g nhìn cô bị dọa cho khiếp sợ thì cười gian ác, buông tay ra, nói đầy hả hê :
– Bạn Vy Anh đã đến rồi !
Màn chào hỏi vừa rồi còn choáng váng hơn là màn dưới đại sảnh nữa !
Oan hồn !!! Làm cô cứ tưởng là mình sắp bị bắt cóc tới nơi nữa chứ, trong đầu lại còn nghĩ những câu thoại kiểu như – các người mau thả tôi ra, các người không thoát khỏi pháp luật đâu…
Lúc nãy Vy Anh có báo cho thư kí Hoàng là sẽ tới đây, nhưng không ngờ người này lại chờ cô đến để hù dọa thế này !
Muốn đứng tim ! Cô vuốt ngực, nhìn vẻ mặt tinh tướng của thư kí Hoàng , dù rất muốn đánh nhưng vẫn kiềm chế, giữ bình tĩnh và hỏi nhỏ :
– Anh Hoàng, anh ấy chưa biết chứ ?
Dùđã dặn thư kí Hoàng giữ bí mật nhưng mà người này…không đáng tin chút nào cả.Thế nên, vẫn phải hỏi cho chắc ăn !
Thư kí Hoàng nhìn cô với vẻ bất đắc dĩ , thở dài :
– Bạn Vy Anh à, làm người thì phải có lòng tin – đưa tay vỗ vỗ vai cô – bạn Vy Anh có thể không tin bất kì ai nhưng mà tôi là tuyệt đối đáng tin cậy! Đừng lo lắng, tôi sẽ sẵn sàng đón nhận niềm tin vĩ đại từ bạn Vy Anh !
Thấy cô bĩu môi, thư kí Hoàng liền lườm rồi đẩy cặp kính :
– Tôi đi ăn trưa đây ! – hướng mắt về căn phóng kính , ánh mắt đầy gian ác – hai bạn có gì thì cứ từ từ nhé ! Tôi hơi đói nên sẽ ăn hơi lâu đấy !
Vy Anh nhìn theo dáng đi đầy hống hách của oan hồn kia .
Hừm…Không thể phủ nhận được là người này cũng có cái nhất ! Đó là …làm người ta muốn đánh nhất.
Còn anh nhận xét …người này là…mặt dày nhất !!!
Cô giữ chặt chiếc túi nhỏ, từng bước từng bước di chuyển tới trước căn phòng kính.
Ngồi sau bàn làm việc, trên chiếc ghế xoay màu đen đầy trang nghiêm, anh đang nghiên cứu đống văn kiện với vẻ nhàn nhã.
Vy Anh nín thở…từ từ…từ từ mở cánh cửa ra…Ồ, hay lắm ! Không phát ra tiếng động nào cả !
Anh vẫn chăm chú làm việc, không có bất kì biểu hiện gì. Ha ! Anh không phát hiện ra cô !
Nhưng cô không hề biết rằng …chiếc bút trong tay người ấy dừng quay trong một tích tắc !
Đã đến rất gần bàn làm việc của anh rồi…Anh vẫn không biết .Quá ngây thơ rồi đây !
Vài suy nghĩ chợt lóe lên, Vy Anh bước thật nhẹ…thật nhẹ …
Và bây giờ, cô đã ở ngay bên cạnh anh rồi. Thật là… ! Anh vẫn không hề biết tới sự có mặt của cô !
Vy Anh nín thở, thả nhẹ chiếc túi xuống, hai tay đưa ra… bịt mắt anh lại !
Duy Phong thả bút xuống, khóe miệng nâng lên.
