Insane
Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212220

Bình chọn: 9.00/10/1222 lượt.

chưa đến mức giết chết. Nghĩ lại vẫn còn thấy lạnh người, dại gì mà tự nhiên đi trêu chọc hắn chứ…hic

Vừa về đến nhà Hoạ Mi đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, chỉ ngửi thôi đã thấy thèm thuồng muốn ăn ngay rồi, không biết là ai đang nấu thế nhi? Hoạ Mi tò mò bước vồi vào trong nhà thì thấy Lệ Hoa đang ngồi trên ghê sopa tay cầm cây kẹo mút, mắt dán lên màn hình ti vi xem phim Tom & Jelly.

– Tưởng chị ngủ luôn ở ngoài khỏi về như đêm qua cơ? – Lệ Hoa mỉm cười châm chọc.

– Hi hi, đây là nhà chị thích về lúc nào, đi hay ở là quyền của chị. Có liên quan gì đến em hok? – Hoạ Mi cười lạnh.

– Chả quan tâm, chả liên quan, chị có chết ngoài đường cũng đâu có ảnh hưởng gì đến hoà bình thế giới. – Lệ Hoa nhún vai, mắt nhìn lên ti vi

– Em…- Hoạ Mi tức giận run người, con nhỏ điên rồ này, sao cứ suốt ngày tìm cớ để đá xoáy mình thế nhi?

Đúng lúc đó thì Nhật Duy từ trong phòng bếp bước ra, trước ngực vẫn còn đeo tạp dề nhìn rất đáng yêu

– Thôi hai đứa đừng cãi nhau nữa, mau vào ăn cơm đi – Vẫn giọng lạnh lùng uy hiếp.

– Oh, hôm nay mặt trời mọc đằng Tây á, sao anh lại tự nhiên đi nấu cơm thế? – Hoạ Mi kinh ngạc

– Không thích ăn thì thôi, Lệ Hoa mau vào ăn tối đi còn chuẩn bị học bài. – Không thèm liếc mắt nhìn Hoạ Mi lấy một cái, quay người đi vào trong

– Dạ.

Hoạ Mi tuy kinh ngạc nhưng nhắc đến ăn liền cảm thấy rất đói, cũng không kiêng kị gì vội vàng nhảy luôn vào phòng bếp đã thấy trên mặt bàn bày la liệt rất nhiều món: Gà quay, cá rán, sườn xào chua ngọt, nộm, canh diêu chua,…

– Ghê á, thật không ngờ anh lại có thể nấu được nhiều món ngon như thế này? – Hoạ Mi há hốc mồm, trợn tròn mắt.

– Chuyện, ai lại vụng về hậu đậu như chị chứ, rõ nhà quê – Lệ Hoa giễu cợt.

– Sao phải xoắn nhi? – Hoạ Mi vừa ngồi xuống liền cầm lấy ngay cái đùi gà quay to tướng đưa lên miệng gặm cứ như là sắp chết đói đến nơi.

– Khiếp chị làm cái gì mà ăn như đang ăn cướp thế? – Lệ Hoa sốc, thực ra quen ăn đồ tây, có dao nĩa thái từ từ ăn, nên Lệ Hoa thấy cảnh Hoạ Mi ăn uống rất phong độ như vậy thấy choáng tý thôi.

– Cô ăn từ từ thôi, không ai ăn hết phần của cô đâu mà lo. – Nhật Duy cũng hơi choáng, lạnh lùng phán một câu.

Không nói thì thôi, càng nói Hoạ Mi càng ăn mạnh, lấy đũa gắp thức ăn xoành xoạch, sườn xào chua ngọt thì toàn chọn sườn mà gặm, gà quay thì toàn chọn đùi, chân, cánh, nộm ăn vèo phát hết nửa đĩa…Mồm ăn tay gắp không nghỉ ngơi chút nào.

– Hê hê, sao hai người không ăn đi lại nhìn tôi bằng ánh mắt kinh dị thế? – Hoạ Mi lấy tay áo quệt miệng thay vì lấy giấy ăn lau.

– Tôi ăn no rồi, lát cô tự rửa bát đấy – Nhật Duy đứng dậy bỏ về phòng mình.

– Nhiều đồ ăn ngon thế này mà không ăn, rõ hâm. – Hoạ Mi thở dài

– Có chị bị điên thì có. – Lệ Hoa bực bội đứng dậy theo anh mình, trước khi đi có phán còn cố phán một câu xanh rờn.

Nhóc lười…Tôi yêu em – chương 38

Tôi chỉ có 2 tai, 2 mắt để lắng nghe và quan sát tất cả mọi người.

Nhưng tôi chỉ có một vòng tay để ôm trọn một người.

Một bờ môi để hôn một người…

Một bờ vai nên tôi chỉ cho một người tựa lúc họ yếu lòng.

Và tôi chỉ có một Trái Tim nên tôi chỉ có thể yêu duy nhất một người…

——————–

Hà Nội về đêm mùa thu không khí hơi se lạnh, thoang thoảng mùi hoa sữa thơm nồng nàn, những chiếc lá vàng rời khỏi thân cây cổ thụ gốc to phải 3 người ôm mới đủ theo làn gió xoáy thành mấy vòng trên không trung rồi nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất. Trong màn đêm yên tĩnh vắng vẻ không một bóng người, thỉnh thoảng có mấy chiếc xe máy hoặc ô tô phóng vụt qua thổi cuốn theo những chiếc lá rụng, ánh sáng đèn đường le lói đủ nhìn nhưng vẫn không đủ để xua tan hơi sương lạnh buổi đêm khuya.

Không biết từ đâu bỗng xuất hiện 5 chiếc xe ô tô loại sang BMW toàn thân màu đen, đang đuổi theo hai chiếc mô tô phía trước với một tốc độ kinh hoàng chỉ nhìn thôi cũng đủ tưởng mình bị hoa mắt, chớp mắt đã không thấy dấu vết. 5 chiếc xe ô tô kia sắp đuổi sát đuôi 2 chiếc xe máy, thì một chiếc mô tô do phóng tốc độ quá nhanh khi gặp khúc cua không kịp xử lý đã đâm sâm vào gốc cây xà cừ cổ thụ ven đường. Đầu xe thì tan tành không rõ hình dạng, từng mảnh vỡ của thân xe văng xa xung quanh đến mấy chục mét. Còn người lái xe thì ngã xuống mặt đường chết ngay không kịp ngáp, do không đội mũ bảo hiểm nên đầu bị đập mạnh xuống nền vỡ tan máu me văng tung toé xung quanh lòi cả óc…

Chiếc mô tô còn lại đang phóng với tốc độ nhanh hơn cả tên lửa, thì bỗng xuất hiện một chiếc xe ô tô thứ 6 chặn giữa đường, khiến hắn ta phải phanh gấp dừng lại kéo theo cả 5 chiếc ô tô đằng sau tiếng bánh xe ma sát với mặt đất vang lên âm thanh ghê rợn. Từ trong 6 chiếc xe ô tô lao ra một đám người mặc từ đầu xuống chân toàn đồ đen, mặt mũi hung dữ, lạnh lùng. Vây xung quanh rút súng chĩa vào người tên lái xe mô tô đang sắc mặt trắng bệnh, sợ hãi vô cùng.

– Còn muốn chạy trốn nữa không? – Giọng uy hiếp, đầy nguy hiểm phát ra từ miệng của tên cầm đầu, tóc hắn nhuộm đỏ chói, mặc áo phông đen cộc tay có để lộ một hình xăm rồng rõ nét 3D sống động như thật trải dài từ bả v