Polaroid
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326854

Bình chọn: 7.00/10/685 lượt.

h này không được thì dùng cách khác .

_ Vợ yêu của chồng , em còn không chịu dậy à !

_ Dậy đi vợ à . Nếu không …..anh không “khách sáo” đâu à !

_ Á Á Á Á …..TÊN BIẾN THÁI..I…I.I.I.I.I.I…

_ Làm cái gì thế hả nhỏ kia ? Có biết là đau lắm không .

_ Anh còn nói … chính tôi mới là người hỏi đấy . Anh làm gì mà vào phòng tôi rồi còn “lợi dụng” ..

_ Còn nói ngang . Tại ai lo ngủ để người ta vào kêu trên 10 lần mà không chịu mở mắt ? ..

_ Anh đã có “bằng chứng” để “tố cáo” em ra tòa vì tội “nhạo báng” người khác.

_ Sao …. Anh nói sao cơ ? Cái gì mà bằng chứng, tố cáo, ra tòa, nhạo báng ?? Anh lảm nhãm cái quái gì thế.

_ Ngồi xuống bàn đi !

_ Tôi về đây !

_ Đứng lại đó ! Về đâu mà về hả ?

_ Ơ ? Đầu óc anh có vấn đề à ? Về nhà tôi chứ đâu .

_ Bắt đầu từ bây giờ . Đây , là nhà em . Anh đã đem đồ của em về rồi kia kìa .

_ Gì cơ ? Sao anh biết nhà tôi mà đến ? Anh điên à ?

_ Hai người bắt cô chủ lại cho tôi .

_ Á , làm gì vậy . Bỏ tôi ra coi …

_ IM LẶNG CHÚT ĐI . EM ỒN ÀO QUÁ ĐÓ .

_ Hơ ….hắc xì ….

_ Em sao thế vợ ?

_ Không …..có ….hắc xì …

_ Sao trán em nóng vậy ? Ở trường xảy ra chuyện gì sao ?

_ Không có …

_ Đưa cô chủ lên phòng nghĩ ngơi đi .

_ Anh đứng đây làm gì ?

_ Bớt sốt rồi . Mà em định đi đâu vậy ?

_ Đi chơi

_ Gì ? Đi đâu ?

_ Đi chơi , ở trong phòng chán lắm . Lúc tôi còn ở nhà mình , ngày nào tôi cũng ra ngoài sân ngồi chơi . Mát lắm .

_ Tối rồi ra ngoài đó cho muỗi chít à ? Vào phòng ngủ đi .

_ Tôi ngủ từ chiều tới giờ rồi . Tôi muốn xuống dưới nhà xem tivi Không được . Ngủ đi !

_ Nè , tên vô duyên . Tôi muốn đi đâu là quyền của tôi mà ….Á , làm gì vậy , thả tôi xuống , đồ biến thái ….

_ Ngủ mau . Em còn làm ồn thì đừng trách anh “độc ác”.

_ Hừ , đồ đáng ghét , đồ con heo , đồ vô duyên chúa , đồ dê xòm , biến thái , biến chứng . Có ngon đi vào đây . Tưởng tôi không dám làm gì anh à . ĐỒ CON HEO .

_ Nói lại lần nữa xem .

_ Em mà còn làm ồn thêm giây phút nào nữa thì anh không tha đâu . NGỦ ĐI.

_ Xin lỗi , xin lỗi , tôi định ném vào cái cửa , ai ngờ anh quay lại ….

_ Em …

_ Dám ném gối vào gương mặt điển trai được bao cô gái “thèm thuồn” của anh . Em “tiêu” rồi vợ à !

_ Anh …..anh ….điên ….à ….?

_ Còn dám nói anh điên ?

_ Anh mà dám “làm gì” tôi là tôi la lên đó . Tôi sẽ kêu cảnh sát bắt anh .

_ Em ngốc vừa thôi . Em nghĩ cảnh sát sẽ tới đây vì lý do “chồng làm gì vợ mình” à ? Còn nữa , em đang ở trong “lãnh địa” của anh . Không ai dám cứu em đâu .