Vy Anh hồi hộp chờ đợi…
Anh đột nhiên đưa tay di chuyển trên bàn phím lap top. Thật nhanh, một dòng chữ hiện ra trên màn hình :
” Này cô bé , có muốn anh giả vờ như không nhận ra ? ”
*
Duy Phong kéo cô gái nhỏ vào lòng, anh siết chặt tay một lúc rồi thản nhiên cầm chiếc túi nhỏ xinh kia đi đến sofa. Nhìn người ấy đang lấy chiếc hộp sứ màu trắng ra, cơn ấm ức vì bị phát hiện cũng bị dẹp bỏ sạch sẽ, thay vào đó là vừa hồi hộp vừa mong đợi.
Duy Phong đợi cô lại gần rồi mới mở hộp ra và có vẻ anh hơi bất ngờ :
– Em tự làm ?
Vy Anh gật gật đầu, hí hửng :
– Em với Trúc Vũ dành cả buổi sáng để làm đấy !
– Có vẻ hơi nhiều ?
Hơi nhiều ư ? Hoàn toàn sai rồi…phải là…quá nhiều mới đúng ! Tại vì nấu từng ấy mà chỉ san làm hai cho nên mỗi suất ăn là rất to lớn. Vy Anh le lưỡi rồi mạnh mẽ tuyên bố :
– Anh nhất định phải ăn hết đấy nhé !
– Được rồi. – Duy Phong cười một tiếng.
Vy Anh ngồi cạnh, dán mắt quan sát từng hành động của anh.
Anh từ tốn ăn thìa đầu tiên…sau đó…im lặng một lúc.
Ồ…thế này là…có phải là anh bị cô làm cho cảm động rồi không ?
Biết ngay mà ! Biết ngay mà ! Vy Anh hỏi dồn dập đầy phấn khích :
– Anh thấy thế nào ? Rất rất ngon đúng không ?
Anh mỉm cười gật đầu…có hơi khổ sở.
Haha ! Thật sự là anh đang rất xúc động rồi !!!
Anh lại im lặng ăn, vẻ mặt không biểu hiện bất kì cảm xúc nào. Một lúc sau, anh ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt hiện lên tia cười nhưng có chút miễn cưỡng :
– Phải ăn hết à ?
Vy Anh gật đầu mạnh , quả quyết :
– Nhất định là thế rồi.
***
Một chàng trai có dáng vẻ thư sinh đặt chiếc thìa xuống bàn, khuôn mặt điển trai hiện rõ sự thất vọng :
– Trúc Vũ, em hết yêu anh rồi !
Nụ cười rạng rỡ lập tức phụt tắt, cô gái trừng mắt nhìn anh :
– Anh nói cái gì thế hả ?
Chàng trai đẩy chiếc hộp sứ về phía cô gái :
– Em thử xem .
Chẳng có chút mùi vị gì cả ! Như thế không phải hết yêu thì là gì chứ !
Cô gái hứ một tiếng rồi lấy một thìa đưa vào miệng…
Sau đó, mắt mở to, nhìn chàng trai đầy kinh ngạc :
– Sao lại như thế này ?
Rất rất nhạt ! Rõ ràng là cô đã bỏ thêm gia vị cho đúng sở thích của Mạnh Vũ rồi. Thậm chí là còn lỡ tay bỏ quá nhiều nữa kia !!!
Cô ngờ vực ăn thêm mấy thìa nữa…
– Đáng lẽ ra là phải vị khác mới đúng chứ !
Không thể được ! Chuyện này thật khó tin. Chính cô là người phụ trách bỏ gia vị vào nồi cơ mà …
Cô nghi ngờ nhìn chiếc hộp sứ…chẳng lẽ…cái hộp này làm thay đổi vị của thức ăn ư ?
Chàng trai nhìn dáng vẻ căng thẳng của cô gái, buồn cười nói :
– Để anh ăn. Em định ăn hết của anh đấy à ?
Cô gái vẫn tiếp tục ăn…vẻ mặt như đang dò xét điều gì đó .
Chợt…cô ngừng ăn…tay cầm chiếc thìa khựng lại …khuôn mặt cứng đờ…
Sau đó …hoảng hốt nhìn chàng trai, vội vã kêu lên :
– Mau ! Anh mau gọi c