Snack's 1967
Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210194

Bình chọn: 9.5.00/10/1019 lượt.

n rồi quay lưng bỏ đi thẳng.

– Diệp Phong…anh là một kẻ trăng hoa, ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho mình. Sao anh chưa bao giờ nghĩ cho tôi chứ, liên tục nhìn thấy anh cười nói vui vẻ, thân mật bên các cô gái khác tôi làm sao có thể không nghi ngờ, ghen tuông được chứ. Ở bên nhau chỉ mệt mỏi vậy thì chúng ta chia tay đi – Cô gái ánh mắt giận dữ nhìn chằm chằm vào bóng lưng chàng trai hét to.

– Chia tay? Là do chính miệng em nói đấy nhé – Chàng trai đang bước nhanh nghe hai từ “Chia tay” bỗng đứng lại, quay mặt nhìn cô gái rồi nở một nụ cười cay đắng, chua xót nói xong liền bước đi tiếp.

Thật không ngờ người con gái anh ta rất mực thương yêu, nâng niu như báu vật là vậy chẳng hiểu sao chưa bao giờ thực sự tin tưởng anh, chỉ cười lịch sự với cô gái hàng xóm lớn hơn anh 2 tuổi, rồi gánh nước giúp cô gái đó thì Bích Ngọc cũng nghi ngờ anh có tình ý với người ta.

Cứ suốt ngày hờn dỗi, ghen tuông vô cớ, nói chia tay lần này là lần thứ 4 rồi…người ta nói bất kỳ sự việc gì cũng đừng nên quá tam ba bận sẽ là vượt mức giới hạn chịu đựng.

Thật không ngờ tình yêu của chúng ta lại mong manh như vậy, không thể tin tưởng nhau thì sao có thể sống vui vẻ, hạnh phúc bên nhau được chứ. Có lẽ lần này hai người thật sự phải chia tay thật sao?

Là từ trước do mình anh cứ níu kéo tình yêu mong manh dễ tan vỡ bất cứ lúc nào này trong vô vọng hay do cô thật sự chưa từng yêu anh nên mới nói hai từ “Chia tay” quá dễ dàng mà không cần suy nghĩ, cô thực sự không sợ mất anh, thật sự không cần anh sao?

Hoạ Mi nhìn ánh mắt đau khổ, tuyệt vọng, hụt hẫng tột cùng của chàng trai khi nở nụ cười gượng gạo đầy cay đắng, chua xót khi quay lưng bước đi. Rồi nhìn vẻ mặt ngây dại, ngơ ngác, ánh mắt đau thương của cô gái khi nhìn bóng lưng chàng trai xa dần không khỏi thở dài ngán ngẩm.

Đúng là hai kẻ điên, vẫn còn rất yêu mà lại cứ nói lời chia tay một cách dễ dàng để rồi mất nhau mãi mãi. Có lẽ sau này khi đã thực sự để mất một người con trai tuyệt vời yêu mình nhiều như vậy, nhất định cô ta sẽ cảm thấy hối hận vì đã luôn nông nổi nghi ngờ người mình yêu một cách hoang tưởng đến bệnh hoạn.

Đã bao giờ cô ta đặt mình vào vị trí của chàng trai khi nghe những lời lẽ đó sẽ cảm thấy đau đớn như thế nào chưa? Đã bao giờ cô ta thực sự thấu hiểu con người của chàng trai đó chưa? Đã bao giờ làm được điều gì có ý nghĩa cho người mình yêu chưa?

Mà cứ luôn hoang tưởng tự cho rằng chàng trai đã làm những việc có lỗi với mình, tự áp đặt, tự cho mình là đúng mà không quan tâm đến cảm xúc, suy nghĩ của người khác. Thật đúng là một kẻ ích kỷ, đáng ghét. Có không nâng niu, giữ gìn thì mất cũng đừng có tìm, tìm cũng chẳng thấy được đâu…

Hoạ Mi tức tối nhìn cô gái bằng ánh mắt chán ghét, nếu mình là anh ta thì bỏ chạy mất dép lâu rồi ai mà có thể yêu thương mãi một người ích kỷ chỉ biết nghĩ cho mình, luôn tự cho mình là đúng, bắt người ta luôn phải làm theo ý mình thì mới thấy hài lòng, mãn nguyện…mà không quan tâm đến cảm xúc, suy nghĩ của người khác như thế chứ?

Chớp mắt bầu trời liền tối đen như mực, tuyết rơi trắng xoá càng lúc càng nhiều, gió thổi mạnh gào rít như tiếng hú của thú dữ. Hoạ Mi lại giật mình khi nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt, đầy lo lắng và sợ hãi của anh chàng Diệp Phong khi đi tìm Bích Ngọc.

– Bác nói sao? Suốt từ sáng đến giờ mà cô ấy vẫn chưa về đến nhà à? – Diệp Phong tuy lo lắng nhưng vẻ mặt vẫn giữ bình tĩnh cẩn trọng hỏi người phụ nữ tóc hoa râm, mặt đầy tàn nhang lẫn nếp nhăn.

– Chẳng phải sáng nay nó đi tìm gặp cậu nói chuyện ư? Có phải hai đứa lại cãi nhau không? – Người phụ nữ nhìn Diệp Phong lãnh đạm hỏi.

– Chỉ là chút hiểu lầm thôi, cháu đang định xin lỗi cô ấy mà giờ không biết cô ấy lại bỏ chạy đâu mất. Cháu lo quá bác ạ, nhỡ chẳng may cô ấy có chuyện gì thì cháu cũng không sống nổi mất – Diệp Phong vẻ mặt sợ hãi, xót xa nói.

– Con bé này tính còn trẻ con lắm, cậu đừng quá lo lắng chắc nó đến nhà ai đó chơi thôi. Nào để tôi đi tìm cùng với cậu – Người phụ nữ cầm đèn dầu leo lét đi ra ngoài trời đầy tuyết rơi.

Người phụ nữ cùng Diệp Phong đi hỏi han mọi người xung quanh thì nghe có người nói trông thấy cô ấy đi lên núi lúc sáng nay, vẻ mặt lạnh lùng cứ thế bước đi như người mộng du, hỏi gì cũng không chịu nói.

– Trời ơi! Đêm nay trên núi rất có thể sẽ có bão tuyết đấy dù có không bị chết bởi bão tuyết thì cũng chết vì lạnh, đói hoặc sẽ bị thú dữ ăn thịt. Phải làm sao bây giờ, con gái bé bỏng của tôi – Người phụ nữ nước mắt rơi lã chã

– Bác đừng lo, để cháu đi tìm cô ấy cho nhất định sẽ đưa cô ấy trở về bình an – Diệp Phong gượng nở nụ cười trấn an

Mặc kệ mọi người can ngăn, khuyên nhủ Diệp Phong vẫn cứ như kẻ điên lao lên núi tìm Bích Ngọc bất chấp nguy hiểm.

Chớp mắt cảnh vật đã thay đổi là buổi sáng, tuyết đã ngừng rơi, gió ngừng thổi chỉ thấy mọi thứ xung quanh trắng xoá. Hoạ Mi trông thấy Bích Ngọc vẻ mặt vô cảm, khắp người dính đầy tuyết đang ngồi bên cạnh cái xác của một người. Trái tim Hoạ Mi chợt thấy nhói đau, cảm giác lo lắng, hoang mang thầm nhủ cầu mong không phải là Diệp Phong.

Nhưng kh