The Soda Pop
Nhẹ bước vào tim anh

Nhẹ bước vào tim anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328043

Bình chọn: 10.00/10/804 lượt.

ho Vy Anh ! Có chuyện rồi !!!

Căn phòng kính yên tĩnh.Chút không khí lạnh lùa vào nhưng rồi cũng bị hòa lẫn vào không gian ấm áp bên trong.

Chiếc rèm cửa sổ màu trắng đơn nhã nhè nhẹ bay.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua. Vy Anh vẫn chưa hề dời mắt khỏi Duy Phong.Anh ăn có phần hơi chậm .

Vy Anh đang nghĩ là nếu ngày nào cũng có thời gian chăm anh như thế này thì tuyệt !

Nếu mà trưa nay cô không đến thì có phải là anh cũng chẳng nghĩ tới việc ăn trưa ?Hừm…thật sự không biết là anh 20 tuổi hay 2 tuổi nữa !!!

Cô khẽ thở dài…Ồ ! Lại là tiếng chuông lolli vang lên.

Trúc Vũ ? Muốn trêu chọc gì nữa đây. Vy Anh vừa nhìn anh vừa nghe máy một cách đầy cảnh giác.

Vừa ấn nút màu xanh, ngay lập tức…vẻ mặt của cô trở nên sa sầm và vô cùng hoảng hốt theo tiếng la hét của đầu dây bên kia.

Vy Anh nghiến răng, gằn từng chữ :

– Tớ-sẽ-giết-cậu !!!

Anh ngẩng đầu lên. Cô tắt máy, nhìn anh rồi lại nhìn suất cơm đã vơi đi một nửa.

Môi mím chặt lại…Thấy anh lại định tiếp tục ăn Vy Anh liền hét lên :

– Anh không được ăn nữa !!!

Anh bị làm cho giật mình, ngẩn người nhìn cô vài giây…

Vy Anh hít một hơi sâu, giành lấy cái thìa trong tay anh, thử ăn một miếng…

Ánh mắt anh thoáng qua sự bất đắc dĩ.

Rồi… đã cảm thấy… vậy là…Ngay lập tức, Vy Anh bịt miệng, nhắm tịt mắt lại …phải cố gắng lắm mới nuốt được trôi .

Cái gì đây !!! Thế này mà ăn được sao !!!Vô-cùng-kinh-khủng !!!Mặn đắng, cay xè…giống như chỉ là muối với ớt !!!

Phải mất một lúc hít thở sâu, ngửa cổ nhìn trần nhà , Vy Anh mới tạm thời xua đi được cảm giác kinh hoàng vừa rồi. Nhớ là chỉ tạm thời thôi nhé !

Anh nhìn cô…vẻ mặt vẫn điềm nhiêm như thường.

Đáng giận ! Như thế mà sao không nói với cô ? Lại còn ăn được từng đó nữa !

Vy Anh cắn môi, cảm xúc đan xen phức tạp , đem chiếc hộp sứ đáng chết đó bỏ lại vào túi , không thèm nhìn anh :

– Sao anh lại ăn cái này ? Nếu mà anh nói là thích thì em không tin đâu ! Vừa mặn vừa cay ! Anh vì cái gì mà làm như thế chứ ! – cô tức giận nhìn người ấy – Duy Phong ! Em ghét anh !

Trước thái độ của cô, vẻ mặt của anh vẫn không hề thay đổi, ánh mắt hiện rõ nét cười, buông ra một câu thật nhẹ nhàng :

– Vy Anh, anh mất vị giác rồi .

*

Vy Anh ngồi yên ở sofa, cúi gằm mặt.Còn tưởng là sẽ mang lại cho anh bất ngờ chứ . Chỉ toàn hại người khác thôi !

Nhưng mà anh ấy…xấu xa ! Cô càng nghĩ càng cúi thấp đầu hơn. Đúng lúc đầu cô sắp chạm phải mặt bàn thì có chuông điện thoại reo lên.

