Tuấn hoàn toàn đúng. Cậu tin chắc điều đó!
Mới đây, khi vừa trò chuyện cùng nhóc con Thiên Vũ, Minh Tuấn đã rút ra được rất nhiều kinh nghiệm hay ho cho bản thân.
——
– Hãy đối xử tốt với kẻ thù của chú. Tại sao ư? Vì nhờ có kẻ thù mà chú trở nên mạnh mẽ hơn, hoàn thiện hơn và vị tha hơn. Chú thấy đúng không?
– Ừ, cháu nói đúng.- Cười nhẹ, Minh Tuấn gật gù đáp.
– Tuyệt! Thế thì chú giúp ba Vĩnh Khoa và mẹ Thiên Di làm lành đi? Vũ không thích nhìn họ buồn đâu. Chú nhé?Lúc trước, ba Vĩnh Khoa có đến thăm Vũ, Vũ rất vui. Nhưng, Vũ nhìn thấy được trong ánh mắt của ba, ba hình như đang rất buồn, nhất là khi Vũ nhắc đến mẹ Thiên Di. Bạn vũ nói, khi ba mẹ giận nhau thì họ đều rất buồn, nên Vũ nghĩ ba Vĩnh Khoa và mẹ Thiên Di đang giận nhau. Khi mẹ Thiên Di bất ngờ xuất hiện ở đây cùng chú thì Vũ đã tin chắc là giữa ba Vĩnh Khoa và mẹ Thiên Di đang không vui.
– Tại sao? Tại sao chú lại phải giúp ba Vĩnh Khoa và mẹ Thiên Di của cháu?
– Vì chú là người tốt. Vũ tin chú! – Cười hớn hở, nhóc con Thiên Vũ ngây thơ nói.
– Chú thì không tin một đứa nhóc vừa lừa mình lại đi tin mình đâu, nhóc ranh à! – Nhíu mày, Minh Tuấn tỏ vẻ tinh tường, dùng giọng điêu ngoa nhằm mục đích trêu nhóc con.
– Ơ, chú thù dai. Xấu tính quá! – Bịu môi, Thiên Vũ giận dõi nhìn sang Minh Tuấn bằng cặp mắt tròn xoe đáng yêu khiến cậu không nhịn được phì cười.
– Tại sao cháu nghĩ chú có thể giúp ba mẹ cháu?
– Vũ không muốn chú và ba Vĩnh Khoa thành kẻ thù của nhau. Vũ chắc chắn mẹ Thiên Di cũng nghĩ thế.
– Nếu… chú không đồng ý? – Đưa mắt nhìn gương mặt non nớt của Thiên Vũ, Minh Tuấn nói thật khẽ.
– Chú, Vũ xin chú, chú đừng cướp mẹ Thiên Di. Ba Vĩnh Khoa của cháu sẽ rất buồn đó. – Lay nhẹ cánh tay săn chắc của Minh Tuấn, Thiên Vũ đẩy ánh mắt long lanh đáng thương sang Minh Tuấn. Nói với giọng non nớt.
– …
– Chú chắc cũng sẽ buồn, rồi sau đó chú sẽ không buồn nữa. Còn ba Vĩnh Khoa mới là người buồn nhất, vì ba Vũ rất yêu mẹ và Vũ. Nha chú, chú giúp ba Vĩnh Khoa và mẹ Thiên Di nha!
– Ừ, ranh con. Chú hứa sẽ giúp! Chịu chưa!
– Yeah, yêu chú nhất.
Khẽ cười khi nhớ đến nét mặt hớn hở trẻ con của cậu nhóc Thiên Vũ, Minh Tuấn ngẩng cao đầu ngắm trăng sáng. Trên môi cậu, nụ cười vẫn vẹn nguyên. Mọi khuất mắt, hận thù trong lòng đã được hòa tan tự bao giờ. Giờ đây, Minh Tuấn chỉ còn cảm nhận được chút dư vị buồn của mối tình đơn phương. Và một chút dư vị tươi mới cho nguồn cảm hứng đang dâng trào trong từng mạch máu. Đột nhiên, cậu thèm được nâng niu ngòi bút và tạo nên những nét vẽ sống động đến bất ngờ.
Chính nhờ những lời nói ngây thơ của Thiên Vũ mà Minh Tuấn ngộ ra rất nhiều điều lý thú. Cậu và nhóc Thiên Vũ đúng thật rất có duyên với nhau!
Ngồi trong căn phòng tràn ngập ánh sáng cùng những gam màu tươi khỏe, Minh Tuấn không ngừng di chuyển bàn tay thoăn thoắt trên khung tranh cạnh cửa sổ.
Minh Tuấn đang vẽ. Phải! Chính xác là cậu đang vẽ!
Dường như cảm hứng trong người đang hối thúc Minh Tuấn phải vẽ thật nhiều vì cậu đã rời xa ngòi bút một thời gian dài. Giờ đây, Minh Tuấn đã trở lại. Một Minh Tuấn hăng say với niềm đam mê nghệ thuật. Một Minh Tuấn của ngày xưa.
——
Rì rào…
Rì rào…
Tiếng sóng biển đổ xô vào bờ tạo nên những hợp âm dìu dịu, tưới mát tâm hồn con người trong chốc lát. Từng thanh âm êm tai truyền đến, khiến tâm trạng đang cáu bẳn của một ai đó càng thêm cáu hơn.
Gió lạnh không ngừng luồn vào kẻ tóc thanh mảnh, đem cái mát cùng hương mằn mặn của biển cả bao trùm cả khoảng không yên ắng.
Tiếng sóng làm bá chủ.
Tiếng sóng chiếm lĩnh mọi giác quan.
Tiếng sóng là chất xúc tác, khiến cảm xúc dâng cao. Đạt giới hạn cực đại.
Bàn tay to lớn của Vĩnh Kỳ vẫn dinh ninh nắm chặt cánh tay nhỏ nhắn của Thiên Di không buông. Chẳng những thế, dường như bàn tay ấy đang run nhẹ, thi thoảng khẽ xiết chặt lấy từng ngón tay thon thả.
Đứng trước biển, Thiên Di vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Ngạc nhiên là vì hiện giờ, nơi cô nhóc muốn đặt chân đến nhất chính là nơi đây – nơi mà cô đã tìm được Vĩnh Khoa và gặp được chàng bác sĩ điển trai, tốt bụng tên A Huân, một nơi rất có ý nghĩa đối với cô nhóc. Vui mừng là vì… vì…
Không được! Mọi chuyện vẫn chưa thể kết thúc được! Không nên dễ dàng như thế chứ!
Tự nhủ với lòng, Thiên Di gật đầu chắc nịch rồi quả quyết làm mặt lạnh. Đã đến lúc vạch trần âm mưu của ai kia rồi. Khà khà.
Giật phăng cánh tay mình khỏi bàn tay ấm áp nhưng lạnh ngắt của V