Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326470

Bình chọn: 7.5.00/10/647 lượt.

lại lời của người bảo vệ kia khiến hắn ta hơi khó chịu.

Bực dọc quan sát cô gái nhỏ, tên bảo vệ lại cất giọng hỏi :

– Này cô gì ơi, đây không phải nơi để dòm ngó lung tung đâu!

– Được rồi, không còn chuyện của cậu!

Một thanh âm êm tai từ đâu vọng đến, đồng thời thu hút cả hai sự chú ý của sóc nhỏ và người bảo vệ mới. Quay người lại phía sau, Thiên Di khẽ hé môi cười khi trông thấy “người quen”. Còn tên bảo vệ kia, khi nhận ra được gương mặt của Chủ tịch thì vội vàng lấp ba lấp bắp, gãi đầu :

– Ơ, chào Chủ tịch…

– Cậu cứ tiếp tục làm việc của mình đi. À, đây là Chủ tịch phu nhân đấy. Lần này tôi bỏ qua vì cậu là người mới. Nhưng không có lần sau đâu.

Nháy mắt với Thiên Di, Vĩnh Kỳ đột nhiên nghiêm nghị nói với người bảo vệ bằng giọng khá khó khăn làm hắn ta sợ đến mức chẳng dám ngẩng đầu lên.

– Dạ!

Vội bước đi ngay sau khi nghe một tràng giáo huấn đúng đắn từ ông chủ của mình, tên bảo vệ lập tức trở về vị trí trực nhật. Nghiêm túc làm việc.

Lúc này, Vĩnh Kỳ mới quay sang cô nhóc nãy giờ im thin thít, cười rồi khẽ hỏi :

– Em về khi nào sao không báo anh một tiếng?

Bỏ qua câu hỏi của anh cả Vĩnh Kỳ, Thiên Di vội đưa tay kéo lấy vạt áo sơ mi tinh sạch, hỏi nhanh như thể đang rất gấp :

– Anh, em nghe Minh Tuấn nói tên đáng ghét đó đã về, phải không?

– …

Im lặng, Vĩnh Kỳ trầm ngâm cuối đầu. Thì ra, cô nhóc Thiên Di tinh nghịch này vẫn còn rất giận Vĩnh Khoa. Hẳn là, trong khoảng thời gian vừa qua, cô đã rất đau khổ!

Nhận ra nét mặt khác thường của Vĩnh Kỳ, Thiên Di đột nhiên sững người. Dường như một bí mật nào đó đã vừa hé mở, qua ánh nhìn trầm tư kia. Linh cảm như mách bảo Thiên Di phải nắm bắt thời cơ. Ngay lập tức!

Nhưng, nếu như… không phải thì thế nào?

Không! Nhất định đúng!

Lẽ nào trực giác cô nhóc lại đánh lừa mình cơ chứ! Chắc chắn là đúng như vậy!

Nghĩ thầm, Thiên Di chậm rãi lén lút quan sát nét mặt im lặng kia của Vĩnh Kỳ hồi lâu rồi khe khẽ đưa tay kéo nhẹ vạt áo sơ mi, nhỏ giọng đề nghị :

– Anh Vĩnh Kỳ, em không muốn gặp đồ khó ưa đó. Anh có thể cùng em đến một nơi không?

Chất giọng đáng yêu vang nhẹ nhàng bên tai khiến Vĩnh Kỳ bừng tỉnh, thoát khỏi mớ hỗn độn đang bủa vây trong tâm trí. Nhíu nhẹ đôi mày anh tú, cậu khẽ hỏi lại. Để xác minh.

– Em… thực sự không muốn gặp Vĩnh Khoa sao?

– Không! Không muốn gặp chút nào!

Mắt đối mắt kiên định, Thiên Di chậm rãi nhấn mạnh từng thanh từ được bật ra trong chốc lát. Chưa bao giờ Vĩnh Kỳ trông thấy nét mặt kiên cường ấy khi nào. Điều này đã ngầm minh chứng, rõ ràng cô nhóc đang hận Vĩnh Khoa thấu xương.

