Nhóc lười…Tôi yêu em
Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212251
Bình chọn: 8.5.00/10/1225 lượt.
t nghiêm túc, khiến ai nấy đều phải nể phục.
– Dạ. – Hoạ Mi vui sướng nói to.
Đợi thầy Quân trở lại công việc giảng bài bình thường của mình, Thuỷ Tiên mới nhìn sang Hoạ Mi thì thầm.
– Trời ạ, mày khiến tao sợ suýt đứng tim chết luôn. – Thuỷ Tiên thở phào
– Hi hi, lúc đó tao có biết gì đâu, nghĩ sao nói vậy, cũng may thầy bỏ qua không lần này tao chết chắc rồi. – Hoa Mi cười nháy mắt.
– Mà mày làm gì đến lớp ngủ ghê thế? Bộ đêm qua làm gì mà không ngủ?
– Haiz, chuyện dài lắm, có gì khi nào rảnh tao sẽ kể cho mày nghe sau?
– Vậy hử? Để chiều nay đi.
– Ok, đợi chiều nay rủ luôn Ngọc Huyền cùng chém gió cho vui.
– Good idea! Tiếc không có con nhỏ Quỳnh Chi ở đây, nếu không con vui nữa. – Thuỷ Tiên cười buồn.
– Nó du học bên Anh cũng đã được gần năm rưỡi rồi còn gì? Không biết bao giờ mới trở về nhỉ? Tao thấy nhớ nó quá. Hic
– Haiz, tao cũng không biết nữa. Chat qua Facebook hỏi có thấy nó nói gì đâu? – Thuỷ Tiên lắc đầu.
– …
Buổi trưa sau khi tan học nhỏ liền ghé vào bệnh viện thăm cái anh chàng bị thương phải cấp cứu đêm qua, nhỏ đứng tần ngần ở phòng bệnh phân vân không biết có nên vào không nữa. Nghĩ một hồi nhỏ quyết định mở cửa mạnh dạn bước vào trong.
Vừa vào thì nhỏ đã thấy anh ta đang nằm trên giường, nhắm mắt ngủ rất nhẹ nhàng, khuôn mặt đẹp trai tím bầm đầy vết thương nhỏ xíu đang đóng vẩy, băng quấn trắng hết phần trán, hai bên má thì dán mấy cái băng bông nhỏ… nên không nhận ra rõ hình dáng khuôn mặt thực sự của anh ta như thế nào (Rất lâu về sau Hoạ Mi mới biết thực ra người đàn ông mình cứu mạng lần này là ai – Một người bí ẩn tưởng như không tồn tại trên đời).
Trên người anh ta cũng quấn đầy băng trắng, cánh tay đầy dây tiếp nước. Đang mải ngắm nhìn thì anh ta bất ngờ mở mắt ra nhìn nhỏ, một đôi mắt đen sâu thăm thẳm đẹp mê hồn. Bị bắt quả tang nhìn trộm lúc người ta ngủ nhỏ đỏ mặt bối rối vội quay mặt đi.
– Anh tỉnh rồi à? – Sau phút ngượng ngùng, Hoạ Mi đã lấy lại được bình tĩnh, mỉm cười hỏi.
– Cô là người cứu tôi đêm qua? – Anh ta nhìn nhỏ bằng ánh mắt nghi ngờ
– Uh, mà phải rồi anh tỉnh dậy lâu chưa? Có thấy đói không tôi đem cháo đến cho anh ăn nè. – Hoạ Mi không muốn nhắc nhiều đến chuyện xảy ra đêm qua vội chuyển chủ đề.
– Cảm ơn. – Anh ta thì thầm.
– Không có chi? Mà người nhà anh ở đâu? Có số điện thoại không?
– Có.
