ẹp trai mà cô biết liên tiếp gặp xui xẻo !
Nào là Rin dính vào scandal đồng tính, nào là Mạnh Vũ bị tai nạn, nào là anh Huy bị thua kiện…
Lúc đó, Vy Anh đã thề là nếu mà điều ước của cô không thành hiện thực thì cô sẽ đi tìm người này mà phá !
Thì ra là người này , người này…Ừ thì người này…Mà bây giờ…cô làm được gì nhỉ !
Ý nghĩ đó làm vẻ mặt của cô trở nên cứng ngắc, khổ sở.
Bùi Quang ho nhẹ một tiếng :
– Từ giờ trở đi, không được…nghĩ xấu về anh.
Vy Anh ngoan ngoãn lắc đầu :
– Em sẽ không .
Bùi Quang có vẻ đe dọa :
– Không được khóc trước mặt anh.
– Vâng.
Mọi chuyện cuối cùng cũng qua đi một cách nhẹ nhàng …Cho tới Bùi Quang đi tới cuối sân bóng, Vy Anh vội vàng hét lên :
– Em sẽ tha thứ cho anh !
Bước chân người nào đó khựng lại rồi nhanh chóng được tiếp tục…
Mái tóc vàng nổi bật trong làn không khí mờ mịt…Chiếc khuyên tai lóe sáng …thứ ánh sáng thuần khiết…
Một người phụ nữ có gương mặt hiền hậu, khoác trên người bộ trang phục quí phái nhưng lại không kem phần đơn thuần, giản dị.
Bà không ngừng khóc, nghẹn ngào :
– Con trai yêu của tôi! Sao mọi chuyện lại có thể như thế !
Bên cạnh, một người đàn ông đầy cương nghị, toát ra vẻ uy nghiêm quyền quí. Ông mặc bộ âu phục sang trọng, vừa dìu người phụ nữ đi về phía trước vừa nói :
– Duy Phong sẽ vượt qua được.
Bà Hoàng lại sụt sùi :
– Tại sao con dâu lại là con chú ba được chứ ?
Hoàng Duy Khánh thở dài :
– Bà đừng gọi con dâu nữa. Vy Anh là cháu gái mình !
Rồi cứ vậy hai người họ mang theo tâm trạng nặng nề bước về phía chiếc siêu trực thăng.
Hai bên là hai hàng gồm những người mặc trang phục màu đen, cúi đầu cung kính.
Lúc đi đến trước chiếc cửa kéo của trực thăng, bà Hoàng ngoảnh lại cố mỉm cười với một người phụ nữ ở phía sau :
– Cô Mai, cô cứ ở lại đây với gia đình. Lúc nào chúng tôi lại tới thăm.
Người phụ nữ ấy mắt đỏ hoe :
– Cảm ơn ông bà chủ nhiều lắm.
Ông bà Hoàng thật tốt. Mặc dù bà không còn làm người giúp việc cho họ nữa nhưng họ vẫn lo cho bà một cuộc sống ổn định, đầy đủ ở đây.
Hoàng Duy Khánh gật đầu,nhìn người giúp việc như quan sát rồi nói :
– Cô không định khi nào về nước thăm Duy Phong à ?
Một tia kì lạ lóe lên trong mắt, bà nói một cách căng thẳng :
– Vâng. Khi nào có cơ hội tôi sẽ về.
Hoàng Duy Khánh không nói gì thêm, lẳng lặng dắt bà Hoàng bước qua chiếc cửa.
Ông khẽ nhếch miệng cười.
Người giúp việc này không hề đơn giản chút nào !
Nhưng mà dù sao thì cô ta cũng ở cùng Duy Phong bao nhiêu năm, tận tình chăm sóc Duy Phong như thế là dã hoàn thành tốt nhiệm vụ rồi.
Còn lại, việc gì ông phải quan tâm cô ta là người như thế nào ?
Một người mặc trang phục màu đen đứng cạnh đó kéo chiếc cửa siêu trực thăng lại.
Cánh quạt phía trên bắt đầu chuyển động.
Chỉ ngay sau đó, chiếc trực thăng lao vút lên bầu trời còn mịt mờ.
Đứng phía dưới, người phụ nữ tay đã rịn mồ hôi…
Đôi mắt một mí của bà ta ngập tràn sự sợ hãi…
***
Một đám phóng viên nhốn nháo tranh nhau đưa máy ảnh, máy quay chĩa về một phía.
Nhưng ánh đèn flash chưa lịp lóe lên thì tất cả các thiết bị đã bị một nhóm người mặc trang phục màu đen tịch thu lấy.
Trên ngực của mỗi người có một khuy hiệu nhỏ, gồm hai kí tự B.C màu bạc .
Đám phóng viên nín thở , không ngừng gập người rối rít xin lỗi với vẻ hoảng hốt.
Nhóm người áo đen không nói gì, chỉ bỏ đi.
Nhưng mà…tất cả những phóng viên có mặt hôm đó…ngay lập tức sẽ bị sa thải.
Đối với bọn người lì lợm này, dứt khoát không được nhân nhượng.
Sau đó, họ đứng tản ra, quan sát mọi động tĩnh.
Thật ra hôm nay họ chỉ phụ trách đám phóng viên còn nhiệm vụ bảo vệ thì không cần nữa rồi.
Rồi nhóm áo đen chợt nhìn nhau cười.
Một cửa hàng quần áo gần đó.
Qua ô cửa kính có thể thấy được một chàng trai mặc chiếc sơ mi màu xám nhạt, cầm trên tay chiếc áo khoác cũng là màu xám.
Anh đang cúi người thật thấp xuống.
Phía đối diện là một cô gái…mà không, gọi là cô nhóc thì đúng hơn.
Cô nhóc mặc chiếc quần jeans màu nâu đậm, đôi giày vải màu xanh lá cây, chiếc áo khoác màu trắng có in hình gấu, tay cô nhóc đang một chiếc khăn nhiều màu, vẻ mặt cực kì nghiêm túc quàng vào cổ chàng trai.
Nhưng mà…chàng trai vừa thấy chiếc khăn thì có hơi giật mình, khẽ lắc đầu.
Thật là…
Thủ lĩnh từ trước tới nay chỉ mặc ba màu – đen, trắng, xám và phải là đều một màu.
Cô nhóc có vẻ không vui, nhưng sau đó cầm lên một chiếc khăn khác.
Ồ, là khăn một màu nhưng lại là…xanh da trời.
Chàng trai cầm lấy chiếc khăn…ném sang một bên sau đó lôi tuột cô nhóc ra khỏi cửa hàng kia.
Những nhân viên ở đó cũng đều che miệng cười.
Tôi xụ mặt :
– Anh làm gì vậy chứ ? Khăn ở đó không đẹp à ?
Phải khó khăn lắm mới tìm thấy khăn cổ nhiều màu dành cho phái nam đấy nhé !
Tưởng muốn là có sao !!!
Hứ . Thì không nhiều màu cũng được nhưng mà những màu khác cũng không là sao ?
Như thế là thế nào !
Anh nhìn tôi, hùa theo :
– Phải rồi. Rất đẹp.
Thế mà lại không chịu là sao !
Vô lí !
Giận rồi đấy nhé !
Giọng nói trầm ấm của anh vang lên, có chút dụ dỗ :
– Em mua đồ cho em đi.Được không ?
Tôi quay mặt đi nơi khác, không thèm n