Đau lòng thật!

Giơ một tay lên không trung, Vĩnh Kỳ xoa nhẹ mái đầu nhỏ, trầm giọng ưu tư :

– Thật sự không muốn gặp ư?

Thẳng thắn gạt phăng cánh tay đang yên vị trên đỉnh đầu mình một cách “vô duyên”, Thiên Di kiên quyết nói. Mắt vẫn nhìn thẳng ánh mắt khó hiểu của Vĩnh Kỳ không rời.

– Không! Anh còn nhắc đến tên đó là em giận anh luôn đấy!

– Em… không nhớ Vĩnh Khoa sao?

– Việc gì phải nhớ trông khi hắn bỏ em mà đi?

– Thật không nhớ?

– Không nhớ! Em ghét anh ta! Rất rất rất ghétttttt!

– Ừ. Đi.

Ngắn gọn, Vĩnh Kỳ kéo tay sóc con một mạch mà không thèm để ý đến cảm nhận của cô nhóc. Và đồng thời cũng không thèm hỏi một câu, rằng Thiên Di muốn cùng cậu đi đến nơi đâu.

Rõ ràng rất mờ ám!

Một ai đó đang có một âm mưu to bự trong đầu. Một ai đó đang có một bí mật chưa nói ra.

Thiên Di với mớ tâm trạng rối bời, lẻo đẽo chạy theo sau thân hình cao to phía trước không kịp thở. Rõ là những lời khi nãy cô cố tình mắng Trương Vĩnh Khoa. Thế mà người anh trai song sinh Trương Vĩnh Kỳ lại chơi trò báo thù giúp em sao?

Nhẫn tâm thế!

Nhưng…

Để rồi xem. Ai nhẫn tâm hơn ai. Đồ cáo giấu đầu lòi đuổi ạ!

PHẦN 2 CHƯƠNG 30

Áng mây thứ 30: Nhớ- Gặp- Chiến tranh bùng nổ

Chuyện kể rằng, vào một thời điểm nào đó, có một cuộc trò chuyện bí mật…

– Trương Vĩnh Khoa… tôi thua rồi!

Minh Tuấn nhẹ tựa lưng vào gốc cây trong khoảng sân náo nhiệt, thở dài vào điện thoại rồi buông câu nói thật nhỏ.

Đêm. Bóng tối lướt ngang qua ngọn đèn vàng vọt bên vệ đường đông người của một đất nước nhộn nhịp, phồn hoa. Dường như tại nơi đây, bóng tối không hề có chỗ đứng mỗi khi đêm ùa về. Nếu có, may ra chỉ là lúc thành phố dần dần chìm vào giấc ngủ sâu. Rồi nhanh sau đó, mọi thứ lại trở về như quy cũ vốn có. Vẫn là ánh sáng mang màu hi vọng. Vẫn là nhịp điệu ồn ào luôn hiện hữu mỗi ngày.

Đầu dây bên kia, Vĩnh Khoa như hóa đá. Cậu không tin rằng Minh Tuấn vừa thừa nhận thua cuộc. Càng không dám nghĩ đến viễn cảnh Minh Tuấn chịu trả Thiên Di lại cho cậu một cách dễ dàng như thế. Cậu đang mơ sao?

– Vĩnh Khoa, anh vẫn nghe chứ?

Không phải mơ. Chắc chắn là sự thật.

Chính giọng nói chất chứa nỗi buồn sâu lắng kia của Minh Tuấn đã thức tỉnh Vĩnh Khoa trong giây lát. Vĩnh Khoa không nghe lầm hay nằm mơ, rõ rằng là giọng Minh Tuấn đang nói. Nhưng, mọi chuyện cứ thế kết thúc một cách không


pacman, rainbows, and roller s