_ Hi hi , tôi nói đùa cho vui ý mà . Tối rồi , anh về phòng ngủ sớm đi há.

_ Hi hi , anh không quen ngủ sớm .

_ Hỳ , anh phải ngủ mai mới đi làm được chứ ? ( Cái tên này , cà chớn quá )

_ Hi , anh không thích ngủ đêm .

_ ( Ta điên lên rồi đó ) . Không ngủ không được đâu .

_ Anh thuộc dạng “làm đêm , ngủ ngày” .

_ Vậy thì anh về phòng đi , tôi muốn ngủ . Mai tôi phải đi học nữa .( Ta nhịn hết nổi rồi đó )

_ Không thích . Anh muốn ngủ chung với em hà. Anh sợ …..ma lắm .

_ Tên khùng kia , rảnh quá thì ra đường chơi với ma đi , có biết khuya lắm rồi không . Không muốn ngủ thì đi đâu đi đi , để cho người khác ngủ . Tôi còn phải dạy sớm để mai đi học nữa , không ai rảnh mà thức đâu . Anh có điên thì chui về phòng mà nói chuyện một mình đi . Bực bội quá .

_ Đó là sự trừng phạt cho kẻ không nghe lời .

_ Nụ hôn đầu của mình …..Á …á…..á…TÊN TRỜI ĐÁNH …….……

Thiên Di khẽ cười, nó không ngờ từ lúc gặp Vĩnh Khoa đến giờ lại có nhiều chuyện xảy ra đến vậy. Từ vụ kín chiếu hậu đến nụ hôn đầu của Thiên Di, tất cả như một thước phim ngắn đang được tua lại trong đầu nó. Thời gian trôi qua nhanh thật.

Buông tay ra khỏi mắt Thiên Di khi nhìn thấy nụ cười đang hiện diện trên môi nó, Bách Nhật bắt đầu hỏi :

_ Cô nhìn thấy ai?

_ Là Vĩnh Khoa đúng không? – Không đợi Thiên Di trả lời, Triết Minh buộc miệng nói ra.

Khẽ gật đầu thay cho câu trả lời, Thiên Di đưa mắt nhìn cả hai thì nhận được ánh nhìn tinh nghịch của Triết Minh :

_ Vậy là rõ rồi! Người cô thích chính là Vĩnh Khoa!

_ Sao? – Thiên Di trố mắt.

_ Là thật đó. – Bách Nhật đứng lên rồi đưa ra kết luận.

Đứng lên và ngồi vào ghế, Thiên Di vẫn còn trơ mặt ra, nó không nghĩ là mình thích Vĩnh Khoa như Bách Nhật và Triết Minh nói, nhưng…sao khi nghĩ đến những chuyện có liên quan đến Vĩnh Khoa nó lại cười?

Học sinh vào lớp mỗi lúc một nhiều, “khuất mắt” ấy vẫn còn vương trong lòng Thiên Di, nó đã quên câu trả lời dành cho Triết Minh. Nhưng ắt hẳn, Triết Minh đã biết rõ câu trả lời của nó. Và đương nhiên, cậu sẽ đau.



Ngồi trên ghế, Vĩnh Khoa chán nản lật đi lật lại sấp hồ sơ trên tay, “chìa khóa vàng” rốt cuộc đang ở đâu cơ chứ? Ngay cả trường Quang Tuyến cũng không phải.

Dựa lưng vào ghế, thật ra, sáng hôm nay, cậu cố ý đi thật sớm để không phải nhìn thấy mặt Thiên Di, cậu đang cố ý tránh mặt nó.

Cạch!!

_ Thưa chủ tịch! Tôi vừa nhận được tin này.

Ông Kan bước vào và đưa cho Vĩnh Khoa một sấp giấy kèm theo một tấm hình nhỏ. Hơi ngạc nhiên, Vĩnh Khoa lạnh lùng nói :

_ Ở đâu ông có tin này?

Hé lộ nụ cười gian xảo, ông Kan quay bước trở ra và buông ra một câu :

_ Là do ôn