– Vậy anh cầm điện thoại của tôi mà gọi cho họ đi, không họ lại lo lắng. – Hoạ Mi lăng xăng cầm bát cháo nóng hổi mới mua tới chỗ anh ta, nhanh tay đưa điện thoại. Mặc dù tay vẫn đang bị thương nhưng anh ta vẫn cố gắng cầm lấy điện thoại để nhắn tin chứ không có gọi, sau đó nhìn Hoạ Mi đầy cảm kích nói.
– Họ sắp tới rồi, toàn bộ tiền viện phí tôi sẽ hoàn trả cho cô đầy đủ.
– Ui zoi, cứu người là quan trọng tiền bạc có đáng bao. – Hoạ Mi cười ngọt ngào.
– Thôi anh mau ăn cháo đi? – Nói rồi Hoạ Mi cầm thìa cháo xúc cho anh ta ăn.
Khoảng 20 phút sau cuối cùng nhỏ cũng đã hoàn thành nhiệm vụ cho ăn của mình, nhìn anh ta cười cười.
– Tôi còn có việc ra ngoài một lúc, anh chờ tôi ở đây một lát nhé.
– Uh – Anh ta hờ hững gật đầu.
Hoạ Mi ra khỏi phòng liền vội leo lên taxi về thẳng nhà, đợi người nhà anh ta đến cũng coi như mình đã hoàn thành trách nhiệm trọn vẹn. Nhìn cảnh anh ta bị đám lưu manh truy sát đêm qua chắc chắn con người anh ta cũng sẽ chẳng hề đơn giản tý nào, mình phải tránh xa thật xa mới được nếu không muốn gặp rắc rối. Hoạ Mi thầm nghĩ…
Nhóc lười…Tôi yêu em – chương 37
Yêu một người đâu phải vì người ấy đặc biệt mà đơn giản
Vì người ấy đem lại cảm giác đặc biệt trong trái tim mình mà thôi…
Chính vì vậy đôi khi tình cảm ấy rất dễ chỉ là ngộ nhận,
Mới chỉ là thích, ngưỡng mộ chứ chưa phải thực sự là yêu
Yêu một người thật lòng thì dù cho bản thân đang ở nơi đâu, bên ai…
Thì trái tim vẫn luôn hướng về người ấy, nhất là lúc biết tin người ấy gặp nguy hiểm
Sẽ càng khẳng định điều đó một cách chắc chắn,
Nhưng mà những người mình ngộ nhận tình cảm sẽ ra sao?
Khi mà đã trót lỡ yêu mình quá nhiều mất rồi…
———————
Ngọc Huyền chở Hoạ Mi ngồi đằng sau bằng xe đạp điện mới mua được mấy hôm, hai đứa vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ, rôm rả. Xe phóng ngọt xớt cứ lướt gió vù vù trên đường êm như ru, chỉ còn cách quán trà chanh Tuyết Thiên Đường một đoạn ngắn, đây là điểm hẹn “chém gió” lý tưởng quen thuộc của giới trẻ Hà Thành. Nhất là bộ ba bạn thân của nhóm Hoạ Mi, thì xảy bất ngờ không biết từ đâu ra xuất hiện một chú cảnh sát giao thông mặc áo màu vàng nhảy ra chắn giữa đường, vừa huýt sáo vừa đưa tay ra hiệu yêu cầu Ngọc Huyền dừng lại.
Ui, lần này chết chắc rồi, rốt cuộc là có chuyện gì thế nhi? – Hoạ Mi với Ngọc Huyền nhăn nhó đi bộ, dắt xe vào lề đường.
– Chú ơi, không biết bọn cháu đã phạm lỗi gì thế? – Hoạ Mi nhanh miệng hỏi chú cảnh sát giao thông vừa yêu cầu mình dừng xe.
– Các cháu không biết sao? Đi xe đạp điện mà cả hai đều không chịu đội mũ bảo hiểm có biết là đã vi phạm luật giao thông không? – Chú cảnh sát giao thông ngước nhìn hai đứa bằng á