ng đi thăm dò nhanh chóng tìm ra hai người kia, tỷ sẽ an toàn. Nhưng bây giờ, cái gì cũng không biết, làm sao mà tra đây?”
Cầu Mộ Quân tận lực làm ra bộ mặt sợ hãi sốt ruột, cố gắng tỏ vẻ với Thích Vi cùng Sanh Dung là mình căn bản chẳng nghe được cái gì hết.
Nàng biết ý đồ của Đoàn Chính Trung, không phải là đề phòng Thích Vi cùng Sanh Dung, mà là hai người kia nhất định sẽ không giữ miệng. Đặc biệt Sanh Dung, nàng là người trong cung, phi tử kia cũng là người trong cung, các nàng nhất định sẽ biết nhau. Phi tử kia nhất định có thể nghe được hôm nay là mấy người bọn họ đi chơi trốn tìm, chắc chắn cũng có thể nghe được người trốn ở núi giả là nàng, đã biết quan hệ như vậy, phi tử kia nhất định sẽ có ý vô tình hỏi chuyện này. Sanh Dung không phải người có tâm cơ, khẳng định sẽ nói ra chi tiết, vậy làm sao nàng còn có khả năng lừa đôi nam nữ kia.
Chính văn Chương 116: Phải gả thì gả cho Đoàn thái giám
Editor: mèomỡ
“Vi Vi, Công chúa, chuyện này không thể nói lung tung, các muội tốt nhất làm như không biết, hơn nữa ai hỏi cũng không nói, được không?” Cầu Mộ Quân nói. Thích Vi gật gật đầu, Sanh Dung dưới ánh mắt cầu xin của nàng chần chờ nửa ngày, cũng đồng ý.
Không ngờ đúng lúc này, ngoài Khởi Tú cung có tiểu thái giám đến, nói là Hoàng Hậu nương nương muốn triệu kiến Sanh Dung, Thích Vi cùng Cầu Mộ Quân .
Trong lòng Cầu Mộ Quân kinh ngạc, không biết là xảy ra chuyện gì.
Hoàng hậu triệu kiến sao dám chậm trễ, Thích Vi cùng Cầu Mộ Quân lập tức theo Sanh Dung ra Khởi Tú cung.
Hoàng hậu khoảng trên dưới năm mươi, trên mặt đã có ít nếp nhăn, tuy rằng phong tư yểu điệu, cũng không kém phần uy nghiêm.
Làm cho Cầu Mộ Quân ngoài ý muốn là … đứng bên cạnh nàng ta, đúng là Đoàn Chính Trung.
Hành lễ với Hoàng hậu xong, Hoàng hậu nói:“Tất cả đứng dậy đi.”
“Tạ mẫu hậu.” Sanh Dung đứng dậy chạy đến trước mặt hoàng hậu nói:“Mẫu hậu, nhi thần thực sự đã đưa Tiểu Thần Thần kia đến cung Uyển Ninh, người tìm nhi thần làm gì?” Nói xong, liền cầm lấy một quả táo trên bàn ăn, còn làm mặt quỷ với Đoàn Chính Trung.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (223)
Hoàng hậu lại nhìn Cầu Mộ Quân nghiêm túc nói:“Ngươi chính là con gái của Cầu đại nhân – Cầu Mộ Quân sao?”
Cầu Mộ Quân cúi đầu nói:“Bẩm Hoàng hậu, đúng là thần nữ.”
“Nghe Đoàn tổng quản nói, hôm nay ngươi gặp phải việc hậu cung dâm loạn, suýt nữa bị người giết?” Cầu Mộ Quân đột nhiên ngẩng đầu nhìn Đoàn Chính Trung.
Hắn vừa mới cứu nàng, bảo nàng không được nói với ai, chính hắn lại xoay người nói cho Hoàng Hậu. Nếu Hoàng hậu điều tra, hai người kia làm sao có thể buông tha nàng? Vì sao? Bởi vì muốn tranh công sao? Cho nên mới hy sinh nàng? Nàng nhìn hắn, hắn lại giống người xa lạ cũng nhìn lại nàng. Quá mức khiếp sợ, quá mức bi thống, Cầu Mộ Quân còn không mở miệng, Sanh Dung liền giành trước nói.
“Mẫu hậu, đúng vậy đúng vậy, nhi thần bảo muốn đến nói cho mẫu hậu, Mộ Quân tỷ tỷ lại không cho. Hai người kia còn dẫn rắn độc đến đuổi theo tỷ ấy, nếu không phải Đoàn thái giám nhìn thấy tỷ ấy sớm đã chết!”
Hoàng hậu nói:“Có chuyện này sao?”
Cầu Mộ Quân gật gật đầu.
“Ngươi nghe được cái gì?” Hoàng hậu lại hỏi.
Cầu Mộ Quân chần chờ. Nàng biết không thể nhiều lời, nhưng nàng không biết Đoàn Chính Trung đã nói cái gì. Nếu ngay cả chuyện nàng từng nghe qua giọng của nam nhân kia, nghe được nam nhân gọi nữ nhân là Cầm Nhi hắn đều nói cho hoàng hậu, vậy nàng liền xong đời. Nhưng, hắn sẽ làm vậy sao?
Trong lòng bàn tay Cầu Mộ Quân chảy ra một tầng mồ hôi, thấp giọng nói:“Hồi bẩm Hoàng hậu nương nương, lúc ấy thần nữ ở bên trong khe núi giả, cũng nghe không rõ ràng, chỉ biết hai người bên ngoài là có quan hệ không thể cho ai biết, cũng không nghe được cái gì khác.”
“Đoàn tổng quản nói ngươi nói cho hắn, nữ nhân kia có thể là phi tử, phải không?” Hoàng hậu lại hỏi.
Cầu Mộ Quân thừa nhận nói:“Vâng.”
“Còn không?”
Cầu Mộ Quân chần chờ một chút, khẳng định nói:“Thần nữ chỉ nghe được có thế .”
Hoàng hậu không nói gì, hồi lâu mới nói: “Được rồi, tất cả lui ra đi. Cầu Mộ Quân, khi nào ngươi nghĩ được thêm cái gì, liền lập tức nói cho bản cung, nếu không chỉ sợ Hoàng Thượng phải trị ngươi tội khi quân.”
Cầu Mộ Quân thở ra một hơi, trả lời:“Dạ, thần nữ nhớ rõ.”
Đoàn Chính Trung cùng ba người Cầu Mộ Quân đi ra khỏi Chiêu Dương điện của Hoàng hậu. Vừa ra khỏi Chiêu Dương điện, Cầu Mộ Quân liền nói:“Đoàn Chính Trung, ngươi thật bỉ ổi!”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (224)
Đoàn Chính Trung quay đầu nhìn nàng, nói:“Trong cung xảy ra chuyện, đương nhiên phải điều tra, nếu bản tổng quản không báo chẳng phải là lừa bịp Hoàng Thượng sao.”
“Ngươi…… Ngươi bán đứng ta! Nếu muốn ta chết, cần gì phải cứu ta!” Cầu Mộ Quân tức giận nói.
“Cầu tiểu thư sai rồi, bản tổng quản cùng tiểu thư không oán không thù, vì sao muốn tiểu thư chết? Bản tổng quản thấy trong cung sắp sửa xảy ra chuyện liên quan đến mạng người, đương nhiên sẽ cứu. Gặp trong cung có người làm nhục tôn nghiêm hoàng gia, tự nhiên phải cực lực cấm. Bản tổng quản chỉ làm theo quy củ mà thôi.”
