Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213623

Bình chọn: 7.5.00/10/1362 lượt.

y lần vấp ngã. Vậy mà lại có đủ bản lĩnh lền sàn nhảy, lắc lư điên cuồng, được sự cổ vũ, reo hò của đám đàn ông bên dưới Ánh càng nhảy bốc lửa, nóng bỏng hơn. Thậm chí có mấy kẻ biến thái còn vừa hô vừa huýt sáo “Nữa đi em ơi!”, “tới bến luôn đi em…” – Nghe xong Hoạ Mi chỉ muốn xông tới tát cho hắn vài cái tát nổ đom đóm mắt.

Và chẳng hiểu Ánh bị rượu say làm cho mất lý trí hay bị điên thật nữa rất tự nhiên cửi từng thứ đang mặc trên người một cách rất lả lơi, gợi tình. Không còn nghi ngờ gì nữa cô nàng này chắc chắn đang muốn trình diễn màn thoát y thật sự rồi, Hoạ Mi thoáng chửi tục vài câu vô cùng tức giận. Ở cái nơi thác loạn, đầy tội lỗi xấu xa này việc ăn mặc lả lơi, hở hang là chuyện bình thường đó là yêu cầu thực tế khi muốn hoà nhập tại nơi này nhưng những màn thoát y, thậm chí là cả “chuyện ấy” tại nơi này khi những người trong cuộc đã ngà ngà say, khi “cắn” thuốc lắc đạt đến độ “phê” nhất định cũng không còn là chuyện xa lạ…

Hoạ Mi không muốn Ánh làm cái trò bệnh hoạn điên rồ đó tại nơi này trước bao con mắt háu đói, thèm rỏ rãi của bọn đàn ông biến thái, thừa tiền vừa khổ đời Ánh khi cô ấy tỉnh táo và nhớ lại mọi chuyện, vừa làm mất hết thể diện giới con gái trong đó có Hoạ Mi. Nhỏ liền đi tìm anh quản lý Đức van xin anh ấy hết lời, cuối cùng anh ấy mới miễn cưỡng leo lên sàn lôi cổ Ánh xuống trước bao con mắt hậm hực, đầy tức giận của bọn đàn ông đáng chết…

Ở cái nơi chết tiệt, quỷ tha ma bắt này nếu mà say đến mức điên muốn thoát y như Ánh mà không có người lôi xuống kịp thời thì chuyện gì cũng có thể xảy ra. Dù sao cái nơi này cũng chủ yếu để những nam thanh nữ tú thừa tiền thuộc đẳng cấp dân chơi thích “khoe hàng” mà, khoe “tới bến” luôn cũng là chuyện bình thường.

Người ta còn đẳng cấp thực hiện mà trình diễn có một không hai màn “tắm sữa” trong bồn ngay trên sàn trước hàng ngàn con mắt theo dõi, cười cợt nhả, bình luận thích thú vẻ coi thường, tục tĩu còn không ngại ngần nữa là. Cứ tưởng thế là hay là đẳng cấp được người ta biết đến tên tuổi rỗi bỗng trở lên nổi tiếng nhưng đâu biết người ta nhìn mình bằng ánh mắt thật sự như thế nào?

Khó khăn lắm mới lôi cổ Ánh ra được taxi, cảm ơn anh Đức quản lý rồi rít nhìn đồng hồ cũng đã 22h30, bình thường nếu không phải xảy ra chuyện này nhỏ đã về nhà từ lâu rồi. Điện thoại hiện 25 cuộc gọi nhỡ, 1 tin nhắn, mở tin nhắn ra đọc Hoạ Mi tý hộc máu miệng, tên ngu ngốc đó lại dám đe doạ mình à? “Nếu không muốn chết thì về nhà ngay và luôn cho tôi, đừng để tôi điên lên thì cô chết chắc con nhỏ ngu ngốc này”.

Hừ, được rồi để rồi xem ai chết bởi tay ai, anh càng đe doạ ép tôi về thì tôi càng không muốn về đấy, làm gì được nhau? (Hoạ Mi rất máu nhá). Rút iphone 5S ra gọi điện lại cho Nhật Duy

– Cô đang chết ở đâu thế hả? Có về nhanh lên không? – Nhật Duy ở đầu dây bên kia điện thoại vừa sáng liền bắt máy ngay lập tức, lạnh lùng quát to yêu cầu Hoạ Mi về.

– Anh hôm nay bị uống lộn thuốc à? Sao tự nhiên lại quan tâm đến tôi thế? Hay là thích tôi thật rồi…Ha ha – Hoạ Mi tức điên người, đã bực bội sẵn còn bị một tên điên đe doạ

– Cô lại bị mắc bệnh hoang tưởng nữa sao xem ra bị nặng lắm rồi cần phải đi bệnh viện tâm thần điều trị thôi? Loại con gái thân hình màn phẳng như cái ti vi LG mà cung đòi tôi thích sao tôi đã nói rồi chỉ có kẻ đầu óc thần kinh không được bình thường nó mới thích cô thôi?- Nhật Duy đầu dây bên kia vừa tức vừa ngượng khi bị Hoạ Mi nói trúng tim đen. (Chắc anh là kẻ thần kinh không được bình thường đó phải không ^^ Chết cười)

– AAAAAAAA – Hoạ Mi điên cuồng hét to

– Anh…được lắm, tôi không thừa hơi tốn nước bọt đôi co với anh. Hiện giờ tôi còn có việc bận phải thuê phòng khách sạn ngủ qua đêm không thể về được. Cứ thế nhé. Bye

Hoạ Mi tức giận tý phi ngay cái iphone 5S ra đường, chợt nhìn thấy bác tài xế taxi đang nhìn mình qua gương chiếu hậu bằng ánh mắt kỳ quái cứ như nhìn thấy một con điên mới xổng trại vậy, Hoạ Mi cố kiềm chế, hít một ngụm khí lạnh nói dứt khoát. Xong xuôi không kịp để Nhật Duy kịp phản ứng tắt

– Sac, vừa rồi tôi ở trên sàn định thoát ý á – Ánh mở to mắt kinh hãi nhìn Hoạ Mi hét to

– Đúng vậy, nếu không có tớ đưa bạn về đây thì giờ không biết bạn đang làm gì nữa. Nhìn bạn thoát y trên sàn mà tớ sợ muốn vãi linh hồn luôn thật không ngờ bạn táo bạo ghê – Hoạ Mi cười, nói giễu cợt

– Cảm ơn, thực ra lúc đó uống say quá, lại có “cắn” tý thuốc nên mới vậy thôi – Ánh nhìn Hoạ Mi cười cảm kích.

– Mà bạn có chuyện gì buồn phải không? Nếu không đã chẳng uống say tới mức điên rồ như vậy? – Hoạ Mi tò mò, một người như Ánh chắc chắn phải có điều gì đó mới khiến Ánh trở nên như vậy?

– Uh – Ánh gật đầu mà nước mắt tuôn rơi.

– Ơ kìa đừng khóc, có chuyện gì cứ kể cho tớ nghe đi biết đâu tớ giúp đỡ hoặc chia sẻ gì thì sao? – Thấy Ánh khóc, Hoạ Mi vội đưa khăn giấy cho Ánh lau quan tâm hỏi han. Một cô gái xinh đẹp, học giỏi như Ánh sao lại đến những nơi chẳng ra gì như vậy? Đó chính là thắc mắc mà Hoạ Mi muốn biết nhất.

– Haiz, chuyện dài lắm, dù sao bạn cũng đã cứu tớ một lần coi như


Polaroid