XtGem Forum catalog
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326863

Bình chọn: 7.00/10/686 lượt.

đen, Vĩnh Khoa thì vẫn bình thản ngồi trên ghế, một người bị thương đang nằm dài dưới đất. Đưa ánh mắt đầy ngạc nhiên nhìn Vĩnh Khoa rồi nhìn sang tốp người hung hăng, Thiên Di cảm thấy hơi sợ.

Nhìn thấy được cánh tay trái của một tên cận vệ trong tổ chức đang từ từ rút cây súng trong túi ra, Vĩnh Khoa nhanh chóng đứng lên rồi thản nhiên :

_ Dừng lại đi. Còn em, mau lên phòng đi, chút anh sẽ nói chuyện với em.

Thấy Thiên Di cứ đứng ngớ người ra, Vĩnh Khoa liền hối thúc :

_ CÒN KHÔNG MAU ĐI.

Giật mình trước câu nói của Vĩnh Khoa, Thiên Di lập tức bước lên lầu, không hiểu sao tim nó đập liên hồi, sâu thẳm trong tâm trí Thiên Di, nó đinh ninh rằng : Chắc chắn mấy người mặc đồ đen là người xấu. Lúc này đây, Thiên Di cảm thấy ghét Vĩnh Khoa vô cùng, tại sao cậu lại đi giao du với người xấu chứ.

Đợi đến khi Thiên Di đóng cửa phòng lại, Vĩnh Khoa khẽ thờ phào, hành động nhỏ nhặt ấy, cậu không để bất kỳ một ai trong tổ chức nhìn thấy. Cậu lạnh lùng quay người lại rồi nói :

_ Chúng ta tiếp tục thôi!

_ Nhưng thưa chủ tịch, con nhóc đó…

_ Mấy người không cần lo đâu. Trở lại vấn đề chính đi. Hãy giải quyết theo cách của tổ chức.

<Đoàng>

Tiếng súng như muốn xé toạt không khí ra dù đã được cài giảm thanh. Ông Kan nhếch môi cười với tên vừa bắn phát súng ấy rồi quay sang bọn cận vệ :

_ Dọn dẹp đi.

Như mọi lần, hiện trường nhanh chóng được lau dọn một cách thuần thục. Ngôi nhà lại trở về như cũ, “sạch bong sáng bóng”

Cuối người chào Vĩnh Khoa, tốp người đó lần lượt ra về. Trong nhà, Vĩnh Khoa mệt mỏi dựa lưng vào sofa, cậu lại thở dài :

_ Chết thật! Nếu mình không nhìn thấy cánh tay của hắn thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa. Nhưng tại sao hôm nay nhỏ ta về sớm vậy? Chẳng lẽ mình canh giờ sai à! Trễ thêm một giây nữa là có chuyện lớn rồi. Đúng là ngốc nghếch mà.



Áng mây thứ 20 : Sau cơn mưa, trời lại quang

…Tình Yêu…

Nó không chỉ đơn giản là câu nói:

A yêu E!

Hay…

E yêu A!

CHƯƠNG 20

Mà nó còn là chia sẻ, cảm thông, tin tưởng, hy sinh và quan tâm…

Từng chút, từng chút một!…

Từng ngày, từng ngày một!…

Dù là niềm vui hay nỗi buồn…

Hãy cùng nhau vượt qua!…

Đó mới là Tình Yêu thật sự !

Ngồi trên phòng, Thiên Di không ngừng suy nghĩ về tốp người khi nãy, nó cứ đứng lên rồi đi lòng vòng rồi lại ngồi xuống (^^ rảnh thật) đến mấy trăm lần. Đến một lúc sau, Thiên Di đánh liều đi xuống dưới nhà.

Nhìn thấy Vĩnh Khoa ngồi trên ghế với vẻ mệt mỏi, Thiên Di quay người lại toan bước trở lên..

_ Lại đây!

