n …
Đã trở lại rồi !
Duy Phong thở nhẹ ra,tay anh dời xuống eo Vy Anh rồi nhanh chóng ôm Vy Anh đặt lên chân mình.
Vy Anh yếu ớt giãy dụa, đôi chân khép chặt lại đầy ngượng nghịu, mép váy bị Vy Anh bám rịn lấy để che bớt phần hở hang.
Anh cười một tiếng rồi kéo chăn mỏng đắp kín chân Vy Anh.
Người Vy Anh thả lỏng hơn rồi gục đầu vào anh đầy mệt mỏi.
Có gió, rèm cửa màu xanh dương nhè nhẹ bay, những sợi tua rua đan vào nhau cùng sáng lên dưới nắng.
Vy Anh ngước đầu lên nhìn anh, cau mày lại đầy căng thẳng, tay từ từ vươn ra chạm thật nhẹ vào môi anh, giọng nói khe khẽ phát ra :
– Anh, có đau không ?
Duy Phong gỡ tay Vy Anh ra rồi…cắn cắn những đầu ngón tay nhỏ nhắn ấy, anh không nói gì, mắt nhìn Vy Anh đầy mờ ám.
Vy Anh không dám chống đối vì sợ anh đau, hít một hơi thật sâu rồi e dè nói :
– Anh đừng như thế được không ? Em …khó chịu.
Theo lời Vy Anh, anh buông ra thật nhưng môi lại tìm đến, hôn phớt lên mắt ướt , giọng trầm pha lẫn những âm khàn đặc :
– Anh rất đau !
Vy Anh như thế, anh có thể không đau được sao.
Vy Anh tưởng người kia đau vì bị mình cắn mạnh nên lại càng cảm thấy tội mình thêm lớn, căng thẳng lên tiếng :
– Em xin lỗi. Phải làm thế nào thì anh sẽ không đau nữa ?
– Hôn anh !
Hôn anh …như thế sẽ đau hơn mà …
Vy Anh xấu hổ, ngồi yên trên chân anh thật lâu rồi mới đáp thật khẽ :
– Anh sẽ hết đau thật chứ ?
Khoé miệng Duy Phong nâng lên vẽ ra nét cười tinh quái, anh gật đầu nghiêm túc rồi nhắm mắt chờ đợi.
Vy Anh hít một hơi sâu …lại một hơi sâu …
Hai tay nắm lấy vạt áo sơ mi, người từ từ nhấc lên tiến sát gần anh.
Cảm nhận được cơ thể Vy Anh đang nóng hừng hực, mỗi một chút di dịch đều run run đầy miễn cưỡng và e ngại.
Anh nghe thấy rất rõ nhịp tim hỗn loạn của Vy Anh khi gần sát với anh, tay đã muốn vàu nát áo anh.
Mãi vẫn không thấy động tĩnh gì, anh siết chặt vòng ôm có ý nhắc nhở.
Vy Anh quạy cựa, giọng phát ra đầy khó khăn :
– Em không thể !
Ngay thời điểm anh mở mắt liền nghe thấy một tiếng oẹ lớn.
– Em …
Duy Phong ngẩn người, từ từ nhìn xuống chiếc áo sơ mi trắng vừa bị Vy Anh trút xuống …
Sắc mặt trở nên thật khó coi, anh quay mặt nhìn đi nơi khác, gằn giọng rít lên :
– Tốt lắm !
Hôn anh …điều đó khiến Vy Anh buồn nôn ư !
***
Căn phòng xám lạnh lẽo rộng rãi.
Nắng xuyên qua rèm cửa có màu trắng đơn nhã, hắt những vệt vàng nhạt lên chiếc giường lớn trống trải.
Mùi hương mê li được toả ra từ tách cà phê trên bàn bay khắp gian phòng.
Nơi ghế sô fa trống trơn …
Không gian yên tĩnh vẳng lại tiếng nước chảy từ phòng tắm gần đó.
