XtGem Forum catalog
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210000

Bình chọn: 8.5.00/10/1000 lượt.

đình. Bọn họ cãi nhau, thật sự là vì chuyện này sao? Nhưng làm sao mà hắn biết được?

“Đúng rồi, Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ có để quên một thứ!” Thích Vi nói xong, đứng lên lấy trâm gài tóc từ trên bàn đưa cho nàng.

Cầu Mộ Quân thấy đúng là cây châm ngày đó ở ngõ nhỏ bị ăn xin kia cướp đi. Cũng là của mẹ mua cho nàng, bị Đoàn Chính Trung làm mất chẳng không biết dùng cách nào giúp nàng lấy về.

Đặt trâm gài tóc vào tay, trong đầu nàng đều là bóng dáng của hắn, luôn cảm thấy hắn gặp chuyện, luôn cảm thấy muốn gặp hắn.

Thích Vi nhìn nàng ngẩn ngơ, trêu ghẹo nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, trâm gài tóc này có gì đặc biệt?”

Cầu Mộ Quân nói:“Là mẹ cho tỷ.”

Thích Vi nói:“Nhìn ánh mắt của tỷ, muội còn tưởng là tín vật định tình!”

Cầu Mộ Quân cười nói:“Tiểu cô nương ngây thơ đều suy nghĩ cái gì mà tín vật định tình, mẹ tặng cho tỷ tín vật định tình sao?”

Thích Vi ha ha cười nói:“Thật sự giống mà! Cái gì mà tiểu cô nương, tỷ không lớn hơn muội bao nhiêu đâu, lại cho mình như trưởng bối vậy.”

Từ Thích phủ trở về, trong lòng vẫn bất an không yên.

Hung thủ, người mặc đồ đen, Thích Tĩnh, chân tướng…… Còn có lo lắng không rõ trong lòng, nàng cảm thấy mình mệt mỏi quá, muốn được nằm ở trong lòng Đoàn Chính Trung không cần lo lắng, không cần nghĩ ngợi bất cứ chuyện gì.

Cố tình vào lúc này, vừa ngẩng đầu, nàng lại phát hiện mình đang đi tới bí thất dưới quán trà.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (6)

Nhưng mà hắn đã nói, trong khoảng thời gian này hắn không thể gặp nàng.

Không thể gặp thì không gặp, hắn là người lý trí, nếu thực sự có việc gấp, hẳn sẽ không vì nàng mà chịu ảnh thưởng. Nghĩ vậy, nàng liền vào nhã gian quán trà.

Nàng không đi thử chốt mở, cũng không làm gì, chỉ gọi một ấm trà. Đột nhiên nhớ ra, nàng không mang đủ tiền.

Xem ra hôm nay nàng lại lấy trang sức thay tiền vậy, để một hai món trang sức cũng không sao. Vô tâm uống trà, nàng gục đầu vào trên bàn.

Trong đầu đều là người mặc đồ đen tối hôm đó, ngực đầy máu, còn dùng hết sức nắm lưỡi đao của Thích Sóc Ly.

Người kia sao rồi? Hắn ở nơi nào?

Một bàn tay đặt lên vai nàng, Cầu Mộ Quân quay đầu thấy là Đoàn Chính Trung.

Hắn lại đến đây.

Ngoài ý muốn, nàng lại ôm lấy thắt lưng hắn. Không nói lời nào, chỉ có đôi mắt dần ẩm ướt .

Đoàn Chính Trung hỏi:“Sao vậy, sao lại khổ sở như vậy.”

“Không biết, ta chỉ…… Ta cũng không biết ta làm sao nữa.”

Đoàn Chính Trung đứng im không nhúc nhích, Cầu Mộ Quân ôm hắn hồi lâu, ngẩng đầu nói:“Vì sao ta cảm thấy chàng không giống chàng?”

Đoàn Chính Trung kinh ngạc nói:“Sao lại cảm thấy ta không giống ta? Ta trắng? Đen? Béo? Gầy?”

“Không phải…… Cũng không phải không giống chàng, chỉ là……” Cầu Mộ Quân nhu nhược nói:“Cảm thấy mọi chuyện trước mắt không giống thật, luôn cảm thấy tất cả mọi chuyện đều không phải sự thật.”

“Nói bậy bạ gì đó, ta đứng ở trước mặt nàng sao lại không thật chứ.” Đoàn Chính Trung cũng ôm lấy nàng nói.

Cầu Mộ Quân ngồi trên ghế ngẩng đầu lên, nói:“Chính Trung, chàng hôn ta được không? Hoặc là…… bây giờ chàng muốn ta?”

Chính văn Chương 139: Gặp mặt

Editor: mèomỡ

Cầu Mộ Quân ngồi trên ghế ngẩng đầu lên, nói:“Chính Trung, chàng hôn ta được không? Hoặc là…… bây giờ chàng muốn ta?”

“Khụ……” Đoàn Chính Trung cuống quít đẩy nàng ra, lùi lại mấy bước, nói chuyện cũng không lưu loát:“Ta…… Hôm nay không còn sớm nữa, chỉ sợ nàng phải về rồi.”

Cầu Mộ Quân từ trên ghế đứng lên, tiến lên ôm lấy hắn khóc nức nở nói:“Nhưng ta rất khổ sở, không cảm nhận được chàng, ta muốn chàng ôm ta, muốn chàng ‘yêu’ ta, trong lòng ta trống rỗng, quá đau khổ, quá đau khổ, Chính Trung…… Phu quân……”

“Mộ Quân, nàng……” Đoàn Chính Trung đưa tay nhẹ nhàng đẩy nàng ra, bất giác lùi ra sau hai bước.

Cầu Mộ Quân rơi lệ nhìn hắn nói:“Ta van xin chàng, ta cảm thấy ta sắp không chống đỡ nổi nữa, ta……” Nàng nói xong, liền tiến tới hôn hắn.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (7)

“Không được……” Đoàn Chính Trung đẩy nàng ra, chật vật nói:“Ta…… Ta còn có việc, đi trước, nàng cũng nhanh về đi.” Nói xong bỏ chạy ra cửa, không quay đầu lại.

Vì sao? Hắn vội vàng như vậy, là bị nàng dọa sao?

Hắn cảm thấy nàng quá lớn mật, rất…… không biết xấu hổ?

Cầu Mộ Quân òa khóc, vô lực ngồi xuống.

Buổi tối, nàng đi ngủ từ rất sớm, ngủ không bao lâu đã bị ác mộng làm bừng tỉnh.

Vẫn là người kia, đêm tối, quần áo đen, thanh đao sắc bén, còn có rất nhiều máu.

Trên đầu là mồ hôi, trong mắt là nước mắt.

Nàng không biết vì sao mình lại trở thành như thế này, tại sao lại khó hiểu như vậy.

Ngoài cửa sổ có tiếng động nhỏ, nàng rất quen thuộc.

Đứng dậy, đốt đèn, mở cửa sổ ra đưa bồ câu đưa tin từ bên ngoài vào.

Không cần phải nói, lại là Thích Ngọc Lâm .

Nàng mở giấy ra, nhìn một cái, rồi gấp lại.

Đang định đóng cửa sổ, lại có một con bồ câu đưa tin khác bay đến.

Trong lòng nàng chấn động, vội rút tờ giấy trên chân bồ câu, là giấy trắng.

Đoàn Chính Trung?

Hắn muốn gặp nàng, chẳng lẽ muốn nói gì sao? Hay là…… Hắn cảm thấy ngại vì hôm nay đã từ chối nàng như vậy nên hẹn nàng đến mật thất gặp lại? Gấp tờ giấy lại rồi đi ngủ