Pair of Vintage Old School Fru
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327005

Bình chọn: 10.00/10/700 lượt.

hoa nhanh chóng đưa Thiên Di về với thực tại, nó lườm Vĩnh Khoa rồi lí nhí :

_ Em không có biến thái, lên đó làm cái quái gì.

Véo má Thiên Di một cái làm nó la lên, Vĩnh Khoa vẫy tay với cô nhân viên rồi “lôi” Thiên Di đi ra ngoài. Nhìn theo Vĩnh Khoa, các cô nhân viên trong khách sạn luyến tiếc :

_ Cậu ấy đẹp trai quá. ^^

_ Haizz, còn trẻ vậy sao có vợ sớm thế nhỉ. Không còn cơ hội nữa rồi.







Bước ra khỏi khách sạn, Thiên Di hậm hực xoa xoa má, nó khẽ thờ phào rồi tự nói với mình :

_ Phù! Thì ra là đến lấy đồ. Mình cứ tưởng hắn biến thái tới mức….

_ Sao? – Vĩnh Khoa đứng phía sau thốt lên một câu làm Thiên Di giật bắn mình rồi thản nhiên nói – Em hư lắm nha vợ, lúc nãy em suy nghĩ gì vậy? Em nghĩ anh đưa em tới đây để làm gì!

_ Ai…ai…hư….chứ…,em có nghĩ cái gì bậy bạ đâu! – Mặt ửng đỏ, Thiên Di lắp bắp.

_ Em nghĩ cái gì mà bậy bạ? Hư quá, em thiệt là…

_ Anh…anh vô duyên vừa thôi, người ta có nghĩ gì đâu chứ. Ai biểu anh biến thái dẫn em tới đây chi rồi nói.

_ Em còn cãi. Anh tới đây là để lấy cái này nè. – Chìa sấp hồ sơ ra trước mặt Thiên Di, Vĩnh Khoa khẽ cười – Tại đầu óc em đen tối thôi.

_ Đen tối hồi nào chứ!

_ Vậy em nghĩ anh dẫn em tới đây để làm gì? – Vĩnh Khoa cố tình nhấn mạnh từng chữ để trêu Thiên Di.

_ Thì…..để lấy hồ sơ của anh chứ làm gì! Đồ vô duyên.

Phì cười trước thái độ của Thiên Di, Vĩnh Khoa vờ quay mặt sang hướng khác rồi lấy lại vẻ mặt lạnh lùng, nói :

_ Được rồi. Không chọc “người có đầu óc đen tối” nữa. Vào công ty thôi.

_ Anh mới là người có đầu óc đen tối á. – Thiên Di bĩu môi – Mà vào công ty là sao?

Nhìn theo hướng tay của Vĩnh Khoa, đập vào mặt Thiên Di là một tòa cao ốc hoành tráng, một công ty bất động sản có tiếng. Thiên Di mắt chữ O mồm chữ A lắp bắp:

_ Công….công…..ty….nhà….anh…..hả?

Nhận được cái gật đầu của Vĩnh Khoa, Thiên Di sững sốt nhìn cái được gọi là “công ty” nói không nên lời, nó đâu nghĩ Vĩnh Khoa giàu đến mức “cực đại” như thế này.

Công ty bất động sản này là do cha của Vĩnh Khoa tạo dựng nên, giao cho cậu và một người nữa mọi quyền hành quản lí để công ty ngày càng phát triển. Cái được gọi là Demonwhite chính là một tổ chức ngầm gắn liền với công ty-do ông của Vĩnh Khoa thiết lập. Ông Trương Tề là người đã tạo ra tổ chức và cuộc chơi đẫm máu đó, là người tạo ra nên ông không giờ đặt mình vào vị trí “chủ chốt”, đứng ngoài lề để ngắm nhìn những vụ tàn sát là thú vui tao nhã mà ông cho là đáng để xem. Và cũng chính ông đang tạo ra một cuộc chơi mới.

