Polly po-cket
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326834

Bình chọn: 7.5.00/10/683 lượt.

khi cuộc nói chuyện giữa Vĩnh Khoa và ông cậu kết thúc, vừa ngửa người ra sau ghế thì bỗng nhiên chuông điện thoại lại vang lên. Cậu nhận ra được đó là số của Hiệu trưởng, vì lúc trước đến tìm Thiên Di, cậu có lấy số của ông để tiện liên lạc.

_ Có chuyện gì không Hiệu trưởng?

_ Chào Vĩnh Khoa, bác là mẹ của Thiên Di, bác đang ở nhà của Hiệu trưởng. Bọn ta sẽ làm một thí nghiệm “nho nhỏ” giúp các con có thêm tình cảm. Con hãy theo địa chỉ mà đến đây nhé.

_ Dạ! Con sẽ đến đó liền.

Cúp máy. Trong lòng Vĩnh Khoa vừa vui mừng lại vừa lo sợ. “Có thêm tình cảm” với Thiên Di, điều đó cũng khiến cậu thêm vui. Nhưng…Vĩnh Khoa sợ, cậu sợ mình sẽ có điểm yếu, cậu sợ sẽ đánh mất niềm vui đang có, cậu sợ Thiên Di sẽ biết bộ mặt thật của mình, và điều duy nhất khiến cậu đau đầu : Cậu sợ Thiên Di sẽ gặp nguy hiểm…Hơn bao giờ hết, lúc này, có một thứ gì đó mơ hồ đang được hình thành…Bước ra khỏi phòng, Vĩnh Khoa tự nhủ với lòng :

_ Trương Vĩnh Khoa, mày sẽ làm được mà, mày biết đâu là điểm dừng nên hãy dừng lại đúng lúc. Nhất định phải bảo vệ con nhóc đó.

——

Hiện tại :

Ngẩn người khi nhìn Vĩnh Khoa lù lù xuất hiện, Thiên Di trừng mắt hỏi :

_ Sao….sao…anh lại có mặt ở đây?

_ Nếu anh không ở đây, anh đâu biết được vợ mình lại thích nói xấu người khác đến thế! – Vĩnh Khoa nhếch môi, cậu tiến đến chỗ Thiên Di.

Nhìn mẹ mình rồi lại nhìn Hiệu trưởng, Thiên Di chau mày khi nhìn thấy hai nụ cười “đầy ẩn ý” :

_ Chẳng lẽ….

_ Con gái ngoan, mẹ đã gọi Vĩnh Khoa đến. Mẹ chỉ muốn con sống hạnh phúc thôi, mà nè, con phải hòa thuận với chồng chứ, ai đời nào lại đi nói xấu chồng mình như thế.

Nhân cơ hội này, Vĩnh Khoa nhất quyết không tha cho nó, lợi thế đang nghiêng về phía mình, Vĩnh Khoa ngồi xuống ghế, vẫn nét mặt lạnh tanh, cậu nói :

_ Mẹ nói rất đúng. Chắc tại con “hiền” quá nên bị Thiên Di “ăn hiếp” thôi. Không sao đâu mẹ.

Chiêu này của Vĩnh Khoa quả thực rất ư là hiệu nghiệm, Thiên Di rất dễ nổi nóng, bằng chứng là hôm ở công viên. Chỉ với một câu nói của Vĩnh Khoa đã làm Thiên Di gắt lên :

_ Nè, tên biến thái kia, có ngon nói lại coi, ai hiền? Đừng có nhõng nhẽo với mẹ tôi, không ai tin anh đâu, đồ xấu xa.

_ Bé Di, ngồi xuống đi, con hung dữ quá đó, Vĩnh Khoa là chồng con mà.

Và Vĩnh Khoa cũng rất thành công khi đã chiếm trọn tình cảm của mẹ Thiên Di. Cậu hả hê cười thầm trong bụng : Để xem em “đối phó” với mẹ mình thế nào. Tối nay, anh sẽ “xử” em sau, vợ à!

