y lại. Cầu Mộ Quân không hề chần chờ, lập tức cởi bỏ áo khoác.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (218)
Đoàn Chính Trung lại lôi kéo nàng chạy vài bước, sau đó dừng lại,“xoạt” một tiếng vạch tìm áo trong của nàng.
Cầu Mộ Quân muốn chắn, chỉ thấy hắn nóng vội lại thô bạo hất tay nàng ra, đem áo khoác áo trong, cả yếm và tiết khố của nàng toàn bộ lột ra, sau đó vò lại thành một đống ném đến một gốc cây cách đó không xa.
Đàn rắn lại đột nhiên thay đổi phương hướng, nhanh chóng bò về phía gốc cây kia, cuốn lấy quần áo, ghê tởm nhìn mà nổi da gà.
Sau đó, Đoàn Chính Trung xoay người, ôm thắt lưng nàng bay qua một bức tường, dừng ở trong sân của một viện, sau đó ôm lấy nàng, nhanh chóng phi thân vào trong phòng.
Giường trong điện này đã cũ nát, trên nóc nhà thậm chí còn có lỗ thủng nhỏ, dường như là cung điện bị bỏ hoang. Đoàn Chính Trung đặt nàng trên giường gỗ, nàng đỏ mặt, lập tức lui vào trong. Không ngờ đàn rắn kia đuổi theo nàng là do quần áo trên người nàng. Nghĩ đến, hẳn là có liên quan đến đám bọ kia. Đoàn Chính Trung cởi quần áo của mình, khoác lên trên người nàng.
“Xảy ra chuyện gì?” Hắn ngồi xuống hỏi.
Cầu Mộ Quân dùng quần áo hắn bao lấy người mình, cúi đầu nói:“Hẳn là ta nghe được những thứ không nên nghe. Ta ở núi giả, nghe được có người hẹn hò, bị bọn họ phát hiện .”
“Bọn họ thấy ngươi không?” Đoàn Chính Trung lập tức hỏi.
“Không.” Cầu Mộ Quân nói:“Nhưng bọn họ sau khi nghe ngóng chắc biết là ta.” Tiếp theo, nàng liền nói với hắn những việc đã xảy ra.
Đoàn Chính Trung nghĩ nghĩ, hỏi:“Ngươi có nghe ra là ai không?”
Cầu Mộ Quân lắc đầu, nói:“Giọng nói của nam nhân kia có chút quen tai, dường như đã từng nghe qua, nhưng lại không xác định lắm.”
“Vậy sau khi ngươi rời khỏi đây ngươi hãy đem tất cả những thứ nghe được nhìn được nói ra, không cần nói cho người khác, chỉ cần nói cho Sanh Dung cùng Thích Vi thôi, còn phải dặn các nàng không được nói cho người khác, nhưng đừng nói ngươi đã từng nghe qua giọng của nam nhân kia, biết là ai cũng không nói, cũng không được nói với ai.” Đoàn Chính Trung nắm hai vai của nàng, nhìn nàng chằm chằm nói:“Nhớ kỹ, ngươi chỉ loáng thoáng nghe được hai người đó nói chuyện, trừ cái đó ra thì cái gì cũng không biết!”
Cầu Mộ Quân gật gật đầu.
“Bọn họ còn có thể nghĩ cách giết ta sao?” Cầu Mộ Quân hỏi có chút ngượng ngùng. Lúc trước hắn cảnh cáo nàng, nàng làm bộ không sợ chết, bây giờ lại bị dọa thành như vậy……
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (219)
Nhưng không có cách nào, nàng thật sự sợ hai người kia không buông tha nàng, sẽ tìm cơ hội giết nàng.
Đoàn Chính Trung nói:“Vậy phải xem bọn họ có tin là ngươi thật sự không có nghe ra bọn họ là ai hay không. Về sau đừng ở một mình, bọn họ làm càng nhiều, sơ hở lại càng nhiều, có lẽ cũng sẽ không giết ngươi. Nếu vài ngày sau ngươi còn bình an vô sự, thì tức là bọn họ tin tưởng lời ngươi nói.”
Cầu Mộ Quân yên lặng một chút, hỏi:“Cầm nhi là ai? Ta nghe được nam nhân kia gọi nữ nhân kia là Cầm nhi.”
Đoàn Chính Trung ngừng một chút, nói: “Không biết. Ngươi về sau cũng không cần hỏi thăm, coi như mình thật sự không nghe được cái gì hết.”
Nàng không tin câu ‘không biết’ này của hắn.
Hắn là thái giám tổng quản có thể không quen thuộc với phi tử trong cung sao? Phi tử được sủng ái, cũng không dám đắc tội với kẻ luôn bên người Hoàng Thượng như hắn, hơn nữa hắn còn được Hoàng Thượng yêu thích, dù không quen hắn cũng phải quen, hắn sao có thể không biết?
Nhưng hắn vẫn luôn ước gì nàng không biết bất cứ chuyện gì, ước gì nàng mỗi ngày nhốt mình ở trong nhà, cho nên chắc chắc hắn sẽ không nói cho nàng.
Nhưng…… Bây giờ nàng đã hiểu, có một số việc biết càng ít càng tốt. Hắn mong nàng không biết bất cứ chuyện gì là sợ nàng gặp nguy hiểm sao?
Chính văn Chương 115: Ở cùng nhau
Editor: mèomỡ
Nhưng…… Bây giờ nàng đã hiểu, có một số việc biết càng ít càng tốt. Hắn mong nàng không biết bất cứ chuyện gì là sợ nàng gặp nguy hiểm sao?
Đang nghĩ vậy đột nhiên nhìn thấy cả người mình trần truồng, mặt của nàng lại đỏ thêm một tầng.
Cúi đầu, nhỏ giọng hỏi:“Bây giờ ta đi ra ngoài bằng cách nào?”
“Chờ một lát, sẽ có cung nữ tới nơi này đốt tiền vàng.” Đoàn Chính Trung nói.
“Tiền vàng?”
“Nơi này là lãnh cung, hai ngày trước Trần phi vừa mới chết đây.” Đoàn Chính Trung lãnh đạm nói.
“A?” Cầu Mộ Quân sợ run cả người, không tự giác nhìn quanh bốn phía, không nói thì thôi, vừa nói lập tức cảm thấy trong phòng này âm khí dày đặc.
Quay đầu lại, phát hiện Đoàn Chính Trung đang nhìn nàng, làm cho nàng lại ngượng ngùng, cúi đầu.
“Ngươi……” Hắn nhìn hồi lâu, đang định mở miệng, lại có tiếng bước chân đi về phía này. Đoàn Chính Trung lập tức đứng lên, đi ra ngoài cửa.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (220)
“Nô tỳ…… bái kiến Đoàn tổng quản.” Cung nữ ngoài cửa thấy hắn, kinh ngạc run giọng nói.
“Đi lấy một bộ quần áo nữ nhân đến.” Giọng nói Đoàn Chính Trung lạnh lùng, khiến người ta nghe xong liền phát run.
“Dạ, nô tỳ lập tức đi ngay.” Cung nữ nói xong liền lui xuống.
Đoàn Chính Tru