Nhóc lười…Tôi yêu em
Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210782
Bình chọn: 9.5.00/10/1078 lượt.
c lắm, lại rất ngang ngược. Sợ rằng cậu sẽ phải chịu khổ thôi.
Người đàn ông sau khi thấy cậu đồng ý nhận lời, liền mỉm cười trìu mến, ấm áp…
– Dạ, không có gì, giúp được bác là tốt rồi. Chịu khổ tý có sao?
Chàng trai cười nhẹ nhàng đáp, nhìn cậu cười đẹp mê hồn luôn.
– Vậy thì tốt, cậu là một chàng trai nhân cách tử tế và khá khôn ngoan, hiểu biết. Nên tôi rất tin tưởng cậu.
Người đàn ông vỗ vai chàng trai, gật gù như gà mổ thóc.
– Nếu không có chuyện gì nữa, cháu xin phép về nhà thu xếp mọi thứ.
Chàng trai lễ phép đứng lên cúi người chào…
– Tốt, cậu có thể ra ngoài.
Người đàn ông gật đầu đồng ý, nhìn theo bóng cậu cho đến khi khuất bóng ngoài cửa.
Thực ra ông muốn cậu bé này đến ở cùng với con gái ông, ngoài ý nhờ chăm sóc ra con có sự bù đắp trong đó. Ông muốn bù đắp những thiệt thòi mà cậu đã phải chịu do những tội lỗi trong quá khứ ông đã gây ra. Chỉ cần cậu yêu và đồng ý cưới con gái ông, sống thật hạnh phúc. Ông sẽ nhường lại cho cậu cả cơ ngơi kếch sù này. Hi vọng những tội lỗi ông gây ra sẽ vơi bớt phần nào, để đến khi sang thế giới bên kia ông có thể thanh thản nhẹ nhõm đôi chút. Con có chút mặt mũi để gặp bố mẹ cậu nói hai từ “Xin lỗi”…
———————–
– Khi bạn yêu một ai đó với tất cả trái tim mình, tình yêu đó sẽ không bao giờ mất đi ngay cả khi bạn phải chia xa. Khi bạn yêu một ai đó và dù bạn đã làm tất cả mà vẫn không được đáp lại thì hãy để họ ra đi. Vì nếu tình yêu đó là chân thật thì chắc chắn rằng nó sẽ trở về với bạn.
Nhóc lười…Tôi yêu em – chương 11
Buồn phiền gì rồi cũng sẽ qua thôi…
Chỉ không ăn, không uống, không ngủ…
Là không thể bỏ qua, thế nên
Đừng hỏi vì sao tôi lại ăn uống, ngủ nghỉ…
Hơn cả trâu bò như thế nhé ~~
11h30 trưa
Ring…ring…ring…
Tiếng chuông báo tan học vang lên, cô giáo ngừng giảng bài thu dọn giáo án rồi ra hiệu các em học sinh thân yêu có thể ra về được rồi đó.
Trong lớp học sinh trông ai cũng vui mừng hớn hở như được mùa. Ngồi suốt cả buổi sáng đến tận trưa đói meo như thế còn gì. Tầm mấy tiết đầu còn đỡ, đến tiết cuối người nào trông cũng uể oải, rã rời thân xác. Hết nằm bò ra bàn ngủ, thì cũng lén ăn kẹo mút trong lớp, ngồi chém gió với nhau. Luôn miệng “cô ơi cho chúng em về sớm đi ạ, chúng em đói lắm rồi, hic”.
Mà cô nào có thương tình đâu, nói câu nghe đau hết cả ruột gan “Các em tưởng mỗi mình các em đói à, cô cũng đói và mệt lắm chứ bộ. Nhưng đây là quy định rồi, cô không thể làm trái được. Cô chịu được thì các em cũng chịu được…”
– Nói vậy cũng nói, bực hết cả mình. Muốn ăn tý gì đó nhưng ra chơi có chưa đầy 5 phút thì ăn sao nổi.
