n, linh hoạt, vẻ mặt đầy háo hức , lấy tay lay lay cô nhóc ngồi bên cạnh :
– 11 giờ 59 rồi. Vy Anh, cậu chuẩn bị ước đi.
Cô nhóc tên Vy Anh có khuôn mặt rất đáng yêu, đôi mắt to tròn nhìn chăm chăm vào chiếc bánh sinh nhật đầy nến.
Cô nhóc bỗng trở nên thật nghiêm trang, ánh mắt đầy kiên quyết .
Bùi Quang hơi tò mò, chắc là việc gì đó rất quan trọng nên cô bé đó mới có bộ dạng nghiêm túc như vậy.
Cô bé hít sâu một hơi, đột ngột nhắm mắt lại, hai tay chắp vào nhau, lẩm bẩm :
– God, con ước người sẽ mang cho con một người đẹp trai, cao trên 1m80, tài năng, giàu có, không gay, chung thủy ,… nói chung là tuyệt vời như thiên thần là đủ rồi.
Bùi Quang suýt nữa thì bật cười ra tiếng.
Nhưng khoảnh khắc đó, anh lại muốn mình trở thành người ấy.
Dù điều ước có ngốc nghếch thế nào nhưng hình như đối với cô bé ấy lại là một điều vô cùng nghiêm túc.
Không hề ai biết tới sự hiện diện của anh…
Vừa lúc anh anh bước ra khỏi quán thì đèn bật sáng, một cô gái lớn tuổi đi ra từ chỗ công tắc điện, liếc xéo cô bé :
– Em lại ước cái này à ? Trai như thế không có đâu.
Cô nhóc bên cạnh cũng nhìn cô bé đầy nhàm chán:
– Cậu lại ước cái này mãi mà không chán à. Làm ơn quay về sao hỏa đi.
Trước thái độ của hai người kia, vẻ mặt của cô bé vẫn đầy quyết tâm :
– Người ấy chắc chắn là tồn tại.
– Em lại tự kỉ nữa rồi .
– Tự kỉ mà còn tự sướng.
– Em sẽ chờ người ấy. Em tin là anh ấy sẽ đến tìm em.
– Em ngốc vừa thôi.
– Cậu hâm quá.
– …
Anh thích cô bé ấy từ lúc đó…Cho đến bây giờ thì có còn là thích nữa không ?
Dù là con số 0 đi nữa, anh vẫn sẽ làm điều đó. Đơn giản là vì anh không thể giấu được. Càng giấu nỗi đau sẽ càng cứa sâu hơn.
-Cô ấy nói với chú là chỉ cần chú bằng lòng làm bạn trai cô ấy thì cô ấy sẽ bỏ sự nghiệp, tình nguyện ở nhà làm một người vợ ngoan, chăm chút gia đình và nuôi những đứa trẻ. – Thư kí Hoàng kể đến đây có phần vênh lên – Chú nói với cô ấy là anh không cần một phụ nữ ăn bám.
Kể xong, vẻ mặt thư kí Hoàng trở nên vô cùng kiêu ngạo.Lũ nhóc còn gật đật đầu phụ họa, vẻ mặt như thông cảm….
À, hóa ra là kể chuyện tình sử cho lũ nhóc…Cái gì ? Tình sử ? Không phải thư kí Hoàng hết chuyện kể nên mới lôi tình sử ra kể đấy chứ !!! Người này nghĩ mấy nhóc sẽ hiểu được sao ?
Duy Phong ngồi bên cạnh, có vẻ như đọc được suy nghĩ của cô, khẽ thì thầm :
-Những chuyện này là có thật. Tất cả là 9 cô, anh ấy sẽ kể ra 90 cô. – Anh nhấn mạnh – chỉ có con nít mới chịu nghe anh ấy nói.
Thì ra là vậy. Nhưng cô thấy cũng…thú vị mà.
Chú cháu nhà này…chú thì cứ nói, cháu thì cứ nghe…nhưng thật ra…chẳng ai hiểu gì.
Với chất giọng đắc chí nhơn nhơn, thư kí Hoàng tiếp tục :
– Cô nhân viên trong công ty theo đuổi chú. Nói với chú là cuộc sống không có chú sẽ trở nên rất vô nghĩa, không có chú, cô ấy không thiết sống nữa. Chú nói với cô ấy , anh không cần một người phụ nữ vô trách nhiệm.
Lần này, lũ nhóc la lên :
– Cô này chú kể rồi.
– Cô vô trách nhiệm chú kể lúc nãy rồi.
Thư kí Hoàng nghệch mặt vài giây , sau đó xua tay :
– Kể rồi ? Các cháu nhớ sai rồi.Chú nhiều cô lắm !
Mấy nhóc em lại nhao nhao :
– Kể rồi mà.
– Chú kể rồi.
– Rõ ràng là kể rồi .
Thư kí Hoàng đẩy gọng kính, cau mày :
– Đã nói chưa kể là chưa kể ! Có nghe không hả !
– Kể rồi . Kể rồi mà.
– Ta là người kể mà không biết à.
– Chúng cháu là người nghe.
– Nghe sai, sai bét hết rồi.
Lại còn có thể cãi nhau tay đôi với con nít …! Vy Anh rất nghi ngờ một điều .Thư kí Hoàng có khi là một chứng nhân của sự hợp tác giữa thế giới ma quỉ và người ngoài hành tinh.
Rider Nguyên gỡ tai phone ra, liếc xéo thư kí Hoàng :
– Please ! Đây là lần thứ ba chú cháu mấy người cãi nhau rồi đấy !!!
Thư kí Hoàng tỏ ra không quan tâm, quay sang hỏi hai người tên Vũ :
– Cô này anh đã kể chưa ? Chính xác là chưa, có đúng không ?
Hai người tên Vũ cười lảng :
– Haha. Đôi khi các cô gái cũng có những hành động giống nhau mà.
Thế là biết sự thật rồi chứ ! Nhưng thư kí Hoàng…trong từ điển của người này hình như là không hề tồn tại hai chữ xấu hổ.Nhanh chóng lấy lại vẻ mặt kênh kiệu, mắt lại lóe lên một tia gian tà, cười khà khà nhìn lũ nhóc :
– Thế có muốn nghe chuyện của anh Duy Phong không ?
Ngay lập tức, giọng nói đầy hào hứng và phấn khích vang lên :
– A ! Có !
Mọi người đồng loạt hướng ánh nhìn về phía đó.
Vy Anh le lưỡi, cười gượng, nói một cách rụt rè :
– Em muốn nghe mà…
Anh nhìn cô, hơi nhíu mày :
– Muốn nghe ? Nhưng anh chẳng có ai cả !
Không có ai ? Chẳng lẽ lại không có ai ?Vô lí !!! Hoàn toàn vô lí !!!
Anh luôn nổi-bật-kinh-người như vậy mà lại không có ai ?
Có chết cô cũng không tin. Như thế chưa đủ, phải là chết rồi cô cũng không tin.
Thư kí Hoàng sau khi bị cô dọa thì đã lấy lại bình tĩnh, đẩy gọng kính :
– Cái này chỉ có tôi mới biết thôi bạn Vy Anh. Duy Phong…- nói tới đây, thư kí Hoàng lắc đầu thở dài vẻ khổ sở , theo Vy Anh thì đây chính xác là nỗi khổ của một người nhiều chuyện – cậu ấy có bận tâm gì đâu.
Biết ngay mà !!! Hứ, không có ai nữa chứ…Riêng cô…đã là một người rồi…
Mọi người bắt đầu chú ý hơn, vẻ mặt đầ