XtGem Forum catalog
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329095

Bình chọn: 10.00/10/909 lượt.

nh đèn chói mắt bao trùm cả nhà hàng. Dưới tầng, tiếng nói cười rôm rả, xôn xao cùng bầu không khí sang trọng, cao quý.

Ngó quanh quất hồi lâu, Thiên Di đưa ánh mắt ngơ ngác nhìn Vĩnh Khoa, cất giọng hỏi :

_ Sao tầng này chỉ có hai chúng ta vậy?

_ Vì tôi là khách đặc biệt.

_ Đặc biệt à? Anh đúng lắm chuyện. Nếu đói thì có thể ăn trong căn teen bệnh viện mà, sao lại ra tận nhà hàng sang trọng thế này?

_ Thích.

_ Đúng là nhà giàu. Cứ thích phung phí tiền của.

Ánh nhìn thoáng lườm ai kia, Vĩnh Khoa thản nhiên nhún vai, nói tiếp :

_ Tôi không đói. Gọi là để em ăn.

Sóc con gieo tia nhìn căm phẫn vào dáng người cao ngạo đang ngồi đó. Nếu không phải ai đó đang mất trí thì Thiên Di đã đánh lâu rồi. Sức chịu đựng đâu phải kéo dài vô hạn!

Lúc người ta đang nhâm nhi món soup ngon lành thì vào phá đám. Giờ lại dẫn đến đây. Có điên không chứ?

_ Nè, anh đó. Đừng tưởng em nhịn rồi làm tới nhé! Anh gọi thì anh ăn đi. Em không ăn.

_ Dám không? Em mà không ăn hét sẽ không yên trong tối nay đâu.

Luồng khí đầy nguy hiểm vay bủa xung quanh. Cố dặn mình không được sợ nhưng tại sao chất giọng đáng gờm kia vẫn làm lung lay tâm hồn sóc con.

Người phục vụ thay nhau mang những món ngon bày ra trước mắt cả hai. Hương thơm từ các món ăn khác nhau ve vãn nơi cánh mũi bé xinh, kiêu gọi lòng thèm ăn của cái bao tử chỉ chứa vài ba muỗng soup nóng.

Nuốt nước bọt, Thiên Di khẽ cười rồi vung tay cầm đũa. Bỏ mặc lời từ chối khi nãy làm ai đó không nhịn cười.

Ăn no nê nhưng món ăn vẫn chẳng thuyên giảm là mấy. Bởi do Vĩnh Khoa gọi quá nhiều, không, phải nói là do cái nhà hàng này có quá nhiều món ngon mà cái bao tử bé nhỏ của Thiên Di thì cũng có giới hạn. Sức chứa đâu to đùng đến vậy!

Buông đũa xuống, Thiên Di thở ra rồi nhìn Vĩnh Khoa đầy sợ sệt :

_ Em no rồi. Thật sự không ăn nổi nữa. Hay là anh ăn nhé?

Chẳng đáp, một ly nước cam ngọt lim được đưa tới trước Thiên Di trong tích tắc. Đón lấy ly nước cam và nóc sạch. Xong, Thiên Di cười rồi khẽ nói :

_ Xong rồi!

Cử tưởng nhiệm vụ của mình thế là xong, Thiên Di nhoẻn miệng cười tươi nhìn ai đó. Nhưng không, chất giọng lạnh tanh lại thoát ra khỏi khóe môi ma mãnh :

_ Ai bảo em uống?

_ Ơ…

_ Tôi muốn em đút tôi uống. Ai bảo uống sạch?

Vĩnh Khoa gằng giọng, ánh nhìn sắc lẻm lấn át tia vui trong khóe mắt.

Thật ra, cậu định bụng sẽ cho Thiên Di ăn no nê. Nhưng, nghĩ kỹ lại, suốt những ngày ở cạnh cậu, sóc con toàn quậy phá. Sao không nhân cơ hội mà kiếm chuyện “hành hạ” cô nhóc gan lì kia?

