, Triết Minh quay lưng đi , cậu bước lên bậc thang và không quên bỏ lại một câu nói :
_ Con sẽ vào tổ chức !
Áng mây thứ 8 : Vòng xoay
Ngồi trên phòng ngẫm nghĩ lúc lâu , Thiên Di sực nhớ ra một chuyện vô cùng vô cùng quan trọng là : Phải về nhà .
Nó nhanh chóng leo xuống giường và chạy xuống lầu . Vừa nhìn thấy Thiên Di , Vĩnh Khoa đã đặt tờ báo trên tay xuống và nói như ra lệnh :
_ Ngồi xuống bàn đi !
Thiên Di không để tâm câu nói ấy , nó bước đến trước mặt Vĩnh Khoa :
_ Tôi về đây !
_ Đứng lại đó ! Về đâu mà về hả ?
Thiên Di quay lại , nó trơ mặt ra nhìn Vĩnh Khoa :
_ Ơ ? Đầu óc anh có vấn đề à ? Về nhà tôi chứ đâu .
Đặt tờ báo lên bàn , Vĩnh Khoa đứng dậy rồi bước tới chỗ Thiên Di :
_ Bắt đầu từ bây giờ . Đây , là nhà em . Anh đã đem đồ của em về rồi kia kìa .
_ Gì cơ ? Sao anh biết nhà tôi mà đến ? Anh điên à ?
Vĩnh Khoa thở dài , cậu thật sự không thể nào nhịn nổi nữa . Từ khi bước vào nhà ..À , phải nói là từ khi gặp Thiên Di đến giờ , cậu cứ bị “chửi” suốt . Ngay cả những cô gái trong tổ chức , dù có lạnh nhạt , hung hăng đến mức nào đi nữa thì họ cũng chẳng bao giờ dám “đá động” đến cậu . Họ thường dịu dàng , kính nể , lễ phép khi nhìn và trò chuyện với cậu . Duy chỉ có “con nhỏ này” mới dám dùng cái giọng điệu đó …
Nhân lúc Vĩnh Khoa không để ý , Thiên Di nhanh chóng “chuồn” nhưng …
_ Hai người bắt cô chủ lại cho tôi .
Vĩnh Khoa ra lệnh cho hai tên vệ sĩ đang đứng trước cửa . Họ đã chặn Thiên Di lại kịp thời . Thiên Di nhăn nhó hét lên :
_ Á , làm gì vậy . Bỏ tôi ra coi …
_ IM LẶNG CHÚT ĐI . EM ỒN ÀO QUÁ ĐÓ .
Dùng ánh mắt đe dọa , Vĩnh Khoa đã làm cho Thiên Di im bặt . Không khí trở nên căng thẳng . Căn nhà đột nhiên trở nên đáng sợ .
< Reng reng >
< Reng reng >
…
< Reng reng >
_ Điện …thoại…tôi ..
Thiên Di rụt rè nhìn Vĩnh Khoa , nãy giờ điện thoại reo liên hồi mà nó không dám nghe máy …..vì sợ….
< Reng reng >
Vĩnh Khoa khẽ vẫy tay , hai người vệ sĩ buông Thiên Di ra , nó vội bắt máy mà không thèm nhìn tên người gọi :
_ LÀM GÌ MÀ LÂU BẮT MÁY THẾ HẢ ?
Đầu dây bên kia gắt lên làm Thiên Di phải đưa điện thoại xa ra và nhăn mặt :
_ Thì tôi nghe máy rồi còn gì ? Mà ai vậy ?
_ Tôi là Triết Minh chứ ai !
_ Ra là cậu ? Mà gọi cho tôi làm gì chứ ?
_ Cô đùa à . Ngay bây giờ , lập tức đến nhà tôi . Công việc của “thư ký” . Cho cô 5 phút.
Rụp …. < tít tít tít >
Lại cái gì nữa đây ? Đùa chắc . Mình có biết nhà hắn đâu chứ .
