Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327730

Bình chọn: 8.5.00/10/773 lượt.

ao ?

– Mọi người đừng vội nói, Vy Anh là học sinh xuất sắc trường mình.

– Biết đâu được, hoàn cảnh xô đẩy.

– Từ từ, đừng vội kết luận. Tớ đem danh dự mà thề là Vy Anh không như thế.

– Tội nghiệp Bùi Quang.

Trúc Vũ với chị ấy kinh ngạc nhìn cô,nói không ra câu .

Một vệt ửng đỏ hằn lên trong mắt Bùi Quang, nhưng vẫn kiềm chế :

– Vy Anh. Bảo em lại đây. Anh có chuyện muốn nói.

Vy Anh bám chặt tay chị ấy và Trúc Vũ , run giọng :

– Anh có gì thì cứ nói đi. Em…nghe .

– Chuyện này không nói được ở đây.

– Có mà. Anh cứ nói đi.

Lần này, Bùi Quang giận dữ hét lên :

– Tôi đã bảo không được là không được . Có nghe thấy không hả !!!

Đúng lúc Vy Anh đang bị dọa, định ngoan ngoãn bước đến thì bị một bàn tay nắm lại, chị ấy đứng chắn trước người cô.

Woa, dũng cảm như vậy sao. Chị ấy nhìn cô yên tâm rồi cũng hét lên với Bùi Quang :

– Anh định làm gì em gái tôi ? Tôi bảo anh đền bù, anh có hiểu không hả !!!

Bùi Quang có vẻ bình tĩnh hơn, tiếp tục nhìn cô :

– Vy Anh, lại đây.

Vy Anh nép sau người chị ấy, mạnh mẽ nói :

– Không ! Anh nên đền bù cho chị ấy.

Bùi Quang gằn giọng :

– Vy Anh ! Lần cuối cùng, mau lại đây. Còn cô ta, anh không có gì mà phải đền cả.

Vừa nghe xong, như bị kích động, chị ấy liền bước lên phía trước, nói to :

– Không có gì à ? Anh nói là không có gì à ? 18 năm của tôi, chỉ trong một ngày đã bị anh phá tất cả. Anh còn nói là không có gì à ?

Chị ấy cũng thật là thẳng thắn khi nói ra những chuyện như thế này …Nhưng mà có lẽ lúc này, chị ấy đã hoàn toàn bị tổn thương rồi.

Vy Anh nắm tay chị an ủi. Trong ánh mắt chị tràn ngập sự đau khổ và uất ức.

Có lẽ …Vy Anh ! Mình phải ra mặt lấy lại công bằng cho chị gái thôi !

Vy Anh nhìn Bùi Quang đầy nghiêm túc :

– Bùi Quang ! Anh nên đền bù cho chị ấy.

Ồ ! Câu này không phải chỉ mình cô lên tiếng ! Còn có cả Trúc Vũ .

Bùi Quang trừng mắt nhìn , giọng gay gắt :

– Thử nói lại lần nữa xem ? Chuyện này các em hiểu gì mà nói hả ?

Vy Anh ! Không được sợ !

– Em hiểu ! Anh không nên vô trách nhiệm như thế.

– Anh nên có trách nhiệm với chị ấy.

Chiếc khuyên tai bên trái đột nhiên lóe sáng một cách lạnh lẽo, Bùi Quang nhìn cô một lúc lâu sau đó tiến lại gần trước mặt ba người .

Thật nhanh…rút từ ví tiền ra một xấp tiền lớn…vung mạnh tay…

– Đấy ! Tôi đền bù cho các người đấy ! Được rồi chứ ! Như thế là có trách nhiệm rồi chứ hả ?

Tiền bay toán loạn…

Cả sân trường kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.Im lặng tới nỗi đến cả hơi thở nhẹ cũng có thể nghe thấy được.

Vy Anh mở to mắt, không nói được câu gì.

Chị ấy trừng mắt nhìn Bùi Quang…Chắc chắn là phải đau lắm…dù Vy Anh là người trực tiếp liên quan tới vụ việc mà đã cảm thấy không thể chịu nổi rồi…

– Anh tưởng có tiền là giỏi lắm à ? Tiền á ? Ai mà không có. Chỉ là ít hay nhiều mà thôi.

Ồ, nói hay lắm !

– Nếu anh nghĩ là dùng cách này mà đền bù được hết cho tôi thì anh nhầm rồi, nhầm to rồi ! Tôi không phải là người tự cúi mình như thế.

Rất mạnh mẽ ! Rất kiên cường. Phải thế chứ.

Chị ấy khoanh tay nhìn Bùi Quang :

– Vì vậy, anh nên đưa tiền trực tiếp cho tôi hơn là quăng xán thế này.

Không phải là người cúi mình cái gì chứ…đây là không phải cúi nhặt mới đúng…

– Còn nữa, cái máy đó dù có tiền cũng không đủ ! Trong đó là rất nhiều thứ quan trọng mà trong 18 năm qua tôi khó khăn lắm mới có được . Anh đã phá vỡ tất cả.

Vy Anh đờ người, hoàn toàn không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.

Xì xầm, xì xầm…

– Cô ta nói cái máy gì ?

– Dù sao cũng không phải là chuyện đó.

– Thật rách việc. Thế mà từ đầu không nói rõ đi.

– Mấy người suy nghĩ đen tối quá mà.

Bùi Quang giống như từ nãy giờ không nghe thấy gì cả, vẫn chỉ hằm hằm nhìn cô :

– Em đang nghĩ tới chuyện gì thế hả Vy Anh ? Không nghĩ được những thứ khác à ? Đồ đầu đất.

Cô lấm lét nhìn Bùi Quang :

– Dù chuyện gì thì để chị ấy tìm đến thì anh cũng là người có lỗi rồi.

Bùi Quang lại hét lên :

– Em chán sống rồi !!!

Nói rồi bỏ đi một cách đầy tức giận.

Chị ấy lại hướng Bùi Quang mà la lên :

– Tôi không bỏ qua đâu !

Dần dần, mọi người cũng đã giải tán. Hai đứa cô giúp chị nhặt tiền, còn chị đứng kể chuyện .

Vừa nghe Vy Anh vừa giật mình.Chị này chỉ là một học sinh lớp 12 trường phổ thông gần đây thôi, có phải phóng viên gì đâu, vậy mà cũng đòi đi phỏng vấn người ta …lời lẽ lại còn như thế !

Kể xong, chị không kìm được mà xúc động mà ôm mặt :

– Cái máy đó lưu nhiều thứ lắm. Giọng nói của các thần tượng. – chị nghẹn giọng – nhất là anh Duy Phong .

– Hả ? Anh Duy Phong ? – Vy Anh với Trúc Vũ đồng thanh .

Chị ấy đau khổ gật đầu :

– Ừ . Anh ấy rất hiếm khi xuất hiện trước công chúng mà tiếp xúc cũng cực kì khó khăn. Chị đã phải gian khổ lắm mới có cơ hội được trực tiếp ghi giọng anh ấy. Mà…- lại nghẹn ngào – cái máy đó mất rồi. Anh Duy Phong ơi !!!

Nói đến đây, chị ấy như muốn khóc tới nơi. Vy Anh với Trúc Vũ lại nhìn nhau…

Thật không ngờ lại có người cuồng anh ấy như thế.

Nếu mà chị ấy biết…người đứng trước mặt chị ấy đây có quan hệ thế nào với anh Duy Phong thì có bắt cô đền bù không …

Không ! Sẽ không ! Chính xác là k


Polly po-cket