Giọng Vĩnh Khoa như ra lệnh mà đích thực là đang ra lệnh. Qua màn hình tivi, Vĩnh Khoa đã nhìn thấy Thiên Di bước xuống. Mãi không thấy nó động đậy hay trả lời, Vĩnh Khoa bực bội gắt :

_ Anh nói em đó vợ, lại đây mau!

Ngẩng người, Thiên Di khẽ nhíu mày : Trời! Sao biết mình xuống hay vậy! Có con mắt sau lưng à!

_ Ngốc, hình ảnh của em dã phản chiếu lại qua cái tivi trước mặt anh đây nè!

Bước lại chỗ Vĩnh Khoa, Thiên Di khẽ ngồi xuống rồi vô tư nói :

_ Kêu tôi lại có chuyện gì không?

_ Gì? Chính em là người xuống tìm anh trước mà! – Cố nhịn cười để phát âm thật chuẩn, Vĩnh Khoa nhìn Thiên Di chăm chăm.

_ Hả? Chính anh kêu tôi lại mà! – Ngẫm nghĩ một hồi, Thiên Di gãi gãi đầu rồi tiếp – À, tôi xuống để…để đi uống nước và hỏi anh mấy chuyện. Cái tốp người khi nãy là bạn anh hả?

_ Ừm – Vĩnh Khoa không muốn Thiên Di biết nhiều về cái tổ chức đáng sợ ấy nên cậu trả lời thật nhanh gọn.

_ Anh….giao du với xã hội đen hả?

_ Không! Đừng nói về chuyện này nữa. Hôm nay sao em về sớm vậy! – Vĩnh Khoa vội lái sang vấn đề khác, vì cậu sợ Thiên Di hỏi vòng vo đến chuyện tổ chức.

Biết là Vĩnh Khoa không muốn nói về chuyện khi nãy nữa, Thiên Di hơi buồn vì cậu luôn giấu nó mọi chuyện, nó chỉ muốn biết rõ hơn về cậu thôi. Nhoẻn miệng cười, Thiên Di tinh nghịch nói :

_ Thầy cho nghỉ tiết cuối. Tôi, Triết Minh và Bách Nhật đã đến công viên chơi. Vui lắm.

Lại là Triết Minh, Vĩnh Khoa khó chịu nhìn Thiên Di :

_ Vui lắm sao? Vậy là hai người chính thức quen nhau rồi hả!

_ Không! Bọn tôi chỉ là bạn thân. Bách Nhật nói người tôi thích không phải bọn họ.

Khi nghe Thiên Di nói thế, Vĩnh Khoa cảm thấy vui vui trong lòng, cậu không thể kìm chế cảm xúc nữa rồi.

_ Vậy em thích ai?

Vĩnh Khoa cố tình “xoáy sâu” vào vấn đề, câu hỏi ấy làm mặt Thiên Di ửng đỏ, nó không dám nhìn mắt mặt Vĩnh Khoa nữa. Cuối mặt xuống, Thiên Di lúng túng như gà mắc tóc :

_ À, …tôi…tôi..Tôi không thích ai hết.

_ Thật sao? – Vĩnh Khoa nhếch môi cười.

Khẽ gật đầu, Thiên Di cảm nhận được nhịp đập của con tim mình, cứ đập liên hồi. Mọi chuyện về Vĩnh Khoa, Thiên Di chỉ biết được ….mà nói thẳng ra là hoàn toàn không biết gì hết. Nó chỉ rõ một điều duy nhất : Vĩnh Khoa là hôn phu do cha hứa hôn.

Cảm thấy hơi buồn vì điều đó, Thiên Di “quyết định” sẽ “tìm hiểu” Vĩnh Khoa thật “cặn kẽ”.

_ Nè, anh bao nhiêu tuổi vậy?

Cuối cùng Thiên Di cũng đã hỏi tuổi của mình. Vĩnh Khoa cười thầm trong bụng : Em ngốc thật! Ở chung mấy tuần nay mà không biết anh bao nhiêu tuổi. Được rồi. Đùa với em tí đã ^^!

_ Em nghĩ anh bao nhiêu tuổi mà dám