Chuyện đã hồi phục trí nhớ để sau hãy nói!

Thiên Di đứng hình, hết nhìn sang ly nước đã bị mình uống sạch rồi lại nhìn sang Vĩnh Khoa thăm dò ý kiến. Nom nóp lo sợ.

Vĩnh Khoa đưa tay quệt ngang khóe môi rồi cười ma mãnh, khẽ cất giọng, ánh nhìn lọt tỏm trên khóe mắt ai kia :

_ Thế này vậy, em lỡ uống hết rồi thì cho tôi ném vị thôi cũng được! Okay?

_ Ném vị? – Thiên Di ngớ người, thật không hiểu ý ai kia muốn ám chỉ điều gì.

_ Là ở đây.

Chỉ vào môi mình, Vĩnh Khoa nhướn mày cau có rồi cười lạnh.

Dường như đã hiểu được tâm địa xấu xa kia, Thiên Di nhăn trán, khẽ nói :

_ Anh quá đáng vừa thôi.

_ Nếu không… em tiện tay trả tiền cho những món đã gọi, nhé?

_ …

_ Thế nào?

Chất giọng lạnh lùng tiếp tục hối thúc, tia nhìn đáng sợ gieo vào gương mặt đáng yêu đang ửng hồng đầy uy hiếp.

_ Nhưng… do anh tự nguyện dẫn em vào đây mà?

Thiên Di ngây thơ nói, mắt đau đáu nhìn thẳng tia lạnh.

_ Thì sao? Thức ăn mang lên, em là người ăn chứ đâu phải tôi?

_ Nhưng…

_ Tính tiền.

Không nhìn đến gương mặt sóc con, Vĩnh Khoa thản nhiên đứng lên và gọi người phục vụ bằng chất giọng lạnh tanh nổi da gà.

Thiên Di đưa mắt liếc ai đó thật lâu, mím môi thật chặt, nhất quyết nói :

_ Anh trả đi. Xem như cho em vay cũng được. Muốn tính lời, lãi bao nhiêu tùy.

_ Thiên Di trả.

Hất mặt về phía sóc con, Vĩnh Khoa nhún vai rồi ra lệnh cho người phục vụ đang đứng đó. Cung cách hệt ông chủ.

_ Này, …

E dè nhìn người phục vụ, Thiên Di gọi cái người đáng ghét kia nhưng dường như ai kia chẳng thèm điếm xỉa đến.

Chần chừ hồi lâu, sóc con khẽ đứng lên. Rời khỏi chiếc ghế mình đang ngồi, bước nhẹ đến bên cạnh Vĩnh Khoa và nhón chân lên… đặt trên làn môi đáng ghét kia nụ hơn phớt lờ vẫn vương mùi cam thanh khiết.

Tim cả hai như hòa chung nhịp đập ngay giây phút ấy…

CHƯƠNG 75

Áng mây thứ 75 : Buổi họp mặt bí mật.

Giây phút ngọt ngào ta bên nhau…Chớm nở như ánh dương ngày mới…Nhưng…Đâu ai nghĩ nó sẽ vụt tắt khi ngày tàn?Em hiểu tất cả… nên đừng nghĩ em ngốc!Chỉ là… dường như em không đủ can đảm để thú nhận NÓ mà thôi.Định mệnh…Mang em đến bên anh…Cho em được gặp anh… Yêu anh.Thế cũng đủ rồi… Anh nhỉ?Đã đến lúc… em trở thành người lớn.Và…Cũng đã đến lúc…Định mệnh đưa em… Rời xa anh… mãi mãi!

Rời khỏi nhà hàng khi trên môi vẫn lưu lại hương thanh khiết ngọt lịm của cam. BMW dần lăn bánh trên sa lộ rực ánh đèn lung linh, huyền ảo.

Trong khoang xe sang trọng là bầu không khí ngọt ngào, chứa cả hai trái tim đang đập loạn nhịp. Mọi xúc cảm quyện vào nhau, dệt nên địu nhạc vu vương.

Thiên Di nắm chặt dây an toà