XtGem Forum catalog
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327190

Bình chọn: 9.5.00/10/719 lượt.

ách toàn mĩ nhất. Con người đó… làm sao có thể…

Trong lúc này, A Huân cảm thấy mình thật vô dụng, vô dụng đến đáng trách. Với trách nhiệm là một bác sĩ thì cậu nên cố gắng tìm hiểu về tình trạng của Vĩnh Khoa chứ? Tại sao cậu lại lơ đãng đến như vậy? Tại sao… tại sao lúc đó Vĩnh Khoa lại ngốc đến mức nhào ra cứu người khác? Tại sao? Tất cả là tại sao?

Buông thỏng hai tay lơ lửng trong không trung, Vĩnh Kỳ cuối đầu không nói gì, bàn tay cậu xiếc chặt vào nhau như cố kìm hãm cơn đau đang khuấy động tâm can. Vì cuối đầu nên không ai thấy những giọt nước trong suốt lấp lánh đang âm thầm rơi xuống. Thật khẽ. Thật nhẹ. Thật đau…

Khung cảnh vui vẻ khi nãy bỗng chốc hóa đau thương. Mảng màu sắc vui nhộn lắm ánh nắng ấm giờ đã được thay thế bằng sắc trắng vô hồn đáng sợ. Tất cả những người có mặt trong giang phòng tĩnh lặng đều mang chung một tâm trạng đớn đau. Tâm trạng ấy… chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ mà thôi.

– Không được! Tôi phải đến đó!

Vụt chạy sau những lời chắc nịch đầy vẻ đau thương, A Huân lao đi như gió khỏi tổ chức với gương mặt tuyệt vọng. Nơi cậu đến hẳn là nơi đó. Bệnh viện mà Vĩnh Khoa đang hôn mê.

Im lặng nhìn theo chàng trai trẻ lúc lâu, Vĩnh Kỳ thiểu não đứng dậy rồi lủi thủi bước đi. Dường như biết Vĩnh Kỳ sẽ đi đến đâu nên Chính An cũng chỉ im lặng và bước theo. Trong đầu Chính An hiện giờ rối như tơ, không cách nào thoát khỏi được mớ hỗn độn đó. Con người vô tâm kia, cái con người biếng làm trong suốt những ngày tháng qua… Tại sao… Tại sao lại thành ra như thế này?

Chết tiệt! Cứ mãi hỏi tại sao như thế thì được ích lợi gì? Có cứu sống được mạng người không? Có thay đổi được chuyện gì không? Có làm ra phép màu không?

Thừa thãi! Tất nhiên là không rồi! Nhưng… những câu hỏi không có lời giải kia cứ luẩn quẩn bám theo ba chàng trai trẻ như mớ rễ vướng víu ngoan cố thì phải làm thế nào? Bứt rễ và không quan tâm? Họ làm được chứ? Họ có thể không quan tâm đến con người ngốc nghếch kia được sao?

Bầu trời quang đãng trong chốc lát bỗng phủ đầy màu xám ngắt vô vọng đến đau lòng.

Gió hiu quạnh vờn nhẹ từng cơn như kéo giọt thời gian chạy chậm lại để mong muốn đảo ngược tình thế.

Lá cây lao xao phát ra tiếng thét vô hình, chẳng một ai, chẳng một ai có thể nghe thấy bất cứ gì ngoài gió…

—–

Lao như tên bắn vào sảnh của bệnh viện, A Huân ngó quanh quất rồi định hướng, lại tiếp tục chạy như bay, nơi cậu chạy đến tất nhiên là căn phòng quen thuộc mà cậu vẫn hay ghé qua trong vài ngày gần đây.

Vừa lúc A Huân dừng chân trước cánh cửa trắng toát cũng là lúc một vị bác sĩ già từ trong bước ra với nét mặt u rũ của người trong ngành.

Nhìn thấy A Huân, ông khẽ cuối đầu rồi lướt qua chàng trai trẻ như thể chàng trai ấy là vô hình. Vì ông biết, ông hiểu. Rằng A Huân sẽ đoán được những gì ông sắp nói với nét mặt như thế. Đơn giản, bởi A Huân là người trong ngành nên chắc sẽ thấu điều tồi tệ đó mà không cần một bác sĩ nào phải nói ra.

Nhưng không, ông đã lầm.

A Huân vẫn không thể nào tin nỗi sự thật tàn khốc kia! Nói đúng hơn là… cậu không-hề-muốn-tin.

Quay người lại, A Huân từ tốn nhích chân đến cạnh vị bác sĩ kia rồi chậm rãi cất giọng, âm vực trong giọng nói yếu đến mức vị bác sĩ kia phải cố lắm mới nghe rõ những gì cậu vừa nói.

– Tình hình… xin bác sĩ… nói cho tôi biết… tình hình của…

– A Huân, cậu từng làm trong bệnh viện cũng khá lâu, và cậu là một bác sĩ giỏi nên chắc sẽ hiểu ý của tôi mà, phải không?

– Tôi…

Định nói gì đó nhưng lại thôi, A Huân trầm tĩnh cuối thấp đầu, im lặng.

Thở dài, vị bác sĩ kia lắc nhẹ đầu rồi bỏ đi. Trước khi cất bước, ông không quên bỏ lại vài lời cần thiết, cứ coi như để ai ủi… mà không biết đó có được gọi là an ủi hay không nhưng ông phải nói, nói cho anh chàng trẻ tuổi hiểu rõ.

– Sống hay chết, đều đã được đặt sẵn. Đó là quy luật. Mà đã là quy luật thì không một ai có thể thay đổi hay phá bỏ cả. Phải biết chấp nhận mọi chuyện, A Huân à. Tôi rất tiếc khi phải nói điều này với cậu nhưng đó là sự thật. Hẳn là… cậu không muốn nghe câu nói muôn thuở của ngành y khiến bao người ngã gục phải không? Thế nên… tôi sẽ không nói. Nhưng, cậu phải hiểu điều đó vì sự thật mãi chỉ là sự thật mà thôi.

Sai rồi! Quy luật không mãi là quy luật nếu có một người tài giỏi có thể phá bỏ nó. Và Vĩnh Khoa chính là người đó. Chính cậu đã tự phá bỏ cái quy luật gàn dở lâu đời của tổ chức DemonWhite đó thôi! K