là thông báo hợp đồng sang năm… Hai giờ chiều có một cuộc hội nghị… Nội bộ đã muốn thông qua kế hoạch kinh doanh sản phẩm xuân hạ, cần cậu xem qua… Hằng năm, người phát ngôn sẽ thử ống kính trong ngày hôm nay…” Đứng bên cạnh bàn của Doãn Quang Huy là cô thư ký có dáng người đẫy đà, đuôi mắt có chút nếp nhăn, đang báo cáo những chuyện cần được xử lý và hành trình của ngày hôm nay.
Thư ký Hà là thư ký của cha Doãn Quang Huy, được anh giữ lại cho tới bây giờ. So với Doãn Quang Huy, cô còn làm ở trong công ty lâu hơn anh, được anh rất kính nể. Anh luôn gọi cô là ‘chị Hà’. Đối với anh mà nói, thay vì gọi cô là thư ký, không bằng xưng hô cô một tiếng đàn chị có giá trị tôn kính nhiều hơn.
Thẳng thắn mà nói, Doãn Quang Huy thấy chị Hà chất một đống tài liệu trên bàn thì nhức cái đầu.
“Có vần đề quan trọng nào cần được giải quyết gấp hay không?” Anh hỏi ngay trọng điểm của vấn đề.
“Không có.” Hiểu rõ cách làm việc của Doãn Quang Huy, chị Hà lắc đầu.
“Cha đã xem qua rồi?” Anh kéo những bản báo cáo doanh thu ở trên bàn lại gần, tùy tiện lật lật vài trang, căn bản là không thèm để ý đến nhìn những con số chằng chịt đập vào mắt.
“Xem qua rồi.” Chị Hà không chút dè dặt gật đầu.
Thỉnh thoảng, cụ tổng giám đốc sẽ tới công ty tuần tra. Toàn bộ công ty từ trên xuống dưới đều biết chuyện này. Doãn Quang Huy cũng đã đưa ra thông báo đặc biệt, cụ tổng giám đốc muốn xem tài liệu nào thì phải đưa tài liệu đó, không cần báo cáo.
“Ông ấy có nói gì không?” Doãn Quang Huy tiếp tục hỏi câu có câu không, lật lật bảng báo cáo.
“Ông ấy nói số mạng của tổng giám đốc quá tốt, rõ ràng là không quản lý công việc nội bộ mà lại kiếm được nhiều tiền hơn so với hai công ty trực thuộc kia, thật là không có thiên lý.” Chị Hà trả lời một chữ cũng không bỏ sót. Nghe vậy, Doãn Quang Huy nở một nụ cười không chút khách sáo.
Phải, anh thừa nhận số mạng của anh thật tốt.
Cha anh một tay lập nên tập đoàn mỹ phẩm Nghiên Dạng, bên dưới có ba thương hiệu, ba công ty trực thuộc, hai quầy chuyên doanh tinh phẩm ở trong cửa hàng bách hóa, một tiệm thuốc tây tự chọn bình dân. Mà anh thì đang quản lý thương hiệu bình dân ‘Lệ Ảnh’.
Trời sinh anh tính tình không ham danh lợi, không hề có dã tâm trong lĩnh vực sự nghiệp. Chỉ là anh bất đắc dĩ sinh ra trong một gia đình giàu có, không thể không kế thừa gia nghiệp.
Cho nên sau khi anh tiếp quản ‘Lệ Ảnh’, một lòng thầm nghĩ, giữ gìn những gì đã có, không muốn lao công tổn sức khuếch trương lãnh thổ. Anh hoàn toàn kính nể những bậc kỳ cựu đã từng sát vai sát cánh với cha của anh làm nên sự nghiệp, không hề bồi dưỡng thế lực mới.
Thật ra thì anh chỉ không thích đi gây chuyện. Không ngờ hành động của anh lại được coi là kính trọng người già, tôn trọng người có tài đức, và tin tưởng nhân viên. Nội bộ công ty đoàn kết lại, đồng lòng, mọi người vì anh mà cam lòng bán mạng.
Chuyện anh phải quản lý càng ít, nhân viên càng giỏi giang. Cộng thêm mấy năm nay, mức sống kinh tế đình trệ, con số tiêu thụ nhãn hiệu tự chọn lại càng ngày càng cao, khiến anh đánh bậy đánh bạ một chiêu đánh bại hết đối thủ. Ngay cả anh cũng cảm thấy mình được may mắn.
Tốt số sao? Dĩ nhiên! Tốt đến nỗi anh không cần làm việc, lại có thể đi chơi ở phòng làm việc bóng bay. Một tuần hai ngày có thể đi chơi bóng bay, anh còn không cảm thấy số mình tốt lắm sao?
“Tốt lắm, nếu không có việc thì tốt rồi. Về phần kế hoạch kinh doanh, sản phẩm thu đông năm nay của quản lý Vương biểu hiện rất tốt, mấy cửa hàng chi nhánh quảng cáo cũng có phản ứng không tệ. Sản phẩm xuân hạ sang năm giao cho ông ấy thì tôi rất yên tâm, trực tiếp thi hành bản kế hoạch này đi.”
Doãn Quang Huy duỗi tay ra, nhanh chóng xem qua mấy phần tài liệu ở trên bàn, rồng bay phượng múa ký xong tên. Chị Hà dám bảo đảm, cậu ấy không biết trên bản kế hoạch viết những gì.
“Còn nữa không?” Anh ngẩng đầu hỏi
“Không có.” Chị Hà lắc đầu.
“Vậy thì tôi tới bộ tài vụ một chuyến. Hội nghị buổi chiều tôi sẽ không tham dự.” Công ty không có chuyện quan trọng, lúc này không chạy thì đợi đến bao giờ? Tháng sau anh nhận một hợp đồng trang trí hôn lễ, nhưng anh nôn
nóng muốn đi quan sát sân ở chỗ đó.
Dù sao công ty cũng có chị Hà chăm sóc. Biên bản hội nghị cũng sẽ kể lại tỉ mỉ cho anh nghe, sẽ không có chuyện gì rắc rối xảy ra. Doãn Quang Huy càng nghĩ càng cảm thấy nhẹ nhàng.
“Bộ tài vụ?” Chị Hà nhíu mày.
Lâu nay tổng giám đốc ít khi quản lý công sự, đột nhiên lại tới bộ tài vụ để làm gì?
“Sắp hết năm rồi, đi xem tài chính cuối năm lời lỗ ra sao. Công ty kiếm được tiền, đương nhiên phải phát động nhiều một chút.” Doãn Quang Huy cao hứng trả lời.
‘Lệ Ảnh’ càng vào quỹ đạo, anh càng có thể dành nhiều thời gian vào công việc bóng bay, càng có thể tập trung tinh thần và sức lực vào sở thích của mình. Anh không báo đáp gửi tặng thứ gì đó cho những nhân viên vì anh mà chia sẻ những vất vả thì làm sao được?
“Tổng giám đốc, tôi đi với cậu.” Chị Hà cất kỹ những tài liệu, đi theo sau lưng Doãn Quang Huy. Doãn Quang Huy rất lễ phép, ra dấu tay để cô đi ra ngoài trước, vì cô mà mở cửa phòng là