eo. Chỉ có hai oan hồn kia là cười trộm.
Bỗng có tiếng vỗ tay vang lên, phá vỡ bầu không khí quái lạ này.Duy Phong gật đầu :
– Rất hay .
– Anh thấy hay ở đâu ? – Vy Anh nhìn anh khó hiểu
Anh mỉm cười :
– Giọng nói rất hay !
Cô nhóc thấy anh khen mình thì nhảy cẫng lên, lũ nhóc cũng vỗ tay theo .
Anh em mấy người này đúng là kì dị. Được rồi ! Cho qua ! Đáng lẽ nên bị đánh đòn !
Rồi lần lượt , các nhóc lên hát , múa, đọc thơ, diễn kịch.Mọi người không ngừng tán thưởng.
Sau khi đã lôi hết mọi thứ ra biểu diễn, lũ loắt choắt cứ nhìn nhau, rồi nhìn bọn cô như có điều gì đó muốn nói.
Mấy nhóc này, thường ngày thích gì là nói ngay , sao bây giờ có vẻ như người lớn thế kia !
Thư kí Hoàng đẩy gọng kính, lấy giọng :
– Ta là bụt đây . Ai muốn ước gì thì ước đi .
Các nhóc vừa nghe thấy vậy thì nhào tới, nhảy chồm lên người thư kí Hoàng .
– Bụt, bụt .
– Bụt ơi bụt à.
– Ha ha, bụt mà đầu không trọc kìa.
Thư kí Hoàng sau khi bị đám giặc dày xé te tua thì lắc lắc đầu cho tỉnh lại :
– Các con không ước gì à ?
Bọn nhóc chớp chớp mắt, đồng thanh :
– Chúng con ước anh Duy Phong sẽ biểu diễn cho chúng con xem.
Câu nói vừa dứt, thư kí Hoàng khựng người lại, vẻ mặt cứng đơ rồi cười lảng :
– Haha, các con nhầm to rồi . Ta không phải bụt. Bụt làm sao có kính . Haha.
Lại còn dùng chiêu này để đối phó với trẻ con ! Thật không còn gì để nói !
Lũ nhóc vừa nghe thấy vậy thì mặt mày ủ rũ , cúi đầu nhìn nhau . Có nhóc còn chớp mắt như muốn khóc. Vy Anh lườm thư kí Hoàng , người này bây giờ thật giống tội nhân thiên cổ.
Nhìn thấy bộ dáng đáng thương của mấy nhóc, cô nghĩ nghĩ một chút tồi nói :
– Có ai muốn nghe anh Mạnh Vũ hát không ?
A ! Có hiệu quả nhanh như vậy sao !
Lũ nhóc nhìn cô, mắt sáng rực lên chỉ trong giây lát !
Mấy nhóc chớp chớp mắt ,trưng ra bộ mặt thật dễ yêu :
– Chị Vy Anh, chị nói anh Duy Phong đi.
– Chị nói anh ấy cho chúng em xem.
– A, chị Vy Anh nói đi, nói đi.
Không phải chứ ! Tại sao lại giao trách nhiệm này cho cô …Mà lũ nhóc này trở nên quái quỉ như vậy từ bao giờ chứ !Xem kìa…ánh mắt thì trong veo …khuôn mặt thì ngây thơ mang vẻ chờ đợi thiết tha…
Lũ quỉ này !!! Lại khiến cô mềm lòng rồi.
Vy Anh hít một hơi thật sâu để không khí đi vào trong tim , suy nghĩ một chút rồi ngẩng đầu nhìn anh :
– Anh có thể biểu diễn gì đó cho mấy nhóc xem được không ?
Anh mỉm cười gật đầu, cởi áo khoác đưa cho cô giữ.
Tại sao lại đưa cho cô ? Mà tại sao cô lại còn cầm lấy thế này ?