_ Thiên Di! – Răng đe nhìn nó xong, bà hiền lành quay sang Vĩnh Khoa – Khoa này, con và Hiệu trưởng có chuyện riêng thì cứ lên lầu đi, để bác “dạy dỗ” con bé này lại cho!

Cuối chào mẹ nó, Vĩnh Khoa cùng Hiệu trưởng lên lầu bỏ lại vẻ mặt rất ư là “đáng yêu” của Thiên Di phía sau. Đợi đến khi nghe tiếng cửa phòng đóng lại, bà liền nhìn sang Thiên Di :

_ Con hư quá. Sao lại nói chồng mình như thế chứ?

_ Ứ, con ghét mẹ, sao mẹ lại đi bênh vực tên đó chứ. Mẹ thương hắn hơn con sao? – Thiên Di bĩu môi

_ Con lớn rồi, hở chút là dỗi, Vĩnh Khoa chịu nổi tính khí của con cũng tội thật. – Bà âu yếm nhìn nó rồi trêu

Cuộc nói chuyện giữa hai mẹ con càng ngày càng vui, như thể họ chưa từng xa cách vậy. Ngoài đường, trời đang dần tối.

——

_ Con đến tìm ngài là có chuyện muốn hỏi. Ngài có từng nghe nói đến tổ chức Demon không?

Ngồi xuống ghế, đối diện Hiệu trưởng, Vĩnh Khoa lại dùng cái giọng “đặc trưng” ở tổ chức để nói chuyện. Ngạc nhiên vì câu hỏi của Vĩnh Khoa, một nỗi sợ vô hình lại hiện diện trong ông. Cố giữ bình tĩnh, ông điềm nhiên :

_ Demonwhite đúng chứ? Tôi được biết cậu là vị chủ tịch đương thời thôi, còn chuyện trong tổ chức, tôi không hề biết gì nữa. Nghe nói đó là một tổ chức khát máu, giết người không gớm tay, cậu cũng vậy ư?

Hiệu trưởng Lâm thật thông minh khi đặt ra câu hỏi nghi vấn, chuyển quyền trả lời sang người hỏi – Vĩnh Khoa, chẳng khác câu “rừng càng già càng cay”.

_ Đúng. Nhưng con không phải tên “giết người không gớm tay” đâu ạ! Chỉ trong một vài trường hợp thôi.

Khẽ cười trước câu trả lời khôn khéo của Vĩnh Khoa, Hiệu trưởng đan xen hai tay vào nhau, với chất giọng ồ ồ, ông nói :

_ Thiên Di là đứa con gái tốt, con hãy trân trọng nó. Đừng bao giờ làm nó đau khổ, nó không mạnh mẽ như bề ngoài đâu.

_ Con biết.

Với câu trả lời ngắn gọn, Vĩnh Khoa nhìn chằm chằm vào người đối diện, cậu không biết tại sao Hiệu trưởng Lâm lại quan tâm đến Thiên Di như vậy. Sau một hồi hoạt động thần kinh, Vĩnh Khoa đưa ra kết luận : Thiên Di, con của mẹ Thiên Di, mẹ Thiên Di là bạn của Hiệu trưởng Lâm ==> Bạn bè quan tâm lẫn nhau. (tác giả: toát mồ hôi)

——

Màn đêm dần buông xuống, từng ánh đèn hiu hắt được bật lên trong đêm, soi rọi con đường dài phía trước. Dòng người tấp nập chạy trên các nẻo đường để về nhà sau một ngày làm làm việc mệt mỏi. Cuộc sống của họ thật đơn giản, đan xen vào đó là những vòng xoay phức tạp, làm đau đầu người trong cuộc.

Hòa vào dòng người tấp nập bên ngoài, chiếc BMW màu đen lướt qua cả ngàn chiếc xe ven đường, tiếng động cơ như xé toạt màn đêm lạnh buốt.

_ Vợ ngốc, nếu em không phải vì em đang ngủ thì anh đã “xử” em rồi