Thời gian như ngừng trôi…cả thế giới như biến mất…
Vy Anh vẫn đứng bất động.
Một giây…
Hai giây…
Ba giây sau…
Bằng tốc độ nhanh nhất, Vy Anh chạy ào tới ôm chầm lấy cổ người ấy , không ngừng la hét một cách đầy kích động :
– A ! Bố về rồi. Bố về rồi.
Bố cười , giọng nói đầy yêu chiều :
– Con gái, bố về rồi.
Vy Anh nghẹn giọng, không ngừng lặp đi lặp lại :
– Bố về rồi ! Cuối cùng bố đã chịu quay về rồi.
Bố xoa đầu cô, cười lớn :
– Xấu quá ! Cả khóc cả cười như thế này thật xấu ! Con đã hứa là không khóc nhè mà .
Vy Anh cứ thế ôm bố thật chặt…thật chặt …
Mẹ đứng bên cạnh, mắng :
– Con làm như thế bố sao mà thở được nữa ?
– Kìa con gái , đã nghe mẹ nói chưa…khụ, đừng ôm bố chặt như thế chứ.
– Kệ, mặc kệ, con cứ như thế đấy. Ai bảo bố bây giờ mới chịu về.
Mọi người xung quanh đều cười. Bỗng nhiên có một tiếng hét vang lên khiến Vy Anh đang xúc động cũng phải giật mình.
– Bố !!! Bố đã về !!!
Ngay sau đó, Trúc Vũ liền lao đến, ôm chầm lấy bố, cũng giống hệt như cô, vừa cười vừa khóc .
– Haha, hai đứa này ghét anh quá nên mới như thế.
– Khụ, Trúc Vũ con cũng học theo Vy Anh muốn làm bố nghẹt thở à ?
– Mặc kệ. Con cứ ôm bố đấy !
Bữa ăn, hai đứa vẫn ngồi hai bên, quấn lấy bố. Vừa ăn xong, hai đứa cô lại tấn công tiếp, ngửa tay ra :
– Quà tụi con đâu !
Bố chỉ vào chiếc vali đặt ở góc nhà :
– Tất cả kia là quà hai nhóc đấy ! Bố không có thời gian nên bảo trợ lí mua . Hai đứa thử xem đi.
Vừa nghe thấy, hai đứa cô liền mắt sáng chạy tới bới tung chiếc vali ra. Xem chán chê hai đứa lại quấn lấy bố hỏi han đủ thứ :
– Bên kia mùa đông có lạnh lắm không bố ?
– Bố có hay đi đâu chơi không ?
– Bố ở đấy có nhiều người Việt không ?
– Bố đẹp trai thế này thì có cô nào tán bố không ?
– ….
Tất nhiên là hỏi tới tấp, cũng chẳng để bố kịp trả lời.
Lúc ăn hoa quả, bố đột nhiên nhìn mọi người, mỉm cười :
– Lần này, bố sẽ ở lại , làm việc tại Việt Nam luôn. – Rồi âu yếm nhìn hai đứa – Không đi đâu nữa hết. Bên hai nhóc thôi.
Hai đứa cô lại lao tới ôm lấy bố , la hét ầm ỹ :
– Bố nói thật ?
– Bố sẽ ở Việt Nam . Haha.
– Bố là vĩ đại nhất.
– Chỉ có bố Nhật là tuyệt vời.
Ngay lúc này, Vy Anh hận mình không thể hét thật to hơn.
God ! Thường ngày con vẫn hay bảo Người là biến thái…Thật xin lỗi…Qua hôm nay, con nhận ra rằng …Người chính xác là…đại biến thái.
Tại sao chỉ một ngày thôi mà mang cho con bao nhiêu là hạnh phúc như vậy…Chỉ một ngày thôi mà làm cho con có tất cả thế này…
Người không biết là …hạnh phúc quá như thế này thì sẽ rất dễ đau tim sao ?
