Pair of Vintage Old School Fru
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325995

Bình chọn: 10.00/10/599 lượt.

ong đám bước tới trước , nhỏ ta nói với cái giọng điệu đà :

_ Hứ . Mày nghĩ việc gì mà chị đây phải tìm mày chứ ?

Thiên Di vẫn “ngây thơ” không hiểu , nó thận trọng hỏi lại :

_ Ý bạn là sao ?

_ Chậm tiêu quá , Thiên Di à . – Tiểu Na từ sau bước tới , nhìn nó rồi nhỏ ta nói tiếp – Mày đừng giả vờ . Tại sao mày lại là “thư ký” chứ ? Mày làm gì có khả năng làm siêu lòng hai anh ấy . Mày tiếp cận hai anh ấy là có ý đồ gì chứ ?

Thiên Di ngớ ra . Hai anh ấy mà Tiểu Na nói không kẽ là …..hai ”ông chủ” . Nó tròn mắt nhìn Tiểu Na :

_ Tôi không hiểu bạn muốn ám chỉ cái gì ? Nhưng …tôi không có tiếp cận họ . Việc tôi làm “thư ký” cho họ chẳng qua là vì họ ép buộc tôi thôi.

_ Ha ha ha , nghe nó nói gì không ? Mày nghĩ mày cao sang , xinh đẹp lắm sao ? Mày nghĩ bọn tao điên chắc ?

_ Tùy mấy người . Muốn nghĩ sao thì nghĩ !

Thiên Di không chịu nổi cái cách nói chuyện vô văn hóa , không hiểu chuyện của mấy kẻ đó , nó buông một câu rồi bước đi .

Ào …Ào …

Nước từ trên đầu nó rơi xuống . Trong khi nó vẫn còn bất ngờ với chuyện đó thì Tiểu Na đã lên tiếng :

_ Đây là cảnh cáo . Nếu mày còn không hiểu chuyện mà làm phiền tới hai anh ấy thì đừng có trách.

Nói rồi Tiểu Na cùng bọn người đó bỏ đi . Thiên Di đứng đó . Có cái gì mặn mặn rơi từ mắt nó ra . Nó không hiểu gì cả . Hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ngồi bệch xuống đất . Thứ nước mặn chát ấy mỗi lúc một nhiều:

_ Sao mình lại khóc chứ ? Mình ..có làm gì sai đâu ? Đáng ghét thật . Ngôi trường này thật đáng ghét …

Đằng xa , có một người đã chứng kiến tất cả mọi chuyện . Nếu xảy ra xung đột , người đó sẳn sàng ra mặt . Nhưng không hiểu sao …ngay lúc này , người đó muốn theo dõi câu chuyện mà không can ngăn . Vì người đó cố tình cho đám người ngu ngốc ấy thêm một cơ hội . Khẽ quay người bước đi , người đó nhủ thầm :

_ Cậu bắt đầu chú ý đến cô vợ này rồi sao ?

Một lúc lâu , Thiên Di đưa tay lau nước mắt , nó thờ thẫn đứng lên . Lấy lại tinh thần . Nó nhanh chóng bước về lớp với bộ dạng ướt nhem.

_ Cô bị sao vậy ?

Thấy nó ướt nhem trong khi trời không có mưa , Triết Minh chau mày hỏi . Nó nhìn Triết Minh rồi nhìn Bách Nhật :

_ Chẳng phải là hai người đã ban cho sao ?

Câu nói của nó làm cả 2 ngạc nhiên nhìn nhau không hiểu gì . Lững thững ngồi vào chỗ , Thiên Di gục đầu xuống bàn . Bên trên , có hai người đang nhìn nhau và khúc khích cười mà không để ý rằng – có người đã nhìn thấy và đã biết người “chủ mưu” là ai .

CHƯƠNG 8

Giờ ra chơi :

_ Thật bất ngờ khi anh chủ động hẹn em đấy .

_ Tôi còn bất ngờ hơn khi biết bộ mặt thật của cô.

Câu nói lưng chừng ấy khiến người nghe chột dạ . Nhìn thẳng mặt đối phương , người ấy tỏ vẻ không hiểu :

_ Anh muốn nói gì ?

_ Chính cô làm đúng không ? Chuyện Thiên Di bị ướt và căm phẫn nhìn bọn tôi.

_….

_ Cô không cần phủ nhận . Thông tin trong trường tôi nắm bắt rất nhanh, Nói cho cô biết , là bọn tôi chủ động nói chuyện với cô ấy trước. Đừng có mà làm những chuyện không đâu . Và đừng bao giờ làm hại cô ta vì cô ta là “thư ký” của bọn tôi nên bọn tôi có trách nhiệm bảo vệ “thư ký” của mình .

Bỏ đi sau những lời nói ấy , Bách Nhật mau chóng trở về phòng học . Tiểu Na nhìn theo Bách Nhật mà lòng đang quặng đau . Nhỏ ta cười chua xót , ánh mắt hằng lên tia thù hận , nhỏ nghiến răng :

_ Mày được lắm . Lữ Thiên Di .



Thiên Di lang thang trong sân trường , dạo quanh phòng hội họa , tâm trạng có phần tốt hơn . Quần áo nó cũng đã khô hẳn nhờ “gió trời” . Bước xuống cầu thang , nó gặp ngay một người . Người ấy trì mến nhìn nó rồi cất giọng :

_ Sắp vào học rồi , con mau về lớp đi .

_ Dạ , chào Hiệu trưởng .

Cuối đầu chào Hiệu trưởng , nó bước đi . Nhìn theo đứa con gái thân yêu mà ông vui buồn lẫn lộn . Ông rất muốn trò chuyện với Thiên Di , được ôm nó vào lòng như những người cha khác , nhưng …ông không thể làm điều đó trong thời gian này .

Tiếng chuông vào học reo liên hồi , học sinh trong trường nhanh chóng vào lớp . Sân trường bây giờ yên lặng , không một tiếng cười nói , chỉ còn lại tiếng giảng bài của các giáo viên vang vọng …

_ Hơ …..hắc xì …

Thiên Di khịt khịt mũi , nãy giờ nó đã hắc xì mấy lần liên tiếp . Chắc là tại để quần áo ướt rồi còn đi “hóng mát” đây mà .

_ Hắc xì ….

_ Không sao chứ ?

Cả 2 tên bên cạnh điều quay sang và cùng thốt ra một câu đầy lo lắng . Thiên Di đưa tay quẹt mũi kèm theo câu trả lời :

_ Khôn…..hơ …hắc …xì …

_ Nè . – Triết Minh đưa túi khăn giấy cho Thiên Di rồi nói tiếp – Vậy mà nói không sao . Lỡ lây bệnh cho bọn tôi thì sao ?

Ngồi bên cạnh , Bách Nhật cũng gật gù đồng tình . Nhận lấy túi khăn giấy từ Triết Minh , nó cố cười dù thấy trong người hơi khó chịu .

Đến giờ về , Thiên Di uể oải bước đi . Nó cố tình thu dẹp đồ chậm như rùa để chờ cho mọi người về hết . Còn lại một mình , nó đưa tay xoa xoa mũi :

_ Hic , cảm thật hả trời ….hơ …..hắc .xì . Á , khó chịu quá …

Bước ra khỏi lớp học , Thiên Di vừa đi vừa nhăn như khỉ ăn ớt . “Cuốc bộ” về nhà , vừa bước vào cổng nó đã thấy ngay chiếc xe BMW màu đen đậu trong sân . Hít một hơi thật sâu , nó khoan khoái