Nhóc lười…Tôi yêu em
Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3211761
Bình chọn: 7.5.00/10/1176 lượt.
bình, cảm giác thật nhẹ nhõm, thoải mái khẽ nhắm mắt tưởng tưởng đến cảnh hai người mà thực sự nắm chặt tay nhau bay trên bầu trời cao kia thì sẽ không biết thế nào nhi?
Nếu có ai hỏi nhỏ khi nào nhỏ cảm thấy hạnh phúc nhất thì nhỏ sẽ không ngần ngại nhớ ngay tới Nhật Duy mà nói “Khi em khát khao một nụ cười xua đi muôn ngàn nỗi buồn, mong chờ một tình yêu gắn kết bền lâu, anh đã bất ngờ xuất hiện, không sớm không muộn vừa đúng lúc, lặng yên đến bên cạnh em. Đó mới là hạnh phúc”.
– Oh, ý tưởng hay đó, yên tâm đi nhất định anh sẽ sớm giúp em hoàn thành ước nguyện – Nhật Duy bật cười ánh mắt ẩn chứa một bí mật nào đó.
– Bằng cách nào? – Hoạ Mi kinh ngạc mở to mắt hỏi.
– Bí mật, he he, yên tâm đi sớm muộn em cũng sẽ được trải nghiệm cảm giác đó thôi – Nhật Duy lấy tay véo hai má của Hoạ Mi tỏ vẻ thần bí.
– Hứ…không chịu nói thì thôi, ai thèm chứ? – Hoạ Mi phụng phịu tỏ vẻ giận dỗi.
– Thôi đừng giận nữa, bây giờ em có chuyện gì muốn kể cho anh thì mau kể đi, chúng ta sẽ ngồi đây thả diều cho đến tận lúc hoàng hôn nhé – Nhật Duy rút ra từ trong túi áo khoác một thanh kẹo Alpenliebe màu hồng vị dâu xoè ra trước mặt Hoạ Mi cười nháy mắt hỏi.
– Thích không? – Tay vừa cầm dây diều vừa bóc vỏ kẹo đưa cho Hoạ Mi ăn.
– Thích – Hoạ Mi cho vào miệng ngậm viên kẹo màu hồng, hương vị ngọt ngào vừa phải lan toả trong miệng, thoang thoảng mùi dâu thơm.
– Em thích …bởi nó ngọt ngào như vòng tay êm ái. Hi – Hoạ Mi vừa ăn vừa nhắm mắt nhớ đến vòng tay ôm ấm áp của Nhật Duy mỗi khi nhỏ kêu lạnh lắm, nhớ đến nụ cười ấm áp đẹp mê ly hút hồn, nhớ đến những cử chỉ quan tâm của hắn dành riêng cho mình, chỉ nghĩ vậy thôi mà trái tim cũng thấy ngọt ngào hơn cả viên kẹo đang ngậm trong miệng.
– Ngốc ơi, thật không ngờ trí tưởng tượng của em lại phong phú như vậy. Hi – Nhật Duy phì cười khi nghe Hoạ Mi so sánh hương vị của viên kẹo ngậm trong miệng ngọt ngào như vòng tay êm ái, lòng cũng thấy xao xuyến, bồi hồi theo rất muốn ôm thật chặt Hoạ Mi vào trong lòng mãi không bao giờ buông tay…
– Anh thử nói xem trong cuộc sống này khi bắt buộc phải lựa chọn tình yêu, gia đình và sự nghiệp thì đàn ông thường đặt cái gì lên vị trí quan trọng nhất – Hoạ Mi ngước mắt nhìn hai cánh diều bay trên bầu trời cao khẽ hỏi.
– Sự nghiệp xếp trước, gia đình xếp thứ hai cuối cùng mới đến tình yêu – Nhật Duy hơi bất ngờ nhưng vẫn chọn trả lời thật.
– Tại sao? – Hoạ Mi bật cười nhai vỡ tan viên kẹo trong miệng, có chút cay đắng rất muốn hỏi vậy còn anh thì sao?
– Bởi vì đàn ông có thể vì sự nghiệp, vì những ước muốn xa xôi để khẳng định mình, để toả sáng. Có thể vì những tình cảm say nắng nhất thời, vì những lợi ích quan trọng trước mắt đem đến thành công cho mình. Mà sẵn sàng hi sinh tình yêu của mình, sẵn sàng hi sinh tình yêu cuồng nhiệt, chân thành và đắm say bằng cả trái tim chung tình của một người con gái đã từng gắn bó với mình suốt nhiều năm. – Nhật Duy đăm chiêu nhìn xa xăm về phía hai chiếc diều đang bay rất cao rất tự do thoải mái trên bầu trời trả lời.
– Em hiểu rồi, với họ tình yêu đôi lúc chẳng là cái quái gì cả. Con gái trong thiên hạ này thiếu gì, đợi khi họ trở thành người đàn ông thành đạt, giàu có thêm cái mã đẹp trai, lẫn kinh nghiệm trải đời trên cả thương trường lẫn tình trường tới lúc đó yêu hay cưới một cô gái nào xinh đẹp, giỏi giang, xứng tầm với họ mà chẳng được. Nhắm mắt quơ tay mà không được vài cô à, có tiền thì cái gì chẳng mua được. – Hoạ Mi gật đầu tỏ vẻ hiểu ý, nhưng trong lòng bực bội vô cùng, mím môi nghiến răng giật mạnh dây diều khiến nó chiếc diều hình con bướm bay lắc lư, chao đảo.
– Và họ luôn tự cho mình là đàn ông thì họ có quyền được lựa chọn, yêu đương thoả thích. Họ chỉ thích yêu chơi bời, hưởng lạc thú chứ không thích kết hôn, càng không thích bị giam chặt trong cái nấm mồ tình yêu, cả đời chỉ có thể mãi ngắm nhìn một cô gái. Khi còn trẻ họ thích chinh phục những cô gái mà họ cảm thấy yêu thích, có được rồi thì họ lập tức cảm thấy chán. Lại bắt đầu tăm tia xem cô nào khiến họ khơi dậy được hứng thú và ham muốn chinh phục.
Hừ…Hoạ Mi cay cú nghĩ thảo nào đàn ông nào cũng trăng hoa hết yêu cô này lại yêu cô khác chẳng thấy mấy ai chỉ chung tình với một người cả, toàn thích đứng núi này trông núi nọ, có mới nới cũ, cả thèm chóng chán…Thật đáng ghét.
– Nhìn kìa, người yêu bé nhỏ của anh lại bắt đầu tức giận rồi kìa. Yên tâm đi anh tuyệt sẽ không lăng nhăng, có em rồi lại yêu cô khác đâu – Nhìn bộ dạng bực bội như con cún xù lông muốn cắn người của Hoạ Mi, Nhật Duy cảm thấy rất buồn cười.
– Hừ…anh thử dám bắt cá hai tay xem…he he, em đảm bảo anh sẽ không có cái tay nào để mà cầm đũa ăn cơm đâu. Anh chưa biết rồi một khi phụ nữ mà đã lên cơn ghen muốn trả hận thì sẽ vô cùng kinh khủng và dã man ngoài sức tưởng tượng đấy – Nhìn vẻ mặt nhịn cười của Nhật Duy mà Hoạ Mi tức điên cả ruột, cúi đầu cắn mạnh vào mu bàn tay trắng mịn màng như tuyết của hắn, đến cả nhỏ là con gái mà cũng phải ghen tỵ với làn da tuyệt đẹp của hắn hận ông trời thật bất công.
–
