ng nói:“Không! Không ném trứng gà, phải ném trứng gà thối, hừ hừ, đến lúc đó thối chết tiểu quỷ nhà ngươi!”
“Thối chết tỷ! Thối chết tỷ!” Cửu hoàng tử cãi lại nói.
Thích Vi cùng Cầu Mộ Quân hai mặt nhìn nhau, dùng ánh mắt cảm thán: chạm vào người không nên chạm vào rồi.
“Hừ, đi, đến chỗ cũ!” Sanh Dung nói xong, chống thắt lưng giống như đi quyết chiến.
Ra Khởi Tú cung, đi thêm một đoạn, Thích Vi cùng Cầu Mộ Quân được tỷ đệ Sanh Dung dẫn đến nơi có chút hẻo lánh.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (214)
Cầu Mộ Quân nhìn nhìn, cây cối cao thấp không đồng đều, các loại hoa lớn nhỏ khác nhau, lương đình, núi giả, cung điện có chút cũ nát. Không ngờ ở trong hoàng cung lại có thể có nơi trốn tốt như vậy, dùng để chơi trốn tìm có vẻ rất chuẩn.
Ban đầu là Sanh Dung cùng Thích Vi trốn, Cầu Mộ Quân cùng Cửu hoàng tử tìm, ba lượt tìm, hai lần đầu tìm được, xem như tạm dẫn đầu.
Sau đó là Cầu Mộ Quân cùng Cửu hoàng tử trốn, Sanh Dung, Thích Vi tìm.
Cầu Mộ Quân cùng Cửu hoàng tử tách ra trốn. Cửu hoàng tử dưới sự trợ giúp của Cầu Mộ Quân trốn vào một bụi hoa, ở bên ngoài sẽ không nhìn thấy thân hình nho nhỏ của hắn, sau đó Cầu Mộ Quân liền chạy đến một hòn núi giả phía xa xa trốn.
Vừa rồi nàng thấy sau núi giả có cây, nhưng đằng sau cây cũng có cửa vòm, thật khó bị phát hiện.
Cẩn thận từ cửa tiến vào, ngồi vào bên trong.
Ai, thực không có dáng vẻ thục nữ, nhưng nếu bị tìm được, sau đó bị ném trứng gà, vậy càng thảm. Cầu Mộ Quân tưởng tượng cảnh tượng đó làm cho nàng nổi da gà, ngoan ngoãn trốn ở bên trong, ngay cả hô hấp đều nhẹ lại.
Một lát sau, nàng nghe được tiếng bước chân, nhưng không giống Thích Vi hoặc Sanh Dung. Tiếng bước chân có chút kỳ lạ. Dường như là hai người, lại giống như một người lôi kéo một người.
Tiếng bước chân dồn dập đến núi giả thì ngừng lại, sau đó là hơi hơi có tiếng thở dốc. Một bên ồ ồ, một bên nhẹ hơn một ít.
“Chàng…… Đừng mà……” Là tiếng của một nữ nhân.
Sau đó liền nghe được một giọng nói khác:“Nhớ nàng.” Sau đó liền không có tiếng động.
Cầu Mộ Quân đột nhiên nghĩ tới.
Hô hấp dồn dập như vậy, không khí như vậy…… giống như…… giống như ngày đó nàng từ bên ngoài trở về, Đoàn Chính Trung ở trong đêm ôm lấy nàng.
Chẳng lẽ…… người bên ngoài đang hôn môi?
“Ưm……”
Nghe thấy tiếng rên này, Cầu Mộ Quân khẳng định người bên ngoài chính là đang hôn môi. Nữ nhân trong cung đều là của Hoàng Thượng, người bên ngoài khẳng định không phải Hoàng Thượng, đó là…… Một nam nhân, cùng một nữ nhân, nam nhân không phải Hoàng Thượng, nữ nhân có thể là cung nữ, phi tử, Công chúa……
Hồi lâu, nữ nhân lại thở phì phò nói:“Chàng đừng…… Nơi này không được, sẽ bị người ta khác phát hiện đó.”
“Ta muốn nàng, rất muốn, muốn đến điên rồi……”
Nghe câu đó, Cầu Mộ Quân đột nhiên có cảm giác quen thuộc, dường như đã nghe thấy giọng của người này ở đâu đó. Nhưng khi hắn nói chuyện đều mang theo thở dốc thật mạnh, nghe cũng không rõ ràng, cố thế nào cũng không nhớ được.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (215)
“Ưm……A……”
“Đừng mà, thật sự không được!” Nữ nhân nói, giọng nói kiên quyết thêm một ít.
“Cầm Nhi, buổi tối, buổi tối ta chờ nàng.” Nam nhân nói.
“Ừ, Hoàng Thượng không đến, ta sẽ đi.”
Cầu Mộ Quân hoảng sợ.
Ban đầu nàng còn nghĩ người đó có phải Công chúa hoặc là người giống nàng bị người ép tiến cung hay không, không ngờ nàng ta đúng là phi tử. Có nghĩa là…… Bên ngoài là một phi tử cùng một người nam nhân đang yêu đương vụng trộm!
Chính văn Chương 114: Đàn rắn!
Editor: mèomỡ
Ban đầu nàng còn nghĩ người đó có phải Công chúa hoặc là người giống nàng bị người ép tiến cung hay không, không ngờ nàng ta đúng là phi tử. Có nghĩa là…… Bên ngoài là một phi tử cùng một người nam nhân đang yêu đương vụng trộm!
Cầu Mộ Quân chảy mồ hôi lạnh. Tiếng động bên ngoài, hình như là nam nhân lại không nhịn được tiếp tục hôn nữ nhân. Sau đó, nam nhân nói:“Ta không muốn nàng cùng nam nhân khác ở cùng nhau.”
“Chàng nha! Dấm chua quỷ, cái lão già kia có thể làm cái gì, còn không phải bắt ta mát xa bóp chân bóp vai cho hắn.”
“Vậy cũng không được. Ta muốn nàng, muốn hoàn toàn chiếm lấy nàng, khiến nàng thực sự thuộc về ta.” Ngữ khí hắn không cho phép kháng cự.
“Bên kia bên kia! Núi giả bên kia! Nơi này cũng không tìm được, nàng nhất định trốn ở bên kia!” Giọng nói của Sanh Dung đột nhiên truyền tới. Gần như là ngay lập tức, bên ngoài không còn tiếng động. Cầu Mộ Quân ngừng thở, tim như ngừng đập.
Lần này không khẩn trương giống như lúc ở Oanh Thanh Trì bị Đoàn Chính Trung phát hiện, mà là thực sự sợ hãi.
Cùng phi tử thông dâm, dâm loạn hậu cung là tử tội, xử trảm cả nhà, mà phi tử kia, cũng không tránh khỏi cái chết. Nàng nghĩ, người bên ngoài nhất định không biết nàng trốn ở nơi nào. Nếu biết, bây giờ nàng đã là một khối thi thể rồi. Tiếng bước chân đi xa, hai người hình như là tách ra mà trốn. Cầu Mộ Quân hơi hơi thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Đại khái là bọn hắn đoán được Sanh Dung cùng Thích Vi lập sẽ đến đây, liền nhanh chóng rời đi. Một lát sau, lại có hai người tới đây, chạy tới tới lui