Hoạ Mi sải tay dài trên bàn, đầu tựa lên đó, nhìn Thuỷ Tiên than thở…
– Hoho, may quá sáng nay tao ăn tạm cái bánh mỳ trứng to tướng lót dạ rồi nên cũng thấy bình thường thôi. Ai bảo mày lười ngủ như chết ý…
Thuỷ Tiên nhìn nhỏ cười đểu, đáng đời ai bảo ngủ cho lắm vào…
Ọc…
– Hic, không nhắc đến bánh mỳ trứng thì thôi, mày nhắc đến phát bụng tao lại cồn cào réo rắt đòi ăn rồi nè. Có ai khổ như tao không chứ…
Hoạ Mi đói đến xanh mắt, mệt đến mức không còn tý sức lực nào nên không có hơi sức đâu để mà tranh cãi với Thuỷ Tiên nữa.
– Thôi gắng chịu đi, sắp được về rồi.
Thuỷ Tiên an ủi nhỏ, nhìn nhỏ đầy lo lắng nhỡ nhỏ đói qua ngất ra đây thì làm sao?
– Sắp là đến bao giờ, tao đói lắm rồi, đói ơi là đói, đói chết mất. Hu hu…
Mà càng mong thời gian qua nhanh để sớm được về thì có vẻ nó thích trêu ngươi trôi càng chậm hay sao ý. Hại Hoạ Mi nhà ta ôm bụng rỗng đau đớn than thở hoài.
Các học sinh trong lớp lần lượt chuẩn bị thu dọn sách vở ra về, thì Hoạ Mi đã đeo cặp trên vai dẫn đầu phóng như bay xuống nhà xe để đi ăn trưa thay bữa sáng luôn.
– Con điên kia, mày làm gì mà lề mề, chậm chạp hơn cả ốc sên thế, mau nhanh lên tao đói sắp chết rồi…
Hoạ Mi đứng ở ngoài cổng trường dưới gốc cây đợi, nhăn nhó như khỉ ăn phải ớt giục Thuỷ Tiên đang ung dung dắt xe đằng sau tiến tới.
– Từ từ rồi đâu sẽ có đó, mày làm gì mà cứ như sắp cháy nhà đến nơi ý, tao chen chúc mãi mới lấy được xe mày không để tao thở tý à?
Dưới cái nắng trưa gay gắt, khuôn mặt Thuỷ Tiên ướt đẫm mồ hôi, nhỏ từng giọt. Cô nàng vừa nói vừa lấy tay quệt mồ hôi.
– Mày thật lắm chuyện, mau đi thôi.
Hoạ Mi phán một câu xanh rờn, liền nhanh chóng ngồi lên xe chuẩn bị đi thì có tiếng gọi quen thuộc từ đằng xa…
– Hoa Mi ơi, đợi tớ với…
Ngay lập tức Hoạ Mi cùng Thuỷ Tiên liền quay người hướng về phía người vừa gọi…
– Cậu gọi tôi có chuyện gì?
Hoạ Mi thấy Thành Trung đang đạp xe tới gần chỗ mình liền quát hỏi.
– Cậu làm gì mà hung dữ thế, chỉ là tôi gọi cậu là muốn rủ cậu đi ăn thôi mà…
Cậu ta đầu tóc ướt nhẹp mồ hôi, khuôn mặt đỏ bừng, ngồi trên yên xe, dựng một chân xuống, nhíu mày nhìn nhỏ.
– Cậu là ai?
Hoạ Mi chưa kịp trả lời thì Thuỷ Tiên đã lên tiếng hỏi.
– Tôi chính là người sáng nay đưa Hoạ Mi vào lớp đó. Cậu không nhận ra à, chán nhỉ?
Cậu ta nhìn Thuỷ Tiên đầy vẻ dò xét, tò mò muốn biết cô nàng này là ai, có lẽ là bạn của Hoạ Mi chăng?
– Oh, nhớ ra rùi, thì ra cậu chính là người hợp tác với Hoạ Mi để diễn màn kịch lừa cô chủ nh
