Ring ring
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329520

Bình chọn: 8.00/10/952 lượt.

rẩy. Hai chân kẹp chặt eo hắn.

“Đừng…… Đừng mà……”

Thân thể nàng co rút, trong nháy mắt đầu óc trống rỗng, thân thể giống như bay lên tầng mây, nhẹ nhàng bay bổng ……

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (235)

Trong chốc lát, nàng chậm rãi mở đôi mắt mê ly, trên mặt trên người đều đỏ ửng vì động tình, hô hấp dồn dập, nhìn Đoàn Chính Trung trên người nàng.

Hắn bình tĩnh nằm ở trên người nàng, nhìn nàng chăm chú, sau đó cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi nàng. Hắn ngẩn đầu cởi dây trói hai tay nàng trên đầu giường.

Cầm lấy tay nàng, hắn nhẹ nhàng hôn lên vết đỏ trên cổ tay nàng, sau đó lại nhìn về phía nàng, xoa mặt của nàng, lại hôn lên đôi môi có chút sưng đỏ của nàng, nhưng lần này lại vô cùng nhẹ nhàng, dịu dàng trước nay chưa có.

Nàng nhắm mắt lại, ôm gáy hắn. Sau đó, cảm thấy được nóng rực trong cơ thể dần dần sống lại, cọ xát nơi mềm mại của nàng, làm cho nàng không chịu nổi rên rỉ ra tiếng.

Nàng đáp lại hắn, cùng lưỡi hắn truy đuổi dây dưa lẫn nhau, hắn chậm rãi đưa đẩy trong cơ thể nàng.

Một lần, một lần, lại một lần.

Đến lần thứ ba hai người ôm chặt lấy nhau đạt tới kết hợp cao nhất của tâm linh cùng thân thể, hắn lại hôn nàng một lần nữa, nàng vô lực đẩy ra hắn nói:“Chàng đem ta thành công cụ tiết dục à? Ta sắp ngất mất thôi.”

Đoàn Chính Trung nhìn nàng nhịn không được cười một tiếng, tựa như nụ cười nàng nhìn thấy ở thư phòng hắn ngày ấy, chân thật ấm áp, làm cho nàng sửng sốt, trong chớp mắt có chút mê man.

“Khi nào thì biết?” Hắn hỏi.

Cầu Mộ Quân liếc trắng mắt, nói:“Ở nhà gỗ nhỏ, lúc chàng cường bạo ta.”

“Ta không cường bạo nàng” Hắn nói.

“Chàng có.”

“Ta không có.”

“Chàng có, còn cường vài lần!”

“Ta không có, nàng trúng không phải xuân dược bình thường, không cùng nam nhân ái ân sẽ chết .”

“Vậy cũng vẫn là chàng cường bạo ta, giả vờ cứu ta rồi cường bạo ta. Hơn nữa hôm nay ba lượt, chàng chính là dâm tặc tội ác tày trời!”

Đoàn Chính Trung nhìn nàng cười, nhịn không được hôn lên chóp mũi nàng. Mặt Cầu Mộ Quân đột nhiên đỏ lên, cũng ngẩng nhanh chóng hôn lên môi hắn.

Ngượng ngùng nhìn hắn, nàng e lệ nhẹ giọng nói:“Chàng thực đáng giận, cũng không nói cho ta biết, làm cho ta muốn đi tự sát. Lại có cảm giác người nọ rất giống chàng, hình thể, mùi hương bị mùi hoa nhài che giấu…… Cái gì đều giống chàng như vậy. Sau đó sau khi trở về ta lại ôm chàng một lần, cảm giác cùng với lúc ôm người mặc đồ đen kia giống nhau như đúc, hơn nữa…… Ngày đó, ta từ bên ngoài trở về chàng ôm lấy ta, ta dường như cảm thấy được …… chàng……”

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (236)

“Ta làm sao?” Đoàn Chính Trung hỏi.

Cầu Mộ Quân đỏ mặt, nói:“ Nơi đó của chàng…… Cứng quá.”

Đoàn Chính Trung vừa cười cười, nói:“Bây giờ quần ta cũng cởi rồi, nàng còn muốn xem không?”

“Không xem!” Cầu Mộ Quân mặt đỏ nói.

“Vì sao không nhìn, ta cho nàng xem, xem ta có phải thái giám hay không.”

“Không muốn không muốn! Ai muốn nhìn chứ!”

“Như vậy sao được, nàng chỉ như vậy đã xác định sao?” Đoàn Chính Trung nói xong, nắm bàn tay nhỏ bé của nàng, kéo vào dưới chăn, sờ vào nơi hai người vẫn đang kết hợp.

“Không cần, mau buông, buông! A –” Cảm giác thấy gì đó khác thường, Cầu Mộ Quân đột nhiên dùng sức rút bàn tay bị hắn nắm, đưa bàn tay dính chất lỏng trắng mịn dùng sức lau lên ngực hắn.

Đoàn Chính Trung cười lên, sau đó nụ cười kia chậm rãi tan đi, nhẹ nhàng hỏi:“Vì sao khi đó không hỏi ta đã bỏ đi?”

Cầu Mộ Quân nở nụ cười cười, nói:“Ta không đoán ra tâm tư của chàng, sợ chàng giết người diệt khẩu.”

Tươi cười trên mặt Đoàn Chính Trung đột nhiên trở nên đáng sợ, âm trầm lạnh lùng nói: “Bây giờ, nàng không sợ ta giết người diệt khẩu sao?”

(1) Nguyệt xuất nằm trong phần “Phong” của Kinh Thi

Nguyệt xuất hạo hề!

Giao nhân liễu hề!

Thư yểu kiểu hề!

Lao tâm kiểu hề!

(Hứng dã)

Vầng trăng vằng vặc giữa trời,

Người đâu nhan sắc rạng ngời ánh hoa.

Sầu vương ai gỡ cho ra,

Nỗi lòng khắc khoải bao giờ mới khuây.

(4) Quan Cưu (Chim Cu Gáy) trong Kinh Thi

Quan quan thư cưu, Tại hà chi châu. Yểu điệu thục nữ, Quân tử hảo cầu.

Dịch:

Quan quan cái con thư cưu,

Con sống con mái cùng nhau bãi ngoài.

Dịu dàng thục nữ như ai,

Sánh cùng quân tử tốt đôi vợ chồng.

(5) “Ly tư” (Xa nhớ) – Nguyên Chẩn

Tằng kinh thương hải nan vi thuỷ,

Trừ khước Vu Sơn bất thị vân.

Dịch

Từng qua biển lớn, không gì nước,

Chưa đến Vu Sơn, chẳng biết mây.

(6) Biệt Thi Kỳ – Tô Vũ

Kết phát vi phu phụ,

Ân ái lưỡng bất nghi.

Dịch:

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (237)

Phu thê kết tóc xe tơ

Ái ân thắm thiết chẳng ngờ lẫn nhau

Chính văn Chương 122: Công tử hoa tâm

Editor: mèomỡ

Đoàn Chính Trung rời khỏi ngực nàng ngẩng đầu, hít sâu một hơi, sau đó giúp nàng kéo lại quần áo

Chải tóc xong, Đoàn Chính Trung lại nhìn trên người nàng, nhặt hai sợi tóc không biết là của nam hay nữ dính trên người nàng xuống, hai người nhìn nhau, đi ra khỏi phòng.

Lúc trở về, đi tới cửa cầu thang, Cầu Mộ Quân nhìn hắn quần áo không chỉnh, hỏi:“Chàng không ra