ho một trận.
Tất nhiên là…không dám.
Mặc dù là Duy Phong rất hạn chế đánh người từ cái lần ấy.
Cậu ta lại biến nơi đây thành nơi để làm việc !!!
Thư kí Hoàng bước tới, dí tờ bệnh án trước mặt anh :
– Cậu có được bình thường không ? Có biết là bệnh dạ dày thì không ăn được thứ này không ?
Anh đưa mắt nhìn tờ giấy một giây sau đó không nói gì, tay bắt đầu xoay bút.
Cái này đâu phải là chỉ mình người có bệnh mà ngay cả người thường cũng không ăn được.
Nhưng mà có sao đâu. Thế này còn tốt hơn là bánh Bebe mà Vy Anh đưa lúc trước !
– Cậu không được làm việc nữa ! Nghỉ ngơi cho tôi !
Một bản hợp đồng đã được kí…
Thư kí Hoàng trợn mắt, hét lên :
– Không làm việc nữa ! Bây giờ, cậu không làm thì…lần sau làm.
Thư kí Hoàng định bảo là để đó tôi làm nhưng kịp nhận ra …mình làm không được.
Lại thêm một bản hợp đồng nữa có chữ kí của anh…
Thư kí Hoàng thở mạnh, giật lấy xấp hợp đồng anh đang cầm trên tay :
– Cậu không hiểu bác sĩ nói gì à ?
Anh im lặng, vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc nhìn thư kí Hoàng.
Dưới ánh nhìn của anh, chỉ hai giây sau, thư kí Hoàng miễn cưỡng trả lại cho anh tập hợp đồng.
Giọng thư kí Hoàng vừa bất lực vừa tức tối :
– Tôi sợ cậu . Được chưa !
Cậu ta …dọa người !
Chẳng biết cậu ta sẽ làm gì nếu như mà anh không đưa…
Thư kí Hoàng bỗng nhiên thấy lạnh sống lưng.
Duy Phong nhận lấy, lạnh nhạt nói :
– Lát nữa anh đi làm thủ tục.
Thư kí Hoàng trợn tròn mắt…
Duy Phong mới chỉ vào đây được hai tiếng, sau khi bác sĩ rời khỏi thì làm việc một tiếng.
Chai truyền dịch thậm chí còn chưa hết mà đã muốn ra viện ?
Thư kí Hoàng nhìn anh, giọng khổ sở :
– Cậu như thế không được đâu. Duy Phong ! Phải biết giữ sức khỏe ! Không thì bạn Vy Anh làm thế nào nếu cậu chết đi.
Thì anh đang vì cô ấy mà…Anh ném cho thư kí Hoàng một ánh mắt xem thường, giọng nói không thờ ơ:
– Về biệt thự. Mai công ty giao cho anh.
Lúc chiều Vy Anh ra lệnh cho anh ngày mai phải đưa cô ấy đi chơi.Thế nên nghỉ ngơi cũng được, anh không muốn xuất hiện trước mặt Vy Anh như thế này.
Thư kí Hoàng như không tin lời anh nói, reo lên kinh ngạc :
– Cậu nói thật à ! Ôi, đứa bé này. Sao lại ngoan ngoãn đột xuất thế !
Không để ý tới nguyên chiếc lap top chuẩn bị bay về phía mình, thư kí Hoàng cười lớn rồi trốn đi làm thủ tục.
Đợi người nhiều chuyện kia.Anh tranh thủ bàn giao công việc ngày mai.
Cánh tay trái đang bị truyền dịch có hơi mỏi.
Thật ra anh có bác sĩ riêng nhưng mà người này mà đảm nhận thì kiểu gì bố mẹ anh cũng biết rõ.
Mẹ sẽ cằn nhằn, khóc lóc…điểm này giống hệt Vy Anh.
Còn bố anh thì sẽ lấy quyền chủ tịch ra mà vô hiệu hóa chữ kí của anh.
Chẳng sao…lúc đó anh dùng tạm chữ kí ông ấy vậy !
Phiền phức !
Thế nên vào bệnh viện là tốt nhất.Thích lúc nào thì đi lúc đó, bác sĩ cấm cứ việc…
Cánh cửa phòng màu trắng được mở ra.Anh cũng chẳng bận tâm.
Một người phụ nữa trong trang phục y tá nhẹ nhàng bước tới bên cạnh anh, thật cẩn thận giúp anh tháo dụng cụ truyền dịch, lại vừa nhìn anh thật dịu dàng.
Bà mỉm cười.
So với 10 năm trước thì cái vẻ cao ngạo, xuất chúng của anh lại lớn dần lên.
Còn vẻ điểm tĩnh, thờ ơ thì mãi không thay đổi.
Chàng trai này, đã làm phát điên bao nhiêu cô gái rồi đây ?
Anh Duy Phong của Bé con…Luôn im lặng hàng giờ để lắng nghe Bé con kể chuyện.Có lúc rất ngang ngược mà đòi đạp cánh cửa gỗ.
Đã có lúc, vì Duy Phong mà bà thậm chí từng muốn Vy Anh nhớ lại.
Vậy là hai người đã chịu để Vy Anh tại thành phố này.
Nếu bây giờ gặp lại anh Duy Phong, Vy Anh sẽ lại luôn miệng anh Duy Phong , anh Duy Phong như lúc trước chứ ?
Bà lặng lẽ dọn đồ vào khay, giọng nói phát ra tự nhiên một cách dịu dàng, quan tâm :
– Trong thời gian này, không nên làm việc quá mười tiếng một ngày. Phải đảm bảo đầy đủ các bữa ăn. Và đừng thức khuya nhé…
Và đừng thức khuya nhé con trai…Câu nói đó bị bà kịp thời ngăn lại.
Tiếng lật giở tài liệu vẫn thản nhiên phát ra…
Một lúc sau, tay anh chợt khựng lại…Giọng nói này…Lúc anh ngẩng đầu lên, chỉ còn thấy vạt áo trắng khuất sau cánh cửa.
Lại thêm một ngày lạnh lẽo trong số chuỗi ngày dài bất tận của mùa đông. Lúc Vy Anh vừa đặt chân lên bậc cầu thang đầu tiên thì một tiếng hét chói tai vang lên :
– Bùi Quang !!! Anh là đồ chết bầm !!!
Giữa sân trường buổi sớm, một người con gái có dáng cao gầy đang vừa ngồi xổm nhăt một xấp giấy loại vương khắp nơi, vừa…nguyền rủa.
Chàng trai đứng cạnh có mái tóc vàng, khoanh tay nhìn với dáng vẻ bất cần.
Thấy hai người này, Vy Anh không kịp suy nghĩ hay phân tích cảnh tượng kì lạ trước mắt mà chỉ muốn nhanh chóng trốn chạy.
Nhưng khi cô vừa nắm tay Trúc Vũ định lôi đi thì … chiếc balô đã bị hai bàn tay nắm chặt lấy !
– Vy Anh ! Em đứng lại cho tôi !
– Vy Anh ! Em đứng lại cho chị !
Than thầm một tiếng, Vy Anh nở một nụ cười méo xệch :
– Chào buổi sáng ! Hai người tìm em ?
Chị Minh Thư hằm hằm nhìn cô, nói với chất giọng hơn cả bực bội :
– Em đừng có mà lôi tên đó vào chung ! Nói, hôm qua sao không có ở trường hả ?
Bùi Quang kéo chiếc balô lôi theo người cô sang một bên :
– Hôm qua đã đi đâu ?
Chị Min