Hơi nóng bao quanh chiếc tách mất dần, tiếng nước ngưng lại.
Mặc xong chiếc áo choàng tắm màu đen, Duy Phong cầm khăn lau đầu.
Dáng vẻ của anh đầy buồn bực, ánh mắt thật lạnh lẽo nhìn vô định.
Mỗi động tác của anh đều hời hợt , tay còn lại vờn vờn khẩu súng ngắn, vẻ mặt càng thêm tối tăm hơn.
Tên này rõ ràng là muốn chết !
Dám lấy Vy Anh ra làm trò như thế !
Để xem, anh sẽ trị hắn thế nào, sẽ cho hắn không còn là đàn ông để làm bậy nữa mới thôi.
Anh nhếch miệng cười ma mãnh nhưng ngay sau đó, nét cười thâm hiểm ấy bị thu lại.
Anh ném thẳng chiếc khăn vào thùng rác đã chứa sẵn áo sơ mi trắng.
Chiếc khăn ấy chỉ được dùng một lần duy nhất.
Anh không thể xử hắn ta thế được.
Bởi vì Vy Anh !
Cái miệng nhiều chuyện của hắn ta gì mà không mách Vy Anh chứ.
Hơn nữa, Vy Anh muốn chơi cùng …con của kẻ mặt dày kia.
Tha vậy !
Vừa nhắc đến Vy Anh, những điểm sáng mờ mịt liền hiện lên trong mắt anh.
Vy Anh đang ngủ say, không hề có bất kì biểu hiện lạ nào nhưng nhiệt độ cơ thể rất cao.
Loại rượu kia cực mạnh trong khi Vy Anh lại uống hết ly đầy thế kia …
Bác sĩ đã nói Vy Anh không sao cả !
Vậy cứ để nhóc con ngủ thôi …
Ánh mắt anh dần dần trầm lắng , có nỗi đau sắc nét bám sâu vào nơi đáy mắt.
Vy Anh trong cơn say là đã nhớ ra rồi !
Hơi thở lạnh lẽo phảng phất u uất ngật tràn không gian.
Nếu Vy Anh thật sự tìm lại được kí ức ?
Vy Anh sẽ thế nào đây ?
Sẽ không còn biết mình là ai, sẽ không còn biết đến sự hiện diện của bất kì ai khác, sẽ chỉ chìm trong cơn ác mộng kinh hoàng ấy…
Thảo nào, chú Duy Thức lại cất giữ Vy Anh kĩ tới vậy !
Chọn cách lừa gạt anh thay vì trao bé con cho anh.
Anh nhắm mắt , cảm nhận được như chính mình đang bị nghiền nát, đau tới nỗi không thể tìm thấy nhịp thở nữa rồi…
Anh hơi cúi đầu, vẻ mặt âm u như đang rơi xuống tận đáy sâu của vực thẳm.
Vy Anh …em chắc hẳn là đau lắm, phải không ?
Anh biết, vì nỗi đau ấy đã hoà lẫn vào linh hồn của anh.
Tựa thuốc độc, ngấm dần ăn sâu vào từng ngóc ngách của cơ thể rồi sẽ hủy hoại tất cả.
Anh đưa tay day day thái dương, cố dứt mình ra khỏi mê cung đáng sợ ấy.
Đeo chiếc đồng hồ xám bạc vào tay, anh thở nhẹ ra.
Vy Anh đã ngủ được khá lâu rồi, phải sang kiểm tra một chút.
Có cắn môi không ? Có đá chăn không ?
Còn nữa, chân đã bớt tấy đỏ chưa ?
Bóng nhà tắm vụt tắt, dáng người cao lớn biến mất.
Có tiếng động nhỏ phát ra, vật nào đó bị ném đi.
Thùng rác bây giờ lại chứa thêm khẩu súng ngắn …
***
Đôi mắt trong veo tựa những ngôi sao rực