Đã gần nửa đêm , không khí trong ngôi nhà vẫn còn rất náo động.Trúc Vũ rất giống mấy nhóc em lúc chiều, khóc lóc xin ở lại nhưng bị bắt về…
Còn Vy Anh, không khá hơn là bao, quấn lấy bố nhưng cũng bị bắt đi ngủ…Cô miễn cưỡng chui vào phòng , giãy nhảy trên giường, hành hạ đám gấu bông đáng yêu kia.
Sau đó, mở toang cửa sổ ra…Gió lạnh…làm yên tĩnh phần nào những cảm xúc đang tung nhảy trong cô.
Trên kia …là bầu trời đầy sao …lấp lánh lấp lánh.Mỗi ngôi sao đều hệt như một viên kim cương nhỏ phát ra hàng ngàn ánh sáng …
Vy Anh cẩn thận đưa viên kim cương ấy ra. Lóe sáng…ánh sáng này lấp lánh và tuyệt đẹp hơn bất kì ngôi sao nào trên bầu trời kia.
Vy Anh đưa tay nhè nhẹ chạm lên từng lá cỏ…Niềm tin …Hy vọng…May mắn…Tình yêu…
Duy Phong nhìn vào tên hiển thị đang nhấp nháy trên màn hình trắng, tia ấm áp ngay phút chốc liền ngự trị lấy đôi mắt vẫn luôn lạnh lẽo kia :
– Vy Anh.
– Vâng, là em. Anh đang còn ở trong công ty à ?
– Ừ. Chơi một ngày rồi mà không mệt ?
– Không mệt tí nào cả. Em rất rất vui. À , em đang ngắm sao.
– Ngắm sao ? – Anh nhíu mày, đi tới cạnh cửa sổ. Nơi này khó nhìn thấy rõ bầu trời rồi.
– Vâng. Anh Duy Phong …
Anh im lặng lắng nghe, giọng cô ấy không được bình thường lắm.
– Cảm ơn anh nhé .
– Vì sao ?
– Ừm..Cỏ bốn lá ấy…thật sự là có hiệu nghiệm. Bố em…về rồi.
Anh mỉm cười.
– Anh có đang ngắm sao không ?
Anh kéo chiếc rèm cửa, bầu trời hôm nay đúng là có thật nhiều sao.
Lấp lánh và rực rỡ..Giọng anh thật nhẹ nhàng:
– Ừ. Rất nhiều sao.
Ngồi phía sau, thư kí Hoàng ngó nghiêng nhìn bầu trời đêm đen tuyền một màu, lại còn là màu đen kịt nữa chứ. Thư kí Hoàng lắc đầu thở dài :
– Khi yêu , thị lực sẽ trở nên kém đi sao – rồi người nhiều chuyện này đẩy cặp kính – thế này thì mình phải cẩn thận mới được.
Giọng Vy Anh lại vang lên, pha thêm sự hỗn loạn :
– Duy Phong, em không biết nên làm thế nào cả ?
– Em sao vậy ?
Lại nói năng lộn xộn nhưng anh có thể hiểu rất rõ :
– Em không biết ! Em cảm thấy mình hạnh phúc quá ! Em không biết đâu . Hức…Em không biết !
Nước mắt là sự thể hiện vụng về của hạnh phúc.
– Duy Phong …anh giống như là mang cả thế giới cho em vậy !
Rồi hai người cùng rơi vào im lặng…cùng cảm nhận…
Cảm nhận thấy hạnh phúc xen lẫn trong từng hơi thở và từng nhịp đập.
Khoảnh khắc này…thế giới dường như tồn tại là vì hai người ấy…
***
Vẫn đang còn sớm nên sân trường còn thưa thớt bóng người.Nhưng có một cảnh tượng rất kì lạ.
Một đám học sinh vây quanh bảng thông báo, không ngừng xì xào