mặc dù cô ta cũng xinh, dáng đẹp, học giỏi…kể ra thì khá nhiều ưu điểm đ