a cantin chạy vào.
-Dạ tiểu thư.-2 tên vệ sĩ hốt hoảng.
-Mau lên lớp đến bàn của Tuyết Mi lấy trong cặp nó lọ thuốc ra đây NHANH LÊN.-nó như ko còn giữ được bình tĩnh, 2 tên vệ sĩ chạy đi.
-Cô còn ko mau biến.-gia nghi quát thẳng vào mặt con ngọc lam.
-tuyết mi, tuyết mi cô ko sao chứ?-thiên bảo lo lắng.
-Anh bảo anh làm gì lo lắng cho cái con bệnh hoạn đó dữ vậy.-1 con nhỏ đi chung NL lên tiếng tỏ vẻ giận dỗi.
Bốp………..thiên bảo tức giận tát con nhỏ đó 1 cái.
-Tôi cấm cô nói tuyết mi như vậy, nếu ko muốn bị tát nữa thì BIẾN.-thiên bảo thật sự tức giận nghiến răng nói.
-Anh….anh…sao anh lại có thể gì con đó mà tát em chứ, rồi em sẽ cho anh thấy.-con nhỏ đó ôm mặt khóc chạy đi.
-Sao 2 người cũng muốn bị tát như vậy rồi mới chịu đi hả?-kỳ tuấn cũng tức giận nói.
-Hứ..tụi mày được lắm…..rồi tao sẽ cho tụi mày thấy.-con ngọc lam tức giận nghiến răng nhìn bọn nó rồi bỏ đi.
-Anh hoàng à em ko có làm gì hết, anh cho em ngồi lại ăn với anh nhe (mẹ ơi mặt con này dày).-1con nhỏ cũng đi chung với con ngọc lam õng ẹo trước mặt thiên hoàng nói.
-Biến.-thiên hoàng ko thèm liết nhìn 1 cái chỉ chăm chú nhìn nó đang lo lắng cho tuyết mi.
-Anh hoàng à, anh sao vậy?-con nhỏ vẫn ko biết thân biết phận lượn qua lượn lại.
-BIẾN.-thiên hoàng tức giận trừng mắt quát, con nhỏ rớm rớm nước mắt chạy đi.
-Mẹ kiếp toàn lũ nước mắt cá sấu.-thiên bảo thật sự vô cùng tức giận, lúc này 2 tên vệ sĩ cũng xuống mang theo lọ thuốc cho tuyết mi.
-Dạ thuốc đây thưa tiểu thư .-1 tên vệ sĩ đưa lọ thọ thuốc cho nó, nó lấy lọ thuốc cho tuyết mi uống, vuốt ngực cho cô thở đều lại.
-Nè ko sao rồi chứ?-kỳ tuấn lo lắng nhìn tuyết mi hỏi, nó để lọ thuốc lên bàn, thiên bảo tò mò cầm lên xe, thì ra là thuốc bệnh tim.
“Bệnh tim sao, 1 cô bé dễ thương, ngây thơ như vậy mà lại bị bệnh tim sao“-thiên bảo đặt lọ thuốc xuống thầm nghĩ, cảm thấy trái tim cũng đau theo.
-Em ko sao rồi chị ko cần phải lo như vậy.-tuyết mi hơi thở yếu ớt nhẹ nói.
-Chị kêu vệ sĩ đưa em về nhe.-nó diệu dàng lo lắng nhìn tuyết mi thở khó nhọc nói.
“Cô ấy đã ko còn lạnh lùng rồi, lúc này trông cô ấy thật như 1 nàng công chúa, cần được người khác bảo vệ và che chở“.
-Để tôi đưa cô ấy lên phòng y tế nằm nghỉ.-thiên bảo nhảy vào nói.
-Uhm. Vậy cũng được.-nó lo lắng nhìn tuyết mi rồi cũng đồng ý, thiên bảo đưa tuyết mi lên phòng y tế.
-2 người đi theo ik.-nó nhìn 2 tên vệ sĩ nói.
-Dạ.-2 tên vệ sĩ ik theo tuyết mi và thiên bảo.
Reng……..reng……….reng……..giờ giải lao kết thúc, cả đám lên lớp chuẩn bị cho tiết học sau. Nó mệt mỏi lao vào công việc, gia nghi cũng chẳng còn tâm trí để chơi (muốn chơi cũng ko ai chơi cùng), kỳ tuấn thì lo lắng nhớ đến lời nói của bọn con NL. Hắn thì vẫn như bình thường nghe nhạc ngủ, nhưng hôm nay hắn vỗn dĩ ko thể ngủ được trong đầu hắn lúc này chỉ toàn hình ảnh diệu dàng của nó khi nãy, cùng 1 đống suy nghĩ chẳng âu vào âu.
Trên phòng y tế……………………tuyết mi nằm trên giường ngủ ngon lành, dễ thương như 1 nàng công chúa, còn thiên bảo thì ngồi bên cạnh lo lắng nhìn cô.
“ 1 cô bé dễ thương như vậy mà lại bệnh tim sao? Đúng là số phận mà“.-thiên bảo đau lòng nhìn cô thầm nghĩ, rồi cũng như Kỳ Tuấn, thiên bảo cũng nhớ đến lời nói của đám con NL và lo lắng.
“ Cho dù tuyết băng, gia nghi có trong tay bang nhóm mạnh ntn, họ có giỏi ntn thì có lẽ cũng chỉ có thể tự bảo vệ ình còn muốn bảo vệ cho tuyết mi xem ra sẽ rất khó với lại tuyết mi còn mang bệnh tim. Không được mình phải nghĩ cách để có thể bảo vệ cho tuyết mi ko thể để cô ấy có chuyện gì, nhất là những chuyện như hôm nay ko thể được“.-lần này thiên bảo lo lắng thật sự, nắm tay tuyết mi mà anh cảm thấy vừa đau lòng vừa ấm áp (haizzz tác giả cũng ko muốn như vậy đâu…………). Kết quả rồi sẽ ra sau đây, tuyết mi ra đi gì bệnh tim, thiên bảo ở lại đau khổ hay họ sẽ có 1 happy wending……………………………..
Hà Tuyết Mi: 16t, IQ 200/200, xinh đẹp, ngây thơ, rất hòa đồng và hiền lành (trong truyện mình sẽ nói rõ hơn về bé này nhé).
Chương 10
Reng……reng……reng……tiếng chuông báo hiệu 1 ngày học đã kết thúc, dù hôm nay lớp nó phải học đến hai buổi, nhưng buổi chiều chỉ học có 3 tiết nên cả đám được về sớm.
-Tuyết mi âu?-nó lại 1 lần nữa lo lắng cho tuyết mi.
-Em ở đây.-tuyết mi vui vẻ từ trong trường đi ra cùng thiên bảo.
-Vậy về thôi.-nó lạnh lùng trở lại.
-Vậy chuyện đến nhà bà thì sao?-thiên bảo hỏi (saxxx ko mún xa tuyết mi thì nói đại đi còn bày đặt).
-Tùy.-nó lạnh lùng phán, rồi lên xe về. Bọn hắn cũng đi theo
Tại biệt thự của nó…………………………..
-À chị nghi gọi cho anh khánh nam chưa?-tuyết mi nhìn gia nghi hỏi.
-Hiii chị quên để chị gọi liền.-gia nghi vừa chuẩn bị lấy điện thoại gọi cho khánh nam thì khánh nam cũng xuất hiện.
-Ko cần em ở đây.-khánh nam đi vào.
-A…….nh-tuyết mi vui mừng chạy đến ôm trầm khánh nam, làm S2 ai kia rắc…rắc…..vỡ tan rồi.
-Hiiii, nè cô bé về sau không nói anh 1 tiếng?-khánh nam cũng vui mừng ôm trầm tuyết mi.
-Trốn về sau dám nói.-nó từ trên lầu đi xuống trên tay cầm 1 đống hồ sơ.
-Trốn.-cả đám đồng thanh trừ hắn.
-Sao chị biết?-tuyết mi quay lại hỏi nó.
-Gì v
