XtGem Forum catalog
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327851

Bình chọn: 9.00/10/785 lượt.

hoát khỏi đây rồi. Càng nghĩ lại càng không hiểu mẹ cô làm sao mà có thể chịu đựng giỏi như vậy !

Sau này dù có thất nghiệp cô cũng không làm ngành y !Mà mẹ ấy, quá đáng !

Tự nhiên hôm nay lại bắt cô nghỉ học đi tới đây chứ. Đã đến ngày khám sức khỏe định kì đâu ?

Đêm qua cô có ho vài tiếng thì đã sao nào ?

Chẳng hiểu sao mà về mặt này, cả bố và mẹ đều cực kì kĩ lượng và khắt khe. Chỉ cần Vy Anh hắt xì một cái thì có ngay một rổ thuốc trước mặt.

Có ấm ức không cơ chứ …

Nhưng trong chuyện hôm nay, cũng có lí do để Vy Anh cảm thấy thật may mắn .

Hôm nay, chị Minh Thư tới tìm…Có khi nào chị ấy lại đang viết trên bảng thông báo không ?

Bụi phấn rơi trắng xóa…Khuôn mặt đầy tức tối…

Chỉ tưởng tượng thôi mà Vy Anh đã cảm thấy lạnh hết cả người !

Hơn cả phim kinh dị !

Cô khó chịu ho vài tiếng . Sắp không chịu nổi nữa rồi .

Hừ hừ, mùi thuốc càng ngày càng đậm .Trúc Vũ làm cái gì mà lâu thế không biết nữa ?

Thật lắm chuyện ! Biết vậy cô đi một mình cho rồi.Ai bảo cái gì hai đứa cũng phải làm cũng nhau cơ chứ .

Vừa lúc cô còn đang ho sặc sụa thì Trúc Vũ mở cửa phòng khám bước ra, vứt cho cô một tờ giấy, kênh kiệu nói :

– Nhìn đi ! Đã thấy bạn cậu chưa. Đỉnh của đỉnh !

Ồ ! Tất cả mọi thứ của Trúc Vũ đều rất tốt còn cô thì…giấy mẹ cầm rồi. Mà Vy Anh cũng chẳng quan tâm đến vấn đề này !

Đi nói với mẹ một tiếng rồi hai đứa nhanh chóng rời khỏi bệnh viện .

Chưa biết là sẽ làm gì tiếp theo nhưng mà đầu tiên là cứ phải thoát khỏi nơi đó cái đã !

Ra đến bên ngoài, Vy Anh tham lam hít thở bầu không khí trong lành …mà không đúng, bụi xe đầy kia kìa, nhưng không sao, tốt hơn mùi thuốc rất nhiều.

Hôm nay, tất cả người lớn đều bận cả, chỉ có hai đứa là nhởn nhơ những nghĩ mãi cũng chẳng ra là sẽ dùng ngày này để làm gì !

Vy Anh nhìn cửa hàng băng đĩa bên cạnh, lười biếng nói :

– Mua đĩa phim về cày đi .

Trúc Vũ lắc đầu lia lịa :

– Ở nhà chán lắm ! Đi đâu đó cho thay đổi không khí.

Vy Anh sửa lại quai túi, la lên :

– Tớ muốn về nhà ! Mệt chết đi được !

Nghĩ mà xem, chăn ấm nệm êm, ôm mấy con gấu bông đáng ghét kia mà vò …quá sướng !

Đã lâu rồi không còn được ngủ trên mười tiếng một ngày…Cô thở dài một tiếng . Từ khi nào mà cô buông thả như thế này.

Bước vào siêu thị , Trúc Vũ dúi cho cô chiếc xe đẩy hàng, nháy mắt :

– Bọn mình sẽ dùng ngày hôm nay để làm cơm cho tình yêu!

Vy Anh tì người lên xe, nhấc chân lên cho xe tự đi, uể oải :

– Kệ cậu, tớ mua vài thứ rồi về.

