hiệu, lên đạn và chĩa nó vào tên béo. Tất cả bọn chúng đờ ra – tất cả, trừ con cá vẫn đang giãy giụa trên boong, mình cúi xuống nhấc nó lên, và thả qua mạn thuyền. Cuối cùng nó đã được tự do. Song mình thì vẫn đứng đó như một sinh vật hoang dại, quần soóc bị xé rách, ngực để trần và lốm đốm máu mũi của tên béo, mình bảo cái đám người đi câu say xỉn kia một là đi hội ngộ với thằng bạn gầy nhẳng của chúng dưới biển, hai là một tên trong số chúng sẽ được nếm mùi của pháo sáng khi bắn ở cự li gần.
Và sự việc kết thúc ở đó.
Nhưng khi viết những dòng này, mình biết từ giờ phút này trở đi nó sẽ không bao giờ kết thúc. Từ giờ phút này trở đi, cuộc sống của mình không bao giờ trở lại được như xưa. Không giống như con cá nhỏ kia, mình sẽ không bao giờ được tự do thực sự nữa.”
Simon từ từ gấp cuốn sổ lại, từ từ đặt nó xuống sàn. Rồi anh đứng lên và đi tìm Frankie.
Khi Frankie từ mặt nước trồi lên thì Simon đang đứng trên bãi biển. Cô vuốt ngược tóc rồi dùng cả hai tay để vắt nước trên tóc. Biển làm cho cô sạch sẽ, mát mẻ. Cô luôn cảm thấy bẩn thỉu nếu nghĩ quá nhiều về cái ngày đáng sợ đó.
Bầu trời vẫn còn vương sắc đỏ cam từ vầng mặt trời đang lặn, nhưng mặt trăng đã lên, gần như tròn đầy, soi sáng gương mặt Simon. Khi không có nụ cười quen thuộc, trông anh già hơn, dữ tợn hơn, và vô cùng sắt đá.
“Nói cho tôi tên họ bọn chúng,” anh nói khi cô dừng lại trước mặt anh, “tôi sẽ tóm được chúng và cho chúng nhừ tử.”
Frankie đi ngược lên bãi biển tới chỗ bộ quần áo cô mặc bên ngoài đồ tắm được xếp thành một đống. “Tôi không nhớ tên chúng.”
“Chết tiệt.”
Cô nhìn lại anh. Với cái miệng mím chặt dữ tợn và đôi mắt xanh sáng rực lên trong bóng tối, cô gần như tin rằng anh có khả năng gây thương tích cho những kẻ đã suýt cưỡng hiếp cô nhiều năm trước. Nực cười thay, cô chưa bao giờ nghĩ Simon là kiểu người hùng hổ, nhưng lúc này, trông anh như thể thực sự thích thú với vụ đụng độ khát máu này vậy.
“Tại sao cô không tố cáo chúng?” anh hỏi.
“Không có bằng chứng,” Frankie nói, cố làm cho giọng mình nghe thật thản nhiên. “Preston Seaholm tin tôi – anh ấy bảo sẽ ủng hộ tôi một trăm phần trăm, bất kể tôi quyết định thế nào. Nhưng ủy viên công tố quận bảo tôi rằng kết tội cưỡng hiếp ột người đã là khó rồi, huống hồ mới chỉ là ý đồ.” Cô nghe thấy một nỗi cay đắng len vào giọng mình. “Đến anh còn không tin lời tôi nói là thật – thì làm sao cả một phòng xử án toàn người xa lạ tin tôi được chứ?”
“Tôi xin lỗi,” Simon nói, trông anh có vẻ ăn năn thực sự. “Chỉ là… Tôi biết cô đã kể với Leila những gì, và tôi buộc phải tin rằng nếu cô không kể toàn bộ sự thật cho nó nghe, thì cô cũng sẽ không kể cho tôi.” Anh nói khẽ, vẻ ngập ngừng. Lần đầu tiên Frankie thấy sự tự tin và sức hấp dẫn mê người của anh bay biến đâu mất, chỉ còn lại trái tim chân thật.
Nhưng, không. Không có chuyện đó đâu. Tối qua lúc ở trong nhà hàng cô đã nhìn thấy vẻ tương tự trong mắt anh, ngay sau thời điểm cô tin chắc rằng anh sắp sửa hôn cô…
“Nếu như cô bị cưỡng hiếp, và đến cả người bạn thân nhất của cô cũng không được cô kể cho biết, thì chắc cú là cô sẽ chẳng thừa nhận chuyện đó với tôi,” Simon nói tiếp. “Ý tôi là, liệu cô có thể đứng đó và bảo rằng cô sẽ nói với tôi sự thật không?”
Frankie lắc đầu. Anh nói đúng. Cô không thể nào nói với anh.
“Đó là lí do vì sao tôi phải đọc tận mắt quyển nhật kí. Cho nên… đừng giận tôi nữa, được không?”
Frankie gật đầu. Đồng ý.
Simon cũng gật đầu. Anh đứng đó dưới ánh trăng, nhìn cô đăm đắm, hai tay đút trong túi quần soóc, đôi mắt thường ngày cười cợt giờ sẫm lại và đầy nghiêm túc.
“Cô còn bí mật ghê gớm nào khác để tôi tình cờ phát hiện không, Francine?” Anh hỏi với bóng dáng phảng phất của nụ cười quen thuộc.
Tim Frankie đập thình thịch. Cô luôn thấy cách nói năng ngọt xớt và bất cần của Simon Hunt vô cùng lôi cuốn, nhưng khi anh trầm lặng, nhạy cảm thế này thì lại càng hấp dẫn đến khó cưỡng.
Còn bí mật ghê gớm nào khác không ư? Chỉ có một bí mật là tôi muốn cảm nhận cánh tay anh ôm trọn người tôi ghê gớm. Cô lắc lắc đầu, rùng mình trước cơn gió lạnh thổi vào từ mặt biển. “Không,” cô nói dối.
Nhưng dường như Simon có thể đọc được tâm trí cô. Anh bước lại gần, bỏ tay ra khỏi túi quần, và kéo cô vào lòng, mặc kệ bộ đồ tắm còn ướt.
Frankie nhắm mắt lại, gục đầu lên vai anh, biết rằng cô đã nói dối với cả bản thân mình. Cô không chỉ muốn một vòng ôm của anh. Mà còn muốn nhiều hơn thế.
Chương 07
Chương bảy
Simon ngồi trong xe ô tô đậu trước nhà Frankie.
Điều này thật kì quặc.
Anh vốn say mê phụ nữ – chuyện đó không có gì phải bàn. Anh biết cách tán tỉnh để thâm nhập vào cuộc sống và chiếc giường của họ. Anh thành thục chuyện đó. Anh biết cách chơi trò chơi ấy ra sao. Nhưng lần này có sự thay đổi. Phải, anh muốn lên giường với Frankie. Nhưng anh còn muốn một thứ khác nữa. Anh muốn đọc tiếp những cuốn nhật kí của cô.
Quả là hết sức kì quặc.
Anh nhấc cốc cà phê từ chỗ để cốc và bước ra khỏi xe.
Lúc này là bảy giờ sáng. Anh không thể nhớ nổi lần gần đây nhất mình thức giấc, tắm rửa và mặc quần áo vào cái giờ