Cô đưa mắt nhìn người ấy.Những ngón tay vẫn không ngừng di chuyển trên bán phím như là không hề nghe thấy gì cả.

Tâm trí cô bỗng chốc quay trở về những ngày mà cô còn khủng bố anh bằng điện thoại.Chẳng cuộc gọi nào của cô mà anh chịu nhận cả ! Có phải là anh cũng như bây giờ không ?Hứ ! Kiêu căng !

Giọng nói trầm ấm của anh nhẹ nhàng vang lên nhưng lại khiến người ta không thể không nghe theo :

– Vy Anh, nghe giúp anh.

Vy Anh miễn cưỡng cầm lấy chiếc điện thoại, có hơi run.

Tên hiển thị là HV.Anh lười quá ! Cứ viết tắt thế này ! Lần trước, suy nghĩ mãi cô mới biết được, tên hiển thị M chính là mẹ anh ấy !!!

Vy Anh nín thở, ấn nút nghe.Hình như đầu dây bên kia không ngờ là sẽ có người nghe máy nên ngập ngừng , một lúc sau, giọng nói tao nhã đầy dịu dàng của một cô gái vọng ra :

– Duy Phong. Em rất nhớ anh. Mọi chuyện không như anh nghĩ đâu. Em bây giờ rất muốn gặp anh. Có được không ?

– Duy Phong, chỉ năm phút thôi cũng được. Anh nhé !

– Anh đừng có vô tình như thế được không hả Duy Phong . Em xin anh đấy !

Bên trong điện thoại, cô gái ấy vẫn không ngừng năn nỉ, cầu xin anh. Vy Anh cũng không còn rõ những gì cô ấy nói nữa… tay bám chặt mép ghế sofa, cắn chặt môi…Người con gái này…có quan hệ gì với anh ?Cái này là máy cá nhân của anh mà…

Vy Anh thấy nhịp tim mình dồn dập hơn nhưng cũng không thể xác định rõ cảm xúc lúc này là như thế nào.Chỉ biết môi càng ngày càng cắn chặt…

Giọng cô ấy cũng dần lớn hơn kéo theo cả sự hoang mang và sự cầu xin mạnh liệt.

Tiếng bàn phím không còn phát ra nữa…Giọng nói trầm ấm quen thuộc chợt vang lên :

– Vy Anh.

Vy Anh ngơ ngác nhìn anh.

Vẻ mặt của anh đầy trấn tĩnh, khẽ gọi :

– Lại đây.

Vy Anh ngoan ngoãn làm theo, chậm chạp bước lại gần.Đầu dây bên kia, người con gái ấy vẫn không ngừng cầu xin…

Duy Phongnhìn cô rồi nhẹ nhàng lấy chiếc điện thoại đang bị nắm chặt.Anh lướt qua màn hình rồi nghe máy, giọng nói trở nên vô cùng thờ ơ và lạnh lùng :

– Xin lỗi ! Không được rồi. Bạn gái tôi đang giận. Xin đừng làm phiền !

Anh tắt máy rồi lia thẳng trên bàn làm việc sau đó kéo cô lại, để cô ngồi trên chân anh, cười một tiếng :

– Làm sao thế ?

Không muốn anh nhìn thấy vẻ mặt của mình lúc này nên cô vùi đầu vào người anh, im lặng không nói gì.

Anh đưa tay ôm cô, nói như cười :

– Không phải là em đang ghen đấy chứ ?

Vy Anh nhỏ giọng hờn dỗi :

– Người ấy yêu anh .

– Ừ.

Lại còn như thế ! Thừa nhận một cách ngang nhiên ! Vy Anh vùi mặt sâu hơn.

Anh khẽ thở dài :

– Ngốc ! Đang nghĩ gì thế này ?

– …

– Siêu ngốc ! Cho là anh thích cô ta ?

– ….

Anh nắm tay cô, chất giọng xen lẫn sự hoang mang :