Polly po-cket
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327104

Bình chọn: 9.00/10/710 lượt.

i thật nghiêm túc – Anh Duy Phong. Anh không cần dành nhiều thời gian cho em đâu.

– Ngày mai em làm gì ?

Vy Anh thật thà trả lời :

– Em với Trúc Vũ định sẽ đi đâu đó chơi. Lâu rồi , tụi em không đi cùng nhau.

Anh cười, gật đầu và Vy Anh chợt nhận ta cô lại một lần nữa bị anh dẫn ra khỏi chuyện mình cần nói rồi !!! Vy Anh hít một hơi thật sâu, lần này sẽ không bị thế nữa đâu .

– Anh Duy Phong. Anh rất bận. Vì vậy, anh đừng vì em mà cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có như thế. Có được không ?

Rất nhanh, anh đáp lại một cách đầy dứt khoát :

– Không được.

Vy Anh cực kì không vui nhìn anh :

– Tại sao lại không được ?

Duy Phong tiến lại thật gần, giang hai tay ra…nhẹ nhàng ôm cô, thì thầm :

– Vì tôi sẽ rất nhớ em.

Cái ôm nhẹ ấy chỉ kéo dài trong vài tích tắc nhưng Vy Anh đã như ngừng thở và đứng cũng không vững.Và lúc anh đi thì khoảnh khắc ấy cứ như là đang tồn tại. Thậm chí, dù chỉ một giây, cô cũng không cách nào có thể để những suy nghĩ dứt ra khỏi anh. Hoàng Duy Phong…Cái tên ấy đã hoàn toàn chiếm lấy toàn bộ tâm trí của cô.

***

Một chàng trai trẻ đưa mắt liếc nhìn quanh quan bar náo nhiệt và ồn ào. Giờ này đã là hơn nửa đêm, vì thế đây đang là thời điểm náo nhiệt nhất của quán. Anh len lỏi trong đám người đang hoàn toàn mất đi lý trí, vừa kéo nhau nhảy nhót mãnh liệt, vừa la hét ầm ỹ theo tiếng nhạc dance sôi động. Anh khẽ lầm bầm vài câu nguyền rủa, cố tìm kiếm một bóng dáng.

Chiếc bàn khuất ở một góc trong quán, cô gái ngồi ở đấy nhắm mắt lắc lư , tay cầm một ly rượu đầy lên uống cạn. Trên bàn là la liệt những chai rượu chỉ còn vỏ trống không, dưới chân là những mảnh vỡ. Chàng trai hốt hoảng chạy tới, giật ly rượu vừa mới được cô rót đầy :

– Đừng uống nữa.

Cô gái đưa đôi mắt đờ đẫn đã bị nhuốm bởi men rượu lên nhìn người vừa ngăn cản mình , vui vẻ nói :

– Cậu tới đúng lúc lắm. Nào, lại đây, uống cùng tôi.

Chàng trai ngồi xống chiếc ghế gần đó, đưa ly rượu lên miệng cạn một hơi .

Cô gái vỗ tay tán thưởng :

– Giỏi lắm. Như thế mới đúng chứ .

Chàng trai vẫn giữ nguyên vẻ mặt u sầu :

– Cô tại sao lại thành ra như thế này ?

Cô gái cười to vài tiếng, lấy tay chỉ chỉ vào mình :

– Tôi á ? Hết rồi.

Chàng trai kia tự mình lấy một chai rượu còn nguyên, ngửa cổ uống như uống nước lạnh :

– Vì Duy Phong à ?

Vẻ mặt cô gái bỗng tràn đầy tuyệt vọng, giọng điệu chua xót :

– Tôi nên làm gì đây ? Trước anh ấy lúc nào tôi cũng thấy mình thật thê thảm . – mắt cô cũng bắt đầu ngấn nước , ôm mặt rên rỉ – Tôi không đẹp sao ? Không đủ quyến rũ sao ? Vậy mà đến cái liếc mắt anh ấy cũng keo kiệt với tôi .

Cô gái cũng bắt đầu cầm một chai rượu lên uống :

– Trái tim anh ấy là bằng sắt đá ! Tôi đã vì anh ấy mà ngay cả những việc tồi tệ nhất cũng làm. Tôi được cái gì nào ? Chẳng bao giờ anh ấy chủ động với tôi. Nếu ngày nào anh ấy nói với tôi trên hai câu thì tôi sẽ nghĩ mình là may mắn nhất thế giới. – cô khóc nấc lên , nghẹn tiếng – Duy Phong, tại sao anh lại làm em phát điên thế này ? Rốt cuộc em phải làm sao thì anh mới chịu để ý tới em đây hả Duy Phong. – Cô đẩy mạnh một chiếc ly rơi xuống sàn…choang một tiếng rồi vỡ vụn – Dù chỉ một chút cũng được mà .

Chàng trai nhìn dáng vẻ khổ sở của cô gái, ánh mắt anh cũng đầy bất lực :

– Cô không nên vì anh ta mà như thế này . Cô còn sự nghiệp.

Cô gái ngửa mặt cười lớn :

– Sự nghiệp á ? Bây giờ cái tên của tôi đi đâu cũng chỉ thấy bị người ta chỉ trích. Cậu còn nói tới chuyện sự nghiệp được sao !

Chàng trai nhìn cô gái bê bối lúc này, sự kiêu ngạo thường ngày đã hoàn toàn biến mất :

– Cô vẫn còn chỗ đứng. Chỉ cần đừng đưa cái tên Duy Phong vào thì dần dần tên tuổi cũng sẽ khôi phục thôi.

Cô gái mệt mỏi dựa người vào ghế :

– Còn anh ấy thì sao ? Đến bao giờ anh ấy mới chịu cho tôi cơ hội .

Chàng trai có hơi mất kiên nhẫn :

– Đừng lãng phí thời gian . Anh ta sẽ không bao giờ chấp nhận cô đâu.

Như con thú bị trúng tên, cô gái đột nhiên lớn tiếng , nói như hét lên :

– Tại sao lại không ? Cậu nói đi, tại sao hả ? Rốt cuộc là vì sao chứ ! Tại sao anh ấy lại không có khả năng yêu thương như người bình thường ?

Chàng trai đưa tay lên trán, chạm nhẹ vào vết thương dù đã được băng lại cẩn thận nhưng vẫn còn đau nhức , cười nhạt một tiếng :

– Cô sai rồi. Duy Phong hoàn toàn có khả năng đó và thậm chí là còn rất mạnh liệt nữa.

Mắt cô gái tối sầm lại :

– Vậy tại sao chưa bao giờ anh ấy chịu để ý tới tôi.

Chàng trai chưa vội trả lời, trầm ngâm một lúc rồi nói :

– Đừng cố theo đuổi những thứ không thuộc về mình mà lãng quên những gì luôn bên mình.

Cô gái gục mặt xuống bàn :

– Tôi chỉ cần anh ấy chấp nhận tôi. Không có anh ấy, cuộc sống của tôi sẽ chẳng còn ý nghĩa nữa. Cậu không phải cũng từng bảo là sẽ cổ vũ tôi.

Chàng trai đứng dậy , nhỏ giọng :

– Đúng thế. Thậm chí tôi cũng đã giúp cô.

Để lại cô gái vẫn đắm trong tuyệt vọng, Nguyễn Phương bước ra khỏi quán bar, cười nhạt :

– Nếu em chứng kiến sự việc hôm nay thì em sẽ như thế nào ? Có đau bằng tôi không ?

” Cô sai rồi. Duy Phong hoàn toàn có khả năng đó và thậm chí là còn rất mạnh liệt