Lũ nhóc phấn khích la hét om sòm, còn mấy người lớn bọn cô cũng không khác là bao, dù không ầm ỹ nhưng cũng hoàn toàn bị cuốn theo.
Không biết là anh sẽ làm gì đây !
Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, toát lên vẻ vừa bí ẩn vừa cuốn hút , ánh mắt có chút cao ngạo :
– Ảo thuật biến mất.
Mọi người đều phải thốt lên. Ảo thuật à ! Nghe có vẻ rất huyền bí.
– Đồng xu.
Thư kí Hoàng nhìn mọi người, phiên dịch hộ anh :
– Có ai có đồng xu không ?
Trúc Vũ sau khi ngơ ngác nhìn thì lục tìm một đồng xu Euro đưa cho anh.
Mọi người đều tập trung cao độ.
Anh ngửa lòng bàn tay phải, đặt đồng xu lên đấy, nắm lại.Và cũng chỉ trong tích tắc sau, lúc anh mở bàn tay đó ra…đồng xu ấy đã hoàn toàn biến mất.
Mọi người đều tròn mắt nhìn, lũ nhóc thì nhảy cẫng lên :
– Biến mất rồi.
– Biến rồi kìa.
Nguyên nghiêng đầu quan sát kĩ :
– Không có ở tay phải. Vậy ở đâu ?
Anh ngửa bàn tay trái ra…đồng xu nằm ở đó.Ồ…Mọi người ồ lên. Lũ nhóc tít mắt không ngừng vỗ tay hoan hô.
Lúc anh trả lại đồng xu, Trúc Vũ còn ngồi săm soi .Cũng phải thôi…cảnh tượng xảy ra nggay trước mắt nhưng lại rất đỗi khó tin.
– Mạnh Vũ , anh cũng làm được cái này đúng không ?
Mạnh Vũ cười :
– Làm được nhưng mà chỉ biến mất chứ không chuyển sang tay khác như thế.
Thư kí Hoàng đẩy gọng kính, hào hứng :
– Chà chà, Duy Phong, cậu biết ảo thuật cơ đấy. Làm tiếp đi.
Anh đáp ứng nhanh chóng :
– Được. Lần này biến mất sẽ là anh.
Thư kí Hoàng mất hứng nhìn anh đầy phẫn nộ.
Còn mấy nhóc thì khoái chí , không ngừng kêu la :
– Biến mất.
– Cho chú ấy biến mất.
Thư kí Hoàng thật trẻ con, lại còn chấp nhặt với cả lũ nhóc, hừ một tiếng :
– Anh Duy Phong của các nhóc làm ta biến mất được á ? Đùa !
Vẻ mặt anh đầy thản nhiên, hờ hững nhìn thư kí Hoàng, giọng điệu có phần thách thức :
– Chỉ cần một câu nói.
Thư kí Hoàng có chút ngờ vực, nhưng cũng không kém phần hiếu kì :
– Một câu nói. Cậu thử xem nào !
Thật sao ? Chỉ cần một câu nói là thư kí Hoàng sẽ biến mất à !
Tất cả đều hồi hộp chờ xem câu nói thần bí ấy là gì.
Anh hướng thư kí Hoàng, buông ra từng chữ thật nhẹ nhàng mà đầy uy lực :
– Không biến mất…Trừ lương.
Câu nói ma lực ấy vừa dứt …Tất cả đều nghệt mặt ra. Đây gọi là ảo thuật sao …Nhưng mà chính xác là có hiệu quả.
Thư kí Hoàng sau vài giây thì lập tức la lên :
– Không nên ! Không nên ! Haha, tôi sẽ biến mất sau. Bây giờ tất cả đang vui, biến đi là không lịch sự. Thật không nên. Haha. Được rồi ! Cái khác đi. Haha. – Nói xong còn xúi cô – Bạn Vy Anh bảo cậu ấy làm cái khác đi.
Mấy nhóc em ngơ ngác không hiểu gì nhưng thấy thư kí Hoàn