< Reng reng reng >

_ Chuyện gì? – Nhìn thấy số điện thoại quen thuộc, Vĩnh Khoa lập tức nghe máy như thường lệ.

_ Hôm nay không thấy vợ cậu đến trường. – Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói trầm trầm.

_ Đừng lo, “đối tượng” đang ở cạnh tôi.

Chỉ một câu ngắn gọn, Vĩnh Khoa cúp máy, người bên đầu dây kia cũng cúp máy rồi nhoẻn miệng cười.

Ánh nắng mặt trời chiếu vào người Vĩnh Khoa làm mặt cậu sáng bừng, đồng thời cũng làm sáng thêm một thứ trên cổ cậu. Lấp lánh.

Đổi hướng nhìn sang cái thứ đang phát sáng trên cổ Vĩnh Khoa, Thiên Di vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy sợi dây chuyền có đôi cánh màu bạc. Thiên Di nhớ là mình đã từng nhìn thấy đôi cánh màu bạc này ở đâu rồi, rà soát lại những gì trong đầu, điểm dừng là sân sau của trường…..Dương Chính An….

_ Vĩnh Khoa, anh và Chính An có quen biết hả?

Câu hỏi bất ngờ của Thiên Di làm Vĩnh Khoa hơi ngạc nhiên, cậu đưa mắt nhìn nó :

_ Sao em lại hỏi vậy?

_ Tại.…cái vật trên cổ anh với cái mà Chính An cầm lúc ở trường rất giống nhau. – Thiên Di dè dặt nói.

Vĩnh Khoa không ngờ Thiên Di lại “nhớ dai” đến vậy, cậu không chắc có thể dấu “chuyện này” đến bao giờ nữa, đành để mọi chuyện tới đâu hay tới đó. Bỏ sợi dây chuyền vào bên trong cổ áo, Vĩnh Khoa kéo Thiên Di đi rồi nói :

_ Cũng có quen biết! Em mà còn đứng đây là trễ giờ làm việc của anh đó.

Lon ton đi theo Vĩnh Khoa vào công ty “nhà chồng”, tay Thiên Di nằm gọn trong lòng bàn tay rắn chắc của Vĩnh Khoa, điều đó làm tim nó nhộn nhịp.



Tại trường Quang Tuyến :

Tiếng đồng hồ tích tắc bên khung cửa sổ làm bầu không khí trở nên não nề, ảm đạm. Hiệu trưởng Lâm trầm tư ngồi bên bàn làm việc, gương mặt mệt nhoài nay đã tìm được niềm hạnh phúc khi xưa. Liệu đến khi nào thì gia đình mới đoàn tụ?

Cạch!

Tiếng mở cửa đưa ông trở về với hiện tại, từ ngoài cửa, thầy Vinh ung dung bước vào. Kéo chiếc ghế cạnh bàn ra và ngồi xuống, thầy Vinh nói bằng giọng lo lắng :

_ Hiệu trưởng, tôi biết là ông đã tìm được bà ấy, nhưng ông có chắc về sự an toàn của con gái mình không?

_ Cậu….biết rồi sao? – Chất giọng ông có phần đau xót xen lẫn lo lắng.

Khẽ gật đầu, thầy Vinh thở dài, hai tay đặt lên bàn :

_ Sau bao nhiêu năm làm việc cùng ngài, tài năng suy luận của tôi cũng tăng lên gấp mấy lần so với lúc trước. Tôi đã âm thầm quan sát cô bé ấy. Rất giống. Có phải là Lữ Thiên Di không, thưa ngài!

Một câu nghi vấn mà từ lâu đã được thầy Vinh cất kỹ làm Hiệu trưởng nhoẻn miệng cười chua xót, ông buồn bã :

_ Đúng là ý trời. Dự đoán của cậu không sai đâu, chính là con bé đó đấy. Ta không biết cậu ch