Thiên Di bực tức cho điện thoại vào túi , mặt cứ nhăn nhăn nhó nhó . Lúc này , Vĩnh Khoa mới lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của nó :
_ Em quen Triết Minh à ?
_ Là bạn cùng lớp . Tôi phải đến nhà Triết Minh gấp – Với cái mặt méo xẹo , Thiên Di trả lời.
_ Anh biết nhà cậu ta .
_ Thật hả ? Vậy dẫn tôi tới đó đi . Mau lên . – Nó mừng rỡ kéo tay Vĩnh Khoa
_ Khoan . Kèm theo đó , em phải ngoan ngoãn sống ở đây . Còn nhớ lời hứa chứ ?
Cái câu : Tôi sẽ làm những gì anh sai bảo …đang lẩn quẩn trong đầu Thiên Di . Bây giờ nó mới biết cái câu nói trời ơi đất hỡi ấy tai họa biết nhường nào . Lại một lần nữa cái miệng hại cái thân.
CHƯƠNG 7
Trước cổng biệt thự họ Hàn :
_ Được rồi . Anh ở đây chờ … hay là anh về trước đi . Tôi vào một mình.
Trên suốt chặn đường đến nhà Triết Minh . Thiên Di cứ tìm mọi cách “đuổi” Vĩnh Khoa về nhà trước . Tới giờ , đang đứng trước cửa nhà họ Hàn cũng vậy.
_ Anh quen với người chủ của nhà này !
Sau câu nói “khẳng định” ấy , Thiên Di im lặng đi theo “người dẫn đường” . Nó không ngờ cái tên ngồi cạnh nó trong lớp lại ở trong căn nhà thế này . Nhà đẹp , sang , rộng và uy nghi vô cùng. Nó há hốc nhìn quanh nhìn quất khiến “người dẫn đường” phì cười :
_ Đừng có đưa cái bộ mặt ấy ra . Nhà mình còn to hơn nhà này gấp đôi mà.
Nói thật , Thiên Di ở trong nhà “chồng” và đi ra cũng từ nhà “chồng” nhưng nó không có để ý xem căn nhà ra sao . Cười trừ . Thiên Di tiếp tục nhìn ngó xung quanh với cái điệu bộ y như …… “ăn trộm” .
_ Trễ 1 phút 38 giây .
Triết Minh ngạo ngễ đứng trước cửa nhìn Thiên Di và ngạc nhiên khi nhìn thấy Vĩnh Khoa – người mà lúc trước được Thiên Di gọi là anh họ.
_ Chẳng phải Vĩnh Khoa đây sao ? Vinh hạnh quá . Hô hô hô …
Tiếng nói vọng lại từ phía sau lưng Triết Minh . Là ông Hàn . Ông khẽ gật đầu rồi mời cả hai vào nhà .
_ Cô gái này là ….
Ông Hàn đưa mắt nhìn Thiên Di , ánh mắt săm soi ấy khiến nó khó chịu..
_ Là vợ chưa cưới của tôi / Là “thư ký” của con .
Ông Hàn ngạc nhiên nhìn cả hai cậu trai . Ngột ngạt . Là hai từ có thể diễn tả khung cảnh lúc này .
Triết Minh có cảm giác gì đó …mà cậu cũng không rõ . Đưa mắt nhìn Vĩnh Khoa , cậu nghĩ thầm : Chẳng phải là anh họ ư ? Sao lại là chồng ?
_ Theo tôi .
Đưa tay kéo Thiên Di , Triết Minh gật đầu chào ông mình rồi đi thẳng lên lầu . Cũng nhờ vậy mà không khí dịu đi phần nào .
—
_ Cô ….có chồng chưa cưới sao?
_ Cũng không hẳn .
_ Cô có thích tên đó không ?
_ Đương nhiên là không rồi – Thiên Di nghĩ đến cái cảnh Vĩnh Khoa trêu mình , cái cảnh cậu ta hâm dọa mình rồi quả quyết nói một câu.
_ Vậy à ! À , mà cô nói chuyện nhiều quá đó . M
