mình rồi hướng Vy Anh, buông lời cảnh cáo – Cấm em đặt chân xuống đất !
Vy Anh nghe xong thì lập tức đưa bàn chân đang chỉ mang mỗi tất mỏng dẫm mạnh xuống nền , cơn đau từ chân nhanh chóng truyền tới khiến cô phải nhăn nhó nhưng đã lỡ … trêu người anh rồi nên cô cố gắng làm ra bộ dạng vênh váo.
Trong suốt hai ngày cuối tuần vừa rồi, cô nằm bẹp ở phòng mình, không ăn cũng không ngủ, đầu óc mang nặng những suy nghĩ ngổn ngang …
Bố mẹ anh và …chú Duy Thức, mẹ Diệp đều muốn nói chuyện với cô nhưng cô luôn trốn tránh…
Cô chỉ cho phép anh là người duy nhất được vào phòng mình , hay đúng hơn là cô không ngăn nổi anh.
Câu đầu tiên cô nói với anh là :
“ Anh đã quên em chưa ? ”
Anh có vẻ tức giận nhưng chỉ lặng lẽ ôm cô, cười nhàn nhạt.
“ Không, nhớ em. ”
“ Quên em đi ! Em muốn rời khỏi đây ! Em không muốn nhìn thấy anh ! ”
“ Ừ. Đợi nhé. ”
“ Ngay ngày mai, anh quên em đi ! ”
Lúc ấy anh không nói gì, chỉ sập mạnh cửa và bỏ đi …nhưng rồi quay lại, lặng lẽ làm việc qua laptop , để im cho cô ra sức đánh hay mắng …
Vy Anh cũng không hiểu tại sao lại chống đối và cư xử như thế.
Dường như cô đem anh ra để trút …
Ánh mắt Duy Phong tối lại, anh nhìn Vy Anh truy hỏi :
– Vừa làm gì thế ?
Vy Anh hứ hứ , tỏ ra không sợ.
Mà anh đâu cần biết mấy thứ đó, điều anh quan tâm là chân cô đang đau !
Anh hít nhẹ một hơi khi thấy đôi tất trắng dính cát bẩn, chân đã sưng tấy rồi, còn thêm thế này thì làm sao thôi …
Anh định xách Vy Anh về nhưng rồi lại kiên nhẫn ngồi xuống, kéo chân Vy Anh ra, cởi đôi tất và thảy vào sọt rác.
– Anh dám vứt đồ của em !
– Để anh thấy lần nữa, thứ anh vứt sẽ là em.
Vy Anh không dám ho he , mặt úp vào bàn , thở dài rất chán đời.
– Mấy giờ tan học ?
– Không tan học !
Duy Phong cười một tiếng…
– Đừng ai chạm vào Vy Anh !
Giọng sắc lạnh của anh vừa dứt, tiếng bước chân vững chãi lại vang lên .
Không khí trong lớp trở nên đầy mất mát …
Cả buổi học hôm ấy, Vy Anh tập trung vào bài giảng.
Vì lời dặn dò của anh nên không ai dám làm phiền cô, đến cả giáo viên bởi nếu cô bị gọi cô lên trả bài thì cả lớp lại nhao nhao :
“Không được, không được .”
Trúc Vũ chuyển ngồi cạnh cô để tiện giúp cô đi lại rồi luyên thuyên hôm đi với thư kí Hoàng về bị Mạnh Vũ mắng té tát, mặt mày thì ra vẻ nhăn nhó nhưng giọng nói lại rất vui vẻ.
Trúc Vũ hiếu kì hỏi một đống thứ, Vy Anh chỉ ậm ừ cho qua.
– Cậu đúng là thần kinh !Thái độ gay gắt với anh ấy như thế, có ngày anh ấy vứt cậu thật đấy.
Vy Anh xùy xùy mấy cái rồi úp mặt vào bàn, thở dài lại thở dài.
Điều duy nhất cô tiếp thu được qua suốt buổi học đó là chỗ ngồi này rất tiện !
Suốt cả tuần đó, không khí trường học vẫn luôn sôi nổi bởi mỗi sáng, Duy Phong luôn đích thân bế Vy Anh vào lớp, trưa hoặc chiều lại thấy anh đến đón cô !
Rồi hôm thứ 7, người ta thấy chiếc xe đua màu đen không còn lao vào trường nữa …chỉ thấy Vy Anh từ xe bước xuống, tự đi vào lớp.
Cả trường như rơi vào địa ngục, vừa tiếc nuối vừa hụt hẫng
…
Người thì bặm môi nhìn Vy Anh, người thì chạy tới quăng cho cô câu hỏi quan tâm kiểu như tại sao lại để chân hết đau thế, người thì tìm cách làm cho Vy Anh đau trở lại …nhưng vẫn là không ai dám manh động !
Còn Vy Anh, cô bỗng nhiên trở nên trầm tính hơn, đầu óc thường để quên ở đâu đó, sắc mặt lúc nào cũng tái đi và người thêm gầy.
Nhưng bên cạnh đó, sức học của cô nhảy vọt, điểm lúc nào cũng đạt tuyệt đối …
***
– Không ăn tối ?
– Em không. – Vy Anh cắn bút , cắm mặt vào ôn bài, tuần sau đợt thi cuối kì sẽ chính thức bắt đầu.
Duy Phong đứng ngay sau cô, nhìn cô với vẻ mặt trầm ngâm.
– Vy Anh, lát học ! Đi ra ăn đi !
Vy Anh cau mày, vừa lật giở sách vừa trả lời qua quýt :
– Em ăn mới nãy rồi. Không đói đâu. Anh đi ra ăn với mọi người đi !
Duy Phong đột nhiên cúi thấp người , hôn nhẹ lên môi Vy Anh rồi nhíu mày :
– Đừng ăn kem !
Vy Anh xấu hổ cầm sách che mặt lại :
– Kệ em ! Anh làm ơn để yên cho em học bài !
Duy Phong giật sách ra, không đủ kiên nhẫn để chiều cô thêm một lần nào nữa , anh trầm giọng hạ lệnh :
– Ăn !
– Em không muốn mà !
Duy Phong ngấc người ngang bướng kia lên, vẻ mặt tối hẳn đi nhưng lại nhẹ giọng có ý dỗ dành :
– Em đã rất gầy đi rồi. Ăn với anh một chút, được không ?
Vy Anh lắc mạnh đầu, tay bấu víu mép bàn không muốn rời đi.
Không phải cô giận dỗi , bỏ ăn như trẻ con mà cô cảm thấy thật sự chán chường, ăn không nổi và tốt nhất là giấu nhẹm đi sự tồn tại của mình trong mắt người lớn.
Duy Phong đành thả cô xuống, anh đi thẳng về phía cửa không nói với cô thêm một lời.
Vy Anh cũng ủ rũ lên giường nằm đọc sách.
Cô cẩn thận đặt báo thức lúc một giờ sáng để tránh tình trạng ngủ quên đến tận hôm sau.
Phải học, phải nỗ lực hết mình !
Chưa đọc hết trang thì có tiếng gõ cửa vọng vào.
Cô căng thẳng, đợi chờ động tĩnh từ ai đó …
Tiếng gõ cửa đều đều phát ra nhưng Vy Anh lại không hề nghe thấy người nào lên tiếng.
– Ai …ai đấy ạ ?
Vy Anh mất bình tĩnh hỏi, cô …sợ ma đấy nhé !
– Con dâu à, mẹ đây mà ! Xuống ăn tối đi con !
Nghe giọng nói dịu dàng của bà Hoàng , Vy Anh thở phào nhẹ nhõ