Hi , anh không thích ngủ đêm .
_ ( Ta điên lên rồi đó ) . Không ngủ không được đâu .
_ Anh thuộc dạng “làm đêm , ngủ ngày” .
_ Vậy thì anh về phòng đi , tôi muốn ngủ . Mai tôi phải đi học nữa .( Ta nhịn hết nổi rồi đó )
_ Không thích . Anh muốn ngủ chung với em hà. Anh sợ …..ma lắm .
Lúc này , cơn giận đã “đạt tới đỉnh điểm cao” , Thiên Di leo xuống giường , chóng hai tay lên eo rồi quát :
_ Tên khùng kia , rảnh quá thì ra đường chơi với ma đi , có biết khuya lắm rồi không . Không muốn ngủ thì đi đâu đi đi , để cho người khác ngủ . Tôi còn phải dạy sớm để mai đi học nữa , không ai rảnh mà thức đâu . Anh có điên thì chui về phòng mà nói chuyện một mình đi . Bực bội quá .
Một loạt các “chuyện bực bội” đã được Thiên Di “phun” ra hết . Nó không ngờ …..mình oai đến vậy . Cuối cùng , Vĩnh Khoa đã thành công với “kế hoạch một” , cậu nhoẻn miệng cười rồi đứng lên . Bước đến trước mặt Thiên Di – đang nghĩ là mình chiến thắng , ngạo nghễ cười – Vĩnh Khoa cuối người , hôn nhẹ lên đôi môi nó rồi thì thầm :
_ Đó là sự trừng phạt cho kẻ không nghe lời .
Đóng cửa lại , Vĩnh Khoa khẽ cười rồi bước về phòng mình . Tim cậu đã “ổn định trở lại” . “Kế hoạch hai” thành công mĩ mãng , đối phương đã im lặng.
Thiên Di bất động trước việc làm của Vĩnh Khoa , nó ngơ ngác đưa tay sờ lên môi mình :
_ Nụ hôn đầu của mình …..Á …á…..á…TÊN TRỜI ĐÁNH …….
Suốt buổi tối , Thiên Di không tài nào chợp mắt được . Cứ nghĩ tới “cái cảnh tượng” ấy là nó tức điên người . Nụ hôn đầu của nó…..
—
Sáng hôm sau , không khí bên ngoài đẹp đẽ bao nhiêu thì tâm trạng Thiên Di bức xúc bấy nhiêu . Thay đầm phục xong , nó rón rén ….như trộm – bước xuống nhà . Không nhìn thấy “đối tượng nguy hiểm” , nó cười thầm rồi chạy vọt ra cửa …..
Bộp !
_ Ui …
Không biết “bức tượng” nào đứng chặn ngang cửa ra làm Thiên Di va phải , nó xoa xoa cái đầu rồi nhăn nhó ngước lên . “Bức tượng” chính là chồng nó – Vĩnh Khoa .
_ Đi vội thế vợ ! – Vĩnh Khoa châm chọc nhìn Thiên Di
_ Liên quan gì đến anh ! – Đáp trả mà nó không thèm nhìn mặt đối phương lấy một cái
_ Có tin anh “phạt” …
_ A , CHÀO CHỊ EM ĐI HỌC .
Vừa nghe đến đoạn “phạt” nó lập tức “đánh trống lảng” sang cô người hầu rồi phóng đi mất hút . Vĩnh Khoa nhìn theo mà nhoẻn miệng cười . Dạo gần đây , cậu cười hơi nhiều thì phải .
Hứ , đúng là biến thái . Định “xài” chiêu cũ nữa à ? Mơ đi . Ta đâu dễ dụ đến vậy chứ . Ya , bực quá . Hay là …đúng rồi , chiều nay mình sẽ ghé nhà thăm mẹ . Vừa nghĩ miên man Thiên Di vừa chạy ( bộ ) thục mạng đến trường .
_ Hey !
Đặt chân đến cổng trường , Thiên Di bất ngờ khi nhìn thấy một người đang đứng ….đợi nó . Bước đến gần người đó , Thiên Di dè dặt hỏi :
_ Có chuyện gì à ?
_ Có . Theo mình .
Cảm thấy có gì đó không được ….ổn cho lắm , Thiên Di liền từ chối “khéo” :
_ Sắp đến giờ vào tiết Thể dục rồi , mình đi không được .
_ Lo gì . Mình cũng học chung lớp với bạn mà . Trễ thì cùng trễ .
_ Nhưng …
_ Đi thôi !
Không đợi Thiên Di từ chối , người đó vội kéo tay Thiên Di đi . Cuộc “đối thoại” ấy đã được một người để tâm lắng nghe , rút headphone ra , người đó nhếch môi cười rồi bước đi.
CHƯƠNG 9
7h : 00 . Tại sân tập thề dục của trường Quang Tuyến .
Tiếng ồn ào từ tứ phía , các lớp học tập trung trước khoảng sân của mình nghe giáo viên thể dục sinh hoạt . Vòng sân lớn và dài hun hút làm học sinh “choáng ngợp” nếu chạy bộ với khoảng đường như thế .
Còi tập hợp vang lên , các lớp xếp hàng ngay ngắn trước sân tập của mình . Triết Minh loay hoay cả buổi trời , không nhìn thấy Thiên Di , cậu liền quay sang Bách Nhật :
_ Ê , nhỏ đó đâu mất tiêu rồi ?
_ ….
Từ đầu giờ , Bách Nhật đã đưa mắt quan sát lớp và đã biết được điều đó , cậu nghi ngờ nhìn sang Triết Minh :
_ Không có chuyện gì nữa chứ ?
_ Chắc là không đâu . Tiểu Na của mày đang đứng đó kia kìa .
_ Tao có nói nhỏ điệu đà đó là của tao à ? Muốn chết hả….
Một cuộc rượt đuổi chính thức bắt đầu , cả 2 cùng “đọ sức” với nhau trên đoạn đường dài trước mặt .
—
Thật hối hận khi Thiên Di đi theo người phía trước . Nơi này cách sân tập thể dục không xa lắm – một góc nhỏ của ngôi trường . Nhìn bọn người trước mặt , Thiên Di đã đoán được phần nào của sự việc . Đám người đó mặc đầm phục của trường khác , có vẻ là thứ “dân chơi” , toàn là “anh-chị đại” . Vẫn với vẻ mặt mặt bình thản , Thiên Di nhìn người bên cạnh :
_ Bạn muốn thế nào đây , Lập Hân !
_ Muốn thế nào là sao ? Bạn nói gì kỳ vậy ?
_ Tôi đã “có kinh nghiệm” với việc này rồi . Nói thẳng ra đi .
Thiên Di giữ cho giọng bình tĩnh nhất , nói rành rọt từng chữ mặc dù lòng ngực nó đang “đánh trống” loạn xạ .
_ Được !
Cuối cùng cũng vào thẳng vấn đề chính . Lập Hân đưa tay lên , ra hiệu cho đám trước mặt rồi đứng sang một bên thích thú nhìn xem .
Một con nhỏ trong đám hung hăng tiến tới chỗ Thiên Di , nhỏ đó đưa tay lên và tát vào má Thiên Di …
_ NẾU CÁC NGƯỜI CÒN MUỐN SỐNG THÌ DỪNG LẠI ĐƯỢC RỒI ĐÓ.
Một giọng nam vang lên , cái giọng trầm trầm khiến cho cái tát khựng lại giữa không trung . Mọi ánh mắt đổ dồn về phía âm thanh được phát ra .