àm gì. Thử em lên đây ngồi và nhìn vào cái kính này xem.
…
…
Bị bắt quả tang ngay tại chỗ, hết đường chối, Thiên Di đành ngồi im (chắc lúc này đã trút xong giận). Nhưng….mấy giây sau đó, “trò cũ” lại tiếp tục….
Chiếc xe tấp vào lề và thắng lại làm Thiên Di ngơ ngác. Lúc này, Vĩnh Khoa mới quay người lại :
_ Bây giờ em muốn gì? Bộ em ghét anh đến tận xương tủy hay sao mà giở trò hoài vậy!
…
*Lắc đầu*
…
_ Em sao vậy?
…
_ Tôi..
_ Cái gì? – Vĩnh Khoa cau có gắt
_ Em muốn biết rõ hơn về anh. Thật sự anh là người như thế nào. Lúc nào cũng giấu mọi chuyện cho riêng mình.
Từng câu nói của Thiên Di dường như đang sưởi ấm một trái tim đang lạnh giá từ rất lâu rồi. Đây là lần đầu Vĩnh Khoa nghe Thiên Di hỏi thế, có gì đó rất ấm áp đang xâm chiếm trái tim cậu. Nó bắt đầu quan tâm cậu chăng?
Rất vui vì nhận được sự quan tâm của Thiên Di, thật sự Vĩnh Khoa rất muốn kể, kể cho nó nghe mọi chuyện về cậu. Nhưng cậu lại sợ….Cậu sợ, nếu nó biết mọi chuyện về cậu, nó sẽ gặp nguy hiểm. Cậu sợ, nếu nó biết cậu là người đứng đầu trong một tổ chức khát máu, nó sẽ xa lánh cậu, nó sẽ sợ cậu. Cậu không muốn mất nó nên đành phải giấu nhẹm mọi chuyện.
Vẫn vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo, Vĩnh Khoa nhanh chóng gạt bỏ dòng suy nghĩ ấy, nhếch môi cười :
_ Vợ à, em bắt đầu ….quan tâm anh rồi sao? Hay là….em không cưỡng lại nổi trước “vẻ đẹp trời phú” của anh!
…
…
Đang trong “giai đoạn nghiêm túc”, Thiên Di cứ nghĩ Vĩnh Khoa sẽ siêu lòng trước vẻ mặt “hiền như cục đất” của nó, ai ngờ cậu lại phán một câu không ăn nhập với ai làm nó tức sôi gan. Trừng mắt nhìn Vĩnh Khoa, Thiên Di nghiến răng từng chữ :
_ Đùa với anh chút thôi, đừng có tự tin quá mức. Đồ biến thái. (Anh không nói thì để thám tử Thiên Di này tự điều vậy)
CHƯƠNG 21
Áng mây thứ 21 : Bám sát
Trái tim này đã đóng băng tự bao giờ!!
Và em là người đã sưởi ấm trái tim tôi..
Này, cô bé ngốc nghếch ạ!
Vì sao tôi lại yêu em đến thế.
Tự nhủ mình: nên dừng lại thôi.
Nhưng sao tôi không làm được?!
Dù biết rằng: bên tôi em sẽ gặp nguy hiểm.
Điều đó có đáng để kết thúc một tình yêu?
Lại là từ “biến thái”. Vĩnh Khoa không hiểu sao Thiên Di cứ nói mình là tên biến thái trong khi mình không hề biến thái như lời Thiên Di nói (@.@). Với bộ mặt nham nhỡ, Vĩnh Khoa chậm rãi nói, trong lời nói dường như có tính chất đe dọa :
_ Em muốn đến trường hay muốn nghỉ học hôm nay và đi với anh tới một nơi mà những tên biến thái thường đến.
…
…
Sao chứ? Nơi những tên biến thái thường đến? Chẵng lẽ là…….quán bar? Mà giờ này quán nào mở chứ? Định lừa mình chắc.
Sở dĩ Thiên Di nghĩ nơi những tên biến thái thường đến là quán bar vì nó cho rằng quán bar là nơi dành mà những thằng con trai điểu cáng, những đứa con gái lẳng lơ lui đến. Nó không hề nghĩ tới “một mặt khác” trong quán bar vì nó chưa bao giờ đặt chân vào một nơi “tốn nhiều tiền” như quán bar.
“Đã làm thì phải làm đến cùng”, Thiên Di gật gù với cái suy nghĩ đó. Hôm nay nó sẽ bám sát Vĩnh Khoa không rời mười bước.
Suy nghĩ “vẩn vơ” một lúc lâu, Thiên Di nặn ra một nụ cười thật tươi rồi đáp :
_ Hì hì, trùng hợp thật, hôm nay em làm biếng học quá. Đi theo anh cũng không sao!
Trời! Hôm nay ăn cái gì mà gan thế. Em đang suy nghĩ cái gì ở trong đầu vậy vợ? Em nghĩ nơi mà những tên biến thái thường đến là đâu vậy đồ ngốc!
_ Được.
Khẽ cười một cái, Vĩnh Khoa quay người trở lên và khởi động xe. Chiếc xe từ từ lăn bánh rồi tăng tốc hòa vào dòng xe trên đường.
Đến nơi cần đến, Vĩnh Khoa khẽ nhếch môi rồi dừng xe lại. Một tòa cao ốc hiện ra trước mặt Thiên Di, nhưng nó không “hứng thú” với điều đó. Điều làm Thiên Di há hốc nhìn chăm chăm là “nơi Vĩnh Khoa dừng xe”, một dòng chữ to đùng : HOTEL.
_ Em định không xuống xe sao vợ? – Mở cửa xe và bước ra, Vĩnh Khoa nháy mắt làm đám con gái bên đường “hò hét” rôm rã.
_ Anh….anh….sao….. – Thiên Di hết nhìn vào trong khách sạn rồi lại nhìn Vĩnh Khoa nói không nên lời.
_ Mau lên vợ à, anh không có nhiều thời gian đâu.
Không do dự, Vĩnh Khoa kéo Thiên Di xuống xe rồi kéo tay nó bước vào khách sạn một cách ngạo nghễ.
Nhân viên phục vụ dường như rất kính nể Vĩnh Khoa, cậu đi tới đâu nhân viên cuố đầu tới đó – một điều không thể thấy đối với những vị khách bên cạnh. Mặt Thiên Di chuyển đổi sắc thái liên tục khi thấy ai ai cũng nhìn vào bộ đồng phục trên người nó : Học sinh chưa đủ tuổi không được vào khách sạn. Sợ sệt bước phía sau Vĩnh Khoa, nó thầm nguyền quả tên chồng đáng ghét này, làm nó “mất hết thể diện”.
Bước lại quầy tiếp tân, Vĩnh Khoa cười một cách lạnh lùng nhìn cô nhân viên, không đợi Vĩnh Khoa hỏi, cô nhân viên ấy nhanh miệng nói :
_ Chào cậu Trương, đây là hồ sơ ông Joy giao tối qua, ông ấy có việc gấp phải ra sân bay nên nhờ tôi giao lại cậu. Chúc cậu một ngày làm việc vui vẻ!
_ Tôi biết rồi. Cám ơn vì lời chúc.
Nhận lấy sắp hồ sơ từ tay cô nhân viên, Vĩnh Khoa khẽ nhìn sang Thiên Di – nãy giờ đang “ngó quanh ngó quất” khắp các “ngõ ngách” trong khách sạn bằng một vẻ mặt ngố vô cùng. Cậu hắng giọng rồi nói :
_ E hèm! Em muốn lên đó lắm hả vợ?
Câu nói của Vĩnh K