Trúc Vũ giật phăng gói bebe cô vừa chọn được, sau đó nắm lấy mũi xe, lôi ra khỏi hàng bánh, càu nhàu :

– Cậu ấy à, Duy Phong nhà cậu bận túi bụi như thế mà chẳng quan tâm gì cả ! Ham ăn ham ngủ vừa thôi chứ.

Vy Anh bĩu môi, phản đối :

– Ai bảo là tớ không quan tâm nào ? Này nhé, từng giờ từng phút từng giây từng tích tắc, tớ chỉ nghĩ tới anh ấy thôi.

Trúc Vũ quăng cho cô ánh mắt đầy xem thường :

– Đồ mê trai. Anh Duy Phong á, tớ cũng nghĩ về anh ấy thường xuyên. Nhưng mà như thế đâu có nghĩa là quan tâm ?

Vy Anh liếc xéo Vũ :

– Hay quá ! Cái này tớ mà mách cho Mạnh Vũ nhà cậu xem ? Hừ.

Trúc Vũ sẵn tay ném vào xe một bó rau , lên giọng :

– Tớ không thèm chấp người mà đầu óc đơn giản như cậu. Mà thôi đi, vì cậu không có kinh nghiệm tình trường nên tớ phải có trách nhiệm dạy dỗ – lại ném thêm một hộp thịt – hôm nay, chúng ta sẽ chuẩn bị cơm tình yêu cho Duy Phong nhà cậu và Mạnh Vũ nhà tớ !

Ồ …là thế à ! Sao vô không nghĩ ra nhỉ . Không phải cô vẫn luôn lo anh ăn uống thất thường sao ?

Lần này, phải công nhận Trúc Vũ thông thái thật. Vy Anh bắt đầu cảm thấy ngày hôm nay đã không còn nhàm chán rồi , sự chậm chạp thiếu tinh thần lúc nãy cũng hoàn toàn biến mất.

Lượn bao nhiêu là vòng, bây giờ thì đã xong hết rồi ! Đang định đẩy xe đi thanh toán thì Trúc Vũ đột nhiên gọi cô :

– Vy Anh, lại đây .

Gian hàng kia, Trúc Vũ đang chống nạnh ngước lên nhìn .

Phía trên cao …ồ, thấy rồi, là chai nước sốt ! Cái này thêm vào món ăn sẽ ngon hơn rất nhiều . Nhưng mà…cao thế này thì lấy kiểu gì đây.

Xung quanh lại chẳng có lấy một ai để nhờ cả, mà không , phải là không có ai có khả năng để nhờ. Vì toàn những người …chiều cao khiêm tốn !

Để gì cao thế này ! Vô duyên vừa vừa phải phải thôi chứ !

Trúc Vũ bắt đầu nhún người… Thật đau lòng ! Trúc Vũ có cao hơn cô là bao đâu !

Hai đứa bặm môi tức giận nhìn nhau rồi lại nhìn chai nước sốt .

Được lắm ! Siêu thị biến thái này, dám chơi ác khách hàng ư ?

Hừ, để mà xem ! Dù biết là không được nhưng Vy Anh vẫn thử nhún người, với tay…

– Được rồi – Trúc Vũ hớn hở vỗ tay.

Haha, cuối cùng cũng lấy được rồi ! Lấy được rồi ư ?…hình như có cái gì đó không đúng thì phải !

Mấy giây sau…Trúc Vũ cũng giật mình…hai đứa cô nhìn dãy hàng nước sốt đã để lại một chỗ trống …ngơ ngác …nhìn nhau…

Đã bị lấy đi rồi ! Nhưng…không phải là Vy Anh lấy.Hai đứa lại ngơ ngác nhìn phía trước mặt…

Ối ! Quái nhân !

Một người mặc trang phục màu đen, như thế chưa hết, còn tóc đen, giày đen, kính đen…nhìn mà phát run.

Chết rồi…là xã hội đen! Mà thật nực cười, muốn khủng bố thì làm chuyện gì đó đáng sợ hơn đi, giành gi