Quân vừa mới thay đổi cách nhìn với Sanh Dung xong, không thấy có người nàng đột nhiên xoay người nhảy đến trước mặt Thích Vi nói:“Vi Vi, vào cung chơi với ta đi!”
Thích Vi nói:“Không đi, tùy tiện gặp một người sẽ phải hành lễ vấn an, không thus vị gì cả.”
“Ngươi biết không thú vị còn không giúp ta, ta sắp buồn chết mất thôi. Mấy ngày nay Đoàn thái giám cả ngày phụng phịu như thể người ta thiếu nợ tiền của hắn vậy, mỗi ngày đều đi phạt tiểu thái giám tiểu cung nữ chơi, không thèm để ý đến ta .” Sanh Dung lôi kéo quần áo Thích Vi nói.
Nghe được tin tức của Đoàn Chính Trung, trong lòng Cầu Mộ Quân xúc động một chút.
Mấy ngày nay tâm tình hắn không tốt sao? Mỗi ngày phụng phịu? Không dưng đi xử phạt người khác?
Thích Vi dùng thái độ kiên quyết nói:“Không đi, cùng lắm thì đến Trung thu ngươi lại xin mẫu hậu ngươi thả ngươi đi ra ngoài chơi!” Nói xong, nàng kéo Cầu Mộ Quân nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, chúng ta tiếp tục học thêu!”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (212)
“Không được!” Sanh Dung ngăn các nàng lại nói:“Vi Vi, ý ngươi là gì……” Sanh Dung cúi đầu nói:“Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt à, cũng đừng trách ta không khách khí, hắc hắc hắc!”
Thấy nụ cười của nàng, Cầu Mộ Quân đột nhiên cảm thấy nụ cười này là nàng học theo Đoàn Chính Trung.
“Người đâu, đem nàng, còn có nàng, bắt lại cho ta, ném vào trong kiệu!” Sanh Dung chỉ vào Thích Vi cùng Cầu Mộ Quân nói.
Nàng vừa nói, lập tức có vài thị vệ xông tới đứng trước mặt các nàng.
Chính văn Chương 113: Tiến cung
Editor: mèomỡ
“Người đâu, đem nàng, còn có nàng, bắt lại cho ta, ném vào trong kiệu!” Sanh Dung chỉ vào Thích Vi cùng Cầu Mộ Quân nói.
Nàng vừa nói, lập tức có vài thị vệ xông tới đứng trước mặt các nàng.
“Sanh Dung!” Thích Vi trừng mắt nhìn nàng, quay đầu nói với Cầu Mộ Quân:“Mộ Quân tỷ tỷ, nếu không chúng ta đi hoàng cung chơi đi, chỗ Sanh Dung còn có rất nhiều đồ ăn ngon, tỷ nhất định sẽ thích!”
“Đúng vậy đúng vậy, đi mau đi, có rất nhiều thứ người khác tiến cống đều ở chỗ ta, các ngươi đi xem!” Nói xong, Sanh Dung đã đẩy Thích Vi cùng Cầu Mộ Quân ra ngoài cửa.
Cầu Mộ Quân không nghĩ mình còn có thể lại đi vào hoàng cung.
Thấy thái giám chung quanh, nàng nhớ tới Đoàn Chính Trung.
Ở trong này có thể gặp Đoàn Chính Trung hay không?
Hắn là thái giám tổng quản, thời gian tiến cung hình như cũng không nhiều, làm một ngày, nghỉ một ngày, hôm nay hắn nghỉ hay vẫn ở trong cung.
Nàng đương nhiên sẽ không hỏi Sanh Dung, Đoàn Chính Trung có ở trong cung hay không, nhưng mà một đường từ ngự hoa viên đến “Khởi Tú cung” của Sanh Dung, cũng không gặp được hắn.
Hoàng cung lớn như vậy, cho dù hắn trong cung, cũng không nhất định nàng có thể gặp được. Tuy rằng nghĩ như vậy, trong lòng vẫn có chút mất mát.
Vừa vào Khởi Tú cung, liền có một bé trai tầm tám, chín tuổi lập tức từ trong phòng lao tới nhào vào trên đùi Sanh Dung.
“Bát hoàng tỷ, bát hoàng tỷ, cùng ta chơi trốn tìm!” Hoàng tử nhỏ nói.
Mặt tròn tròn, mắt to, mũi nhỏ, rất đáng yêu, làm cho Cầu Mộ Quân thấy mà không khỏi mỉm cười.
Sanh Dung nói:“Đệ sao lại chạy tới đây, ai muốn chơi với tên oắt con như đệ? Tìm người khác chơi đi!”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (213)
Tiểu hoàng tử chu miệng nói:“Bát hoàng tỷ thật là xấu, lúc tỷ chán ta sẽ cùng tỷ đi tìm tổ chim. Có người chơi cùng là không để ý đến ta luôn. Ta sẽ đi nói cho mẫu hậu, để mẫu hậu không cho phép tỷ ra cung nữa!”
“Không được đi!” Sanh Dung giữ chặt tiểu hoàng muốn chạy ra ngoài tử nói:“Chơi trốn tìm thì chơi trốn tìm, bốn người chúng ta chơi cùng nhau.”
“Được được được!” Tiểu hoàng tử vỗ tay hoan hô nói. Sau đó hắn nhìn nhìn hai người sau lưng Sanh Dung, lấy tay chỉ vào Thích Vi nói:“Đây là con gái Thích đại nhân – Thích Vi tỷ tỷ, đây là……” Hắn chỉ vào Cầu Mộ Quân, nhìn nàng nửa ngày, lại không nghĩ ra được là ai.
“Mộ Quân bái kiến Cửu hoàng tử.” Cầu Mộ Quân nói.
Sanh Dung là Công chúa nhỏ nhất, Hoàng Thượng tổng cộng có chín người con, hắn nhỏ hơn Sanh Dung, hẳn chính là Cửu hoàng tử.
“Tỷ ấy là bằng hữu của Thích Vi tỷ tỷ, cũng là bằng hữu của ta, đệ gọi tỷ ấy là Mộ Quân tỷ tỷ đi.” Sanh Dung nói.
Cửu hoàng tử nhìn Cầu Mộ Quân, vui mừng chạy tới giữ lại cánh tay nàng nói:“Được, ta cùng Mộ Quân tỷ tỷ một đội, hai người các tỷ một đội.”
“Hừ, tiểu quỷ, đệ cướp người. Được lắm, chúng ta sẽ đánh cho đội hai người hoa rơi nước chảy, ai thua mười lần trước, sẽ bị ném trứng chim. Ha ha ha!” Sanh Dung cười to nói.
Cầu Mộ Quân kỳ lạ nói:“Ném trứng chim?”
Cửu hoàng tử cướp nói:“Chính là đội thua phải đứng để đội thắng ném trứng chim. Mộ Quân tỷ tỷ, lần trước bát hoàng tỷ thua, bọn thái giám không tìm thấy trứng chim, ta dùng trứng gà ném tỷ ấy, ha ha ha, bộ dáng khi đó của bát hoàng tỷ thật buồn cười, ha ha ha!” Cửu hoàng tử ôm bụng nói:“Hôm nay chúng ta lại dùng trứng gà, làm cho các nàng cả người đều là trứng!”
Trong lòng Cầu Mộ Quân hoang mang rối loạn. Ném trứng gà……
Trên người đều là lòng trắng, lòng đỏ trứng, đó là bộ dáng gì? Bọn họ…… Bọn họ sao có thể nghĩ ra? Lúc này Sanh Dung cũ
