Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327825

Bình chọn: 9.5.00/10/782 lượt.

ẹ rất dữ tợn …

– A, mẹ …mẹ à !

Vy Anh cuống quít kêu lên khi tay cô bị bà Diệp giằng mạnh.

– Em làm gì con thế Diệp !

Hoàng Duy Thức giữ Vy Anh lại, không để cô bị lôi đi.

– Anh đừng bênh nó ! – Bà Diệp tức giận đến nỗi mắt đã hiện vằn đỏ, bà lôi Vy Anh ra,đi về phía cửa.

Vy Anh không chống đối, cô vô thức quên hẳn đi tay còn đang tướt máu, cô sợ hãi mấp máy môi :

– Mẹ …mẹ à …mẹ muốn con đi đâu vậy ?

Bà Diệp bóp chặt tay cô, hét lên :

– Đi khỏi nơi này !

Thấy Vy Anh khựng người lại …bà Diệp càng lớn tiếng quát hơn :

– Không phải con rất muốn đi à ? Mẹ cùng con đi, vừa lòng chứ !

– Mẹ …con …

– Con sao ? Ngang bướng và ích kỉ ! – Bà Diệp thả Vy Anh ra, giọng nghẹn đi – Tại sao con không nghĩ đến mọi người thế hả ? Con cho rằng chúng ta đang lừa con à ? Con không phải là trẻ con nữa, vậy thì phải biết nghĩ đi chứ ! Vì sợ con buồn nên bố mẹ mới giấu, nhưng chuyện này thì làm sao hả ? Con mất bố từ nhỏ, bố Thức nhận nuôi con là sai phải không ? Còn hai bác Hoàng, nhận con làm dâu cũng sai hả ? Mẹ này, mẹ để con sống vui vẻ , những vấn kia, mẹ xem như không có,mẹ cũng sai. Đối với con, chúng ta đều sai hết rồi chứ gì ?

Vy Anh chầm chậm lắc đầu, khoảng nước đan dày trong mắt cô đã trào ra một cách điên cuồng.

– Thôi Diệp , Vy Anh buồn cũng phải mà ! Để con nó bình tâm lại rồi sẽ ổn thôi !

Bà Hoàng lên tiếng phá tan bầu không khí ngột ngạt.

– Chỉ biết khóc lóc và đòi hỏi từ người khác những điều vô lí ! Con thử xem đi, có ai bằng con không ? Hay là thấy ai cũng nuông chiều , cưng nựng nên con không xem ai ra gì nữa rồi ! – Giọng bà Diệp bớt dữ dằn hơn nhưng vẫn đặc những âm gay gắt – Con có buồn khi bố Thức không phải bố ruột cũng được, chúng ta thông cảm , cho con thời gian nhìn nhận và suy xét chứ không phải cho con cái quyền làm trời làm đất như thế !

Hoàng Duy Thức ôm Vy Anh vỗ về :

– Thôi nào, em đừng nạt con nữa !

– Không phải …mẹ … con xin lỗi !

Vy Anh nhìn bà Diệp đầy rụt rè, giọng nói vừa nhỏ vừa tắc nghẹn :

– Con biết mọi người rất thương con, vì muốn tốt cho con nên mới làm vậy. Con xin lỗi !

Vy Anh hướng ông bà Hoàng , nhỏ giọng lặp lại :

– Cháu xin lỗi !

Hoàng Duy Khánh giữ im lặng từ đầu đến cuối đột nhiên mỉm cười :

– Con gái à, Duy Thức có là ai thì đối với Duy Thức, con vẫn là nhất mà ! Từ từ , con sẽ hiểu !

Vy Anh cắn môi, cúi mặt đi tới chỗ bà Diệp, cô run run ôm bà :

– Mẹ Diệp, tha lỗi cho con. Mẹ đừng lớn tiếng với con nhé, con sợ …Mẹ rất buồn phải không, ngày bố ra đi ấy ! Mẹ Diệp , con …

Bà Diệp lặng người rồi kéo Vy Anh ra :

– Lớn rồi phải biết suy xét mọi thứ đi !

Vy Anh im lặng trong từng tràng nấc, thật ra cô rất thương bố mẹ …

Như Hoàng Duy Thức, đã là bố Nhật thì thân phận thật cao quí kia cũng không còn !

Cô là ai, mà khiến người ta phải hi sinh như thế …

Giờ còn muốn gì …

Mẹ nữa, cô không biết mẹ quen bố khi nào, nhưng có lẽ mẹ cũng đã phải rơi nước mắt rất nhiều …

Còn anh …có phải là cô đã cướp đi người chú của anh không …

– Mẹ , mẹ đánh con đi. Con ích kỉ, ngang bướng, mẹ đánh con đi ! – Vy Anh nghiêm túc nói,cơ thể mềm ra vì khóc quá nhiều.

– Vy Anh, con cũng không sai mà ! – Bà Hoàng vẫn bênh vực Vy Anh.

– Mẹ, đánh con đi ! Là con sai !

Cô đối xử với anh như thế … rõ ràng là chú của anh, vậy mà lại bỏ đi , sống bên cô.

Anh đã như thế nào …

Khi cô vui vẻ bên bố thì anh đã như thế nào …

Anh từng nghĩ cô là con gái ruột của chú anh, anh đã như thế nào …

Khi cô hết lần này lượt khác nói những lời khó nghe, anh đã như thế nào …

Tại sao, đến bây giờ, cô mới nghĩ được thế !

– Con sai gì thì để Duy Phong xử nhé ! Con là của Duy Phong rồi, đâu ai dám động vào đâu – Hoàng Duy Khức cười đùa để giải toả không khí căng thẳng.

Vy Anh hít thở sâu rồi định chạy đi nhưng bị gọi giật lại :

– Duy Phong đi đua xe rồi !

– Đua xe ạ ? – Vy Anh dừng đứng người lại, mắt mở to đầy ngạc nhiên và cả hoảng hốt.

Hoàng Duy Thức mỉm cười gật đầu , thấy Vy Anh mất bình tĩnh thì lấy giọng ấm áp để trấn an :

– Đừng lo ! Duy Phong đua xe còn giỏi hơn làm kinh tế !



– Chết tiệt ! Lại cái tên Bùi Quang chết tiệt !

Những tiếng chử.i thề được văng ra từ một đám thanh niên đang cưỡi trên môtô phân khối lớn, mắt họ hướng về chiếc siêu xe màu đen đã lấn vạch đích.

Gần đó là hai cô gái có thân hình nóng bỏng, giương dải lụa đỏ ra vẫy vẫy rồi tiến về người thắng cuộc …

Có tiếng huýt sáo dài đệm theo ! Hai cô gái kia chính là giải thưởng !

Họ đưa mắt liếc lả lơi, bước lả lướt đến gần người đó định kéo anh xuống xe thì …mặt họ trắng bệch …

Bàn tay mang găng đen đang chĩa thẳng họng súng lên trán cô gái đang chạm vào người anh.

Bầu không khí cuồng nhiệt vừa nãy chỉ trong nháy mắt đã biến mất , cũng đột ngột như lúc chiếc siêu xe hoà vào đoàn đua.

– Biến ! – Một giọng nói lạnh lẽo vang lên pha kèm âm trầm đáng sợ như lấy đi mọi nhịp thở.

Hai cô gái kinh hoảng , bủn rủn lùi người ra xa, cùng lúc ấy, khẩu súng đen bị ném mạnh xuống mặt đất …

Tất cả những người có mặt lúc này đều nhìn nhau đầy khó hiểu sau đó đồng thanh thốt lên :

– Không phải là Bùi Quang !


XtGem Forum catalog