Teya Salat
Ông xã diễn kịch quá giỏi

Ông xã diễn kịch quá giỏi

Tác giả: Chanh Nặc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324584

Bình chọn: 9.00/10/458 lượt.

còn hỏi tới tình trạng tình cảm của người khác thì hình như không thích hợp cho lắm.

“Không có ‘nhưng’. Theo như nhu cầu của chúng ta, cùng nhau hợp tác, cô thoát khỏi phiền phức của cô, tôi cũng thoát khỏi chuyện phức tạp của tôi, như vậy không tốt lắm sao?”

Phát hiện vẻ mặt Lăng Lỵ bắt đầu dãn ra. Doãn Quang Huy bắt đầu lên tiếng thuyết phục, thừa thắng xông lên.

“Không đúng, không đúng, Doãn Quang Huy. Coi như Lý Chấn đồng ý, chuyện kết hôn sẽ không đơn giản như vậy. Hơn nữa, anh cũng vừa mới nói, chúng ta còn phải thuyết phục cha của tôi, còn phải đi gặp cha mẹ của anh, bọn họ chưa chắc sẽ đồng ý…” Đột nhiên chuyện phát triển theo chiều hướng chuyển biến đột ngột, ngoại trừ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi Lăng Lỵ còn có cảm giác hoảng sợ.

Vì sao đột nhiên biến thành như vậy?

Chưa có suy tính kỹ càng đã lật đật yêu cầu kết hôn với Doãn Quang Huy khiến cô hoàn toàn nhận rõ mình ngu xuẩn tới cỡ nào, rồi quyết định không nhắc tới chuyện này nữa.

Nhưng bây giờ câu chuyện lại xuất hiện quanh co khúc khuỷu, phát triển ngoài dự tính của người khác. Cô không biết là ông trời đang chiếu cố hay đùa giỡn với cô nữa? Rốt cuộc bây giờ cô nên trả lời như thế nào đây?

Biểu tình trên mặt của Lăng Lỵ thật sự rất kích động, rất lo âu. Cô cau mày, cắn môi, tóc bên má bị cô tém lại, kéo ra, tay chân luống cuống, khiến người khác vừa buồn cười vừa tội nghiệp, không cách nào bỏ mặc cô.

“Lăng Lỵ, Lăng Lỵ”

Doãn Quang Huy đến gần cô, kéo tay cô lại bởi vì cô không ngừng nắm tóc của mình. Giọng nói kiên định kéo suy nghĩ lang bang, lo lắng không yên, quay trở về.

“Cái gì?” Lăng Lỵ chớp mắt, có chút mơ hồ nhìn anh.

“Không có chuyện gì. Chúng ta kết hôn thì mọi chuyến sẽ rất đơn giản, rất thuận lợi. Không người nào có thể làm cô tổn thương, những chuyện không vui đều sẽ qua đi.” Doãn Quang Huy nắm lấy tay của cô. Nhiệt độ ấm áp từ lòng bàn tay của anh truyền đến tay cô, nụ cười trên mặt cũng ấm.

Lăng Lỵ nhìn sâu vào mắt của Doãn Quang Huy, hồi tưởng lại một lần đầu đuôi câu chuyện xảy ra từ hôm qua tới giờ, cố gắng thuyệt phục bản thân mình giữ được bình tĩnh. Cơ hồ là tự lẩm bẩm —-

“Không đúng, không đúng, không phải như vậy. Tôi không nên liên lụy người khác, cũng không muốn làm trễ nải thời gian của anh. Tôi nên trở về cuộc sống của tôi cho thật tốt, quên đi đề nghị hoang đường của tôi với anh. Tôi nên—-“

“Lăng Lỵ” Doãn Quang Huy lên tiếng cắt ngang cô một lần nữa.

“Không cần suy nghĩ lung tung nữa. Chuyện duy nhất cô nên làm bây giờ là gả cho tôi.”

Lăng Lỵ ngẩng đầu nhìn chằm chằm Doãn Quang Huy, không hiểu vì sao anh có thể khẳng định như thế. Vốn là định nói lời từ chối, nhưng ánh mắt dịu dàng thôi thúc của anh bắt nuốt toàn bộ trở về.

Không có chuyện gì… Tất cả đều sẽ rất đơn giản, rất thuận lợi, không người nào có thể làm tổn thương cô nữa, những chuyện không vui đều sẽ đi qua.

Thật sao? Đã bao nhiêu năm qua, cô vẫn luôn mong chờ như thế. Cô thật có thể tin tưởng không?

Lăng Lỵ chớp chớp mắt nhìn, càng nháy mắt, tầm nhìn càng trở nên mơ hồ. Uất ức và đau khổ mấy ngày nay tự nhiên trào ra, giống như là bị một ma lực vô hình nào đó thúc đẩy. Tầm mắt chăm chú, thành khẩn của Doãn Quang Huy khiến cô không tự chủ được mà ý chí hòa tan.

“Vậy, chúng ta thử một chút. Nếu có thể như lời anh nói… Nếu thuận lợi như anh nói…” Nếu có thể như lời anh nói, cô thật sự rất muốn cất bước đi trước, rời khỏi nơi đau khổ này, đen tối qua đi, liều lĩnh chạy về phía trước.

“Không thành vấn đề, tất cả đều sẽ rất thuận lợi.” Doãn Quang Huy mong đợi nhìn cô, muốn cô an lòng, lại nhấn mạnh một lần nữa.

Không nên quay đầu lại nhìn, chỉ cần liều mạng đi về phía trước. Doãn Quang Huy đã ở trước mặt cô, rực rỡ như ánh mặt trời .

Anh tươi cười nhìn Lăng Lỵ.

Được, không thành vấn đề, tất cả đều sẽ rất thuận lợi, rất thuận lợi.

Chương 5

Tất cả đều rất đơn giản, cũng rất thuận lợi.

Đơn giản thuận lợi đến mức làm Lăng Lỵ hoài nghi, trên thế giới này có phải chỉ có hai người yêu nhau rồi kết hôn mới trải qua những kinh nghiệm nặng nề khó khăn; hai người không yêu nhau mà kết hôn thì chỉ là cộng sự làm ăn, đơn giản giống như con dấu đóng trên sách vở bài tập của học sinh tiểu học?

“Tôi không thể tin được, cha mẹ anh chỉ là đơn giản đồng ý vậy thôi sao?”

Lăng Lỵ nhìn thẻ căn cước đã được thay đổi, sổ ghi chép hộ khẩu và giấy đăng ký kết hôn, cùng Doãn Quang Huy rời khỏi văn phòng đăng ký kết hôn, không thể tin nổi.

“Có lẽ tại vì họ biết tôi rất cứng đầu mà thôi.” Doãn Quang Huy nhún vai, thản nhiên nói như không có chuyện gì. Anh sẽ không nói cho Lăng Lỵ biết, anh chỉ tốn một chút thời gian kể rõ đầu đuôi hoàn cảnh của Lăng Lỵ cho cha mẹ anh hiểu, cũng tốn một chút thời gian thuyết phục cha mẹ anh bọn họ đã yêu nhau một khoảng thời gian rồi mới quyết định đi tới hôn nhân, để tránh cho Lăng Lỵ cảm giác tự ti mặc cảm, cho nên mới không thể không giấu diếm gia thế của cô.

Lâu nay anh vẫn thờ ơ với chuyện kết hôn, bây giờ lại tự nguyện kết hôn như thế, cha mẹ anh đâu thèm để ý Lăng Lỵ méo tròn như thế nào, có thích hợp hay không