sáng trong màn đêm mờ mịt.
Khuôn mặt rất đỗi đáng yêu nghiêng nghiêng sang một bên,làn da trắng mịn ửng hồng.
Màu tóc tím điểm thêm phần tinh nghịch và cuốn hút.
Chiếc váy cách điệm ôm gọn lấy dáng người mảnh mai, để lộ điểm nổi bật là đôi chân thon…không dài.
Phần áo váy xộc xệch như bị ai đó kéo ra.
Duy Phong khựng lại …
Anh đứng trước cửa nhà tắm, ngạc nhiên nhìn Vy Anh đang ngồi trên giường, chân buông xuống sàn, mắt ghim chặt vào người anh không chút e ngại.
Mắt Vy Anh to tròn đầy mơ màng, giọng ngái ngủ phát ra thật khẽ :
– Duy Phong, em đang đợi anh !
Duy Phong thêm sững người, Vy Anh lúc này …rất đẹp !
So với Vy Anh ngày thường thì hoàn toàn khác biệt …
Đã thật sự ngấm men rượu rồi !
Thấy anh không chút phản ứng gì, Vy Anh xụ mặt sau đó thở dài đầy bực dọc :
– Anh yêu, em đang nói chuyện với anh đấy ! Anh mau lại đây !
Ra lệnh cho anh thế này thì đúng là đã say thật rồi …
Anh có chút hiếu kì, muốn xem Vy Anh sẽ thế nào nên bước đến ngồi cạnh bên :
– Gọi anh ?
Vy Anh gật mạnh đầu sau đó ngẩn người nhìn anh không chớp mắt !
Trong chiếc áo choàng tắm màu đen đầy nam tính, vẻ cao ngạo của anh có phần …khiêu gợi.
Mái tóc đen còn ướt nước thấp thoáng sự mờ ám.a gương mặt hoàn mỹ toát ra sức cuốn hút không thể chối từ.
– Anh đẹp trai thật đấy !
Vy Anh đột nhiên nhào vào người anh, cắn mạnh lên cằm anh, chưa hết còn nhìn anh với vẻ mặt nghiêm trang :
– Mỗi lần nhìn thấy anh là em phát điên, chỉ muốn cắn cho anh chết luôn ! Em nói thật đấy !
Duy Phong đau nhưng cũng chỉ buồn cười đáp :
– Ừ. Tùy em !
– Anh nói rồi đấy nhé !
Vy Anh phấn khích trèo lên người anh, không chút e dè mà ôm chặt anh, mũi dí sát vào ngực anh.
– Anh mới tắm xong à ? Anh lúc nào cũng thơm thật đấy ! Anh cố tình quyến rũ em chứ gì ?
Duy Phong ừ hử một tiếng, mặc cho người kia đang thoả thích cắn ngực anh, cổ anh, tay anh …
Anh quay mặt nhìn ra phía ngoài cửa sổ, ánh mắt như có ngọn lửa đang thiêu đốt, nóng bỏng hơn cả nắng vàng ngoài kia.
Tấm thân mềm mại tì sát vào người anh, không ngừng cắn anh, như thế lại khiến ngọn lửa kia càng thêm cháy bỏng.
Không khí trở nên thật ngột ngạt …
Anh ho nhẹ một tiếng có ý nhắc nhở :
– Dừng ! Em sẽ phải hối hận đấy !
Vy Anh buông mạnh tay , lườm anh :
– Hứ ! Em sợ anh lắm cơ ! Anh nghe em nói đây thủ lĩnh đen tối ! – nắm lấy ngực áo anh một cách tùy tiện, vẻ mặt rất rất hung dữ – Anh là của em ! Em muốn làm gì với anh cũng được ! Anh không có quyền chống đối , bổn phẩn của anh là im lặng và ngoan ngoãn nghe lời em. Anh đã hiểu chưa ?
Ồ ! Ghê như vậy !
Để chiều ai đó , anh gật đầu cười khẽ :
– Được !
Sự hợp tác của anh khiến Vy Anh càng thêm láo lếu, ngang nhiên cắn vào má anh.
– Đồ mê gái !
Dám mắng anh ?
Anh nâng mi lên, tia nhìn đầy nguy hiểm.
Nếu là Vy Anh thì sẽ lay lay tay anh rồi nhẹ giọng nài nỉ thế này :
– Duy Phong vĩ đại ! Anh đừng để ý nhé, em chỉ nói linh tinh thôi mà ! Nhé !
Nhưng …ai đó bây giờ không còn biết sợ là gì !
Trừng mắt với anh, giọng điệu ghê gớm :
– Anh nhìn cái gì ! Em nói sai à ? Hừ . Mê gái, dại gái , háo sắc. Hoàng Duy Phong sở khanh !
Vy Anh đột nhiên chớp mắt với anh, âm điệu thật nhẹ nhành :
– Anh thích gái đẹp sexy đúng không ? Ngọc Mỹ, Hoài Vân đều là tiêu chuẩn của anh , phải không anh yêu ?
Thế này là ghen à ?
Anh điềm nhiên gật đầu !
Vy Anh bực tức bặm môi, dùng hết sức cầm gối nện vào người anh.
– Đồ háo sắc ! À , không phải, đồ mê sexy body ! Anh đúng là quá tầm thường ! Em nói cho anh biết này Hoàng Duy Phong yêu dấu, anh cũng không phải là tiêu chuẩn của em đâu !
Hay đấy !
Biết ai đó chỉ để bõ tức nên như thế nhưng anh vẫn nheo mắt, ánh nhìn ai đó đầy mờ ám :
– Sao em biết không phải ?
Vy Anh tỏ ra rất thành thạo, lướt mắt từ trên xuống dưới người anh một lượt , hứ một tiếng chê bai :
– Dáng người của cưng tuy là chuẩn phết đấy, có điều so với tiêu chuẩn của em thì không đủ rồi ! Nhìn cái là biết ngay !
Giỏi đấy chứ nhỉ ?
Gương mặt điển trai của anh tiến sát gần Vy Anh, ghé tai Vy Anh , mang theo dáng vẻ đen tối, chất giọng rất ma quái :
– Mắt quan sát của em rất tệ ! Anh tất nhiên là có đủ tiêu chuẩn của em ! Có muốn tự mình kiểm tra không ?
Vy Anh tuyệt nhiên không thể hiểu được hết lời nói ranh ma của anh, mặt nghệt ra sau đó quên hẳn chuyện vừa nãy, kéo kéo tay anh phụng phịu :
– Anh, giúp em cởi váy này ra đi !
Cánh tay Duy Phong trở nên cứng ngắc, giọng nói thoát ra vẫn trấn tĩnh như thường :
– Tại sao ?
Trong chiếc váy cách điệu, từng đường nét mềm mại trên cơ thể Vy Anh đều hiện rõ …
Hơi rượu bao quanh người, bờ má ửng hồng, mặt nhăn nhăn .
– Cái này chật quá !Em khó thở, sắp chết rồi đây này ! Anh mau giúp em đi !
Duy Phong ho nhẹ một tiếng, giọng khàn khàn :
– Vy Anh, em về phòng , tự cởi. Anh bận rồi !
Vy Anh quay lưng về phía anh, bực mình lên tiếng :
– Em không biết ! Anh bận thì kệ anh ! Mau cởi ra cho em ! Nếu em tự cởi được thì em phải nhờ đến anh làm gì hả Hoàng Duy Phong ! Anh làm cao quá rồi đấy nhé !
Không khí ngột ngạt bao trùm khắp căn phòng xám…
Duy Phon