thật sự thích tỷ. Cho dù trước kia muội cũng không hoàn toàn tin, nhưng bây giờ thì không thể không tin. Từ trước đến nay muội chưa bao giờ thấy huynh ấy như vậy. Mấy ngày hôm trước huynh ấy tuy rằng đau lòng, nhưng vẫn bình thường, còn nói với cha mẹ muốn lấy tỷ. Mấy năm nay cha mẹ ép huynh ấy rất nhiều lần mà huynh ấy vẫn không chịu thành thân. Bây giờ thấy huynh ấy hồi tâm chuyển ý, cha mẹ thật ra rất cao hứng. Nhưng về sau huynh ấy lại không nói đến việc này nữa, hơn nữa huynh ấy…… Đã bốn ngày không về nhà, bốn ngày đều ở…”
Thích Vi nhìn nàng một cái, thấp giọng nói:“Đều ở thanh lâu, trước kia huynh ấy cũng không như vậy!” Thích Vi đau lòng nói:“Trước kia huynh ấy cho dù là hoang đường, cũng sẽ không nhiều ngày như vậy không trở về nhà. Cha bảo đại ca nhắn lại, nếu huynh ấy không về thì không cần trở lại nữa. Muội không biết huynh ấy trả lời thế nào, nhưng sau đó chỉ thấy một mình đại ca trở lại. Mộ Quân tỷ tỷ, muội biết là huynh ấy có lỗi với tỷ trước, không đáng được tha thứ, nhưng huynh ấy là Nhị ca muội, muội thật sự sợ cha đuổi huynh ấy ra khỏi cửa, sợ huynh ấy từ nay về sau sẽ suy sụp ……”
Thích Vi luôn luôn yêu cười giờ lại khóc làm cho lòng Cầu Mộ Quân chua xót
Nàng nói:“Nhưng ta đi gặp hắn làm gì? Nói ta tha thứ hắn sao? Nói ta đồng ý gả cho hắn sao?”
“Không, không phải……” Thích Vi vội nói: “Muội chỉ muốn tỷ đi khuyên nhủ huynh ấy, nói chuyện cùng huynh ấy, hoặc nếu…… Nếu tỷ còn có chút ý định muốn cùng huynh ấy, có thể cho huynh ấy thêm một cơ hội được không?”
Thích Vi nói giống như cầu xin:“Nếu tỷ thật sự không muốn huynh ấy, tỷ giúp huynh ấy một lần thôi, nói với huynh ấy chỉ cần huynh ấy biểu hiện tốt, tỷ sẽ suy nghĩ lại, được không? Nếu đến lúc đó huynh ấy thật sự sửa đổi, không lang thang như trước, muội sẽ nói với huynh ấy tất cả là do muội bảo tỷ nói như vậy, là muội bảo tỷ lừa huynh ấy, được không?”
Yên lặng hồi lâu, Cầu Mộ Quân mới nói:“Ta đồng ý, gặp mặt hắn một lần, nhưng những cái khác……”
Nàng không nói thêm gì nữa, Thích Vi vẫn vui vẻ nói: “Được, Mộ Quân tỷ tỷ, cám ơn tỷ! Muội…… Muội bây giờ bảo huynh ấy tới gặp tỷ!”
Cầu Mộ Quân ở trong nhã gian quán trà Thấm Nhã chờ Thích Ngọc Lâm.
Nàng không biết vì sao mình phải đáp ứng, là vì Thích Vi hay là bởi vì áy náy với Thích Ngọc Lâm?
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (248)
Trò khôi hài này, chung quy đều do nàng.
Không ngờ, đợi ước chừng một canh giờ, Thích Ngọc Lâm mới đến. Nghe thấy tiếng mở cửa, Cầu Mộ Quân quay đầu, thấy Thích Ngọc Lâm đứng ở cửa
Tóc tai chỉnh tề, lam bào sạch sẽ, vẫn là công tử phong lưu phóng khoáng như lúc ban đầu gặp mặt.
Hắn chậm rãi đi vào, ngồi đối diện nàng.
Hai người yên lặng hồi lâu, Thích Ngọc Lâm mới nói:“Ta biết là Vi Vi cầu xin nàng tới .”
“Muội ấy rất đau lòng vì ngươi.” Cầu Mộ Quân nói.
“Vậy còn nàng?”
Cầu Mộ Quân ngừng một chút mới nói:“Ngươi cần gì phải như thế? Có lẽ ngươi cũng không yêu ta, chẳng qua vì không chiếm được mới là tốt nhất.”
Thích Ngọc Lâm yên lặng, sau đó đột nhiên cười khẽ nhưng ánh mắt lại u ám
“Ta biết, ta là một kẻ không thể động tình. Một người không thể động tình rung động, tình cảm của ta sẽ không dễ dàng thay đổi. Ta có sai, nhưng nàng cần gì phải vô tình như vậy, không chỉ không cho ta đường sống, ngay cả tình cảm của ta cũng không thừa nhận.”
Chính văn Chương 126: Xin nàng để cho ta chờ nàng
Editor:mèomỡ
“Ta biết, ta là một kẻ không thể động tình. Một người không thể động tình rung động, tình cảm của ta sẽ không dễ dàng thay đổi. Ta có sai, nhưng nàng cần gì phải vô tình như vậy, không chỉ không cho ta đường sống, ngay cả tình cảm của ta cũng không thừa nhận.”
Trong lòng Cầu Mộ Quân khó chịu, hỏi:“Vậy vì sao ngươi…… một ngày trước còn nói lời ngon tiếng ngọt với ta, ngày sau lại cùng nữ nhân khác…… Nếu đây là cách ngươi yêu, vậy ngươi muốn ta thừa nhận tình yêu của ngươi thế nào đây?”
“Đó là do ta……” Thích Ngọc Lâm nhắm mắt lại đau khổ nói:“Thật ra lúc trước ta đã muốn kết hôn với nàng, nhưng ta luôn phân vân ta có thể hối hận, có thể không chịu nổi trói buộc hay không…… Đến khi… đến ngày đó nhìn thấy bóng dáng nàng dứt khoát rời đi, ta mới biết được ta sẽ không hối hận, vĩnh viễn sẽ không.”
“Vậy ngươi có thể xác định nếu ta và người bắt đầu một lần nữa, ngươi có thể chỉ chuyên tình với một mình ta không?” Cầu Mộ Quân bình tĩnh nói.
“Không chỉ ta không thể tin tưởng ngươi, chỉ sợ ngay cả chính bản thân ngươi cũng không tin được? Ngươi trời sinh lãng tử, trời sinh nhiều tình nhân, bắt buộc ngươi đem trái tim cùng thân thể trung trinh với một nữ tử bình thường, thật sự là quá khó khăn cho ngươi rồi.”
Cầu Mộ Quân nói xong, đứng lên đi ra cửa phòng.
“Mộ Quân—“ Thích Ngọc Lâm vội đứng dậy kêu lên.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (249)
“Còn có –” Cầu Mộ Quân quay đầu, mở miệng nói:“Nguyên nhân thực sự mà Đoàn Chính Trung bỏ ta, là vì khi ta còn là Đoàn phu nhân bị người cường bạo, ta đã sớm không còn trong sạch.”
Trong phòng lặng ngắt như tờ, Cầu Mộ Quân đứng trong chốc lát mới đi ra cửa.
